Khả Họa bất lực, đuổi theo ra cổng trường, đúng lúc nhìn thấy Trình Phi lên một chiếc xe thể thao. Người lái là một gã đàn ông tóc tai loè loẹt. Khả Họa bước nhanh mấy bước, chưa kịp lại gần thì xe đã phóng đi. Nhìn thế nào cũng thấy tài xế giống Trương Thiên Tứ hoặc Trương Thiên Dã.
Khả Họa không khỏi thở dài, con gái ở giai đoạn này thật sự rất khó quản. Cô thậm chí không nhớ nổi khi bằng tuổi đó mình thế nào, hình như ngoài học tập thì chỉ là đủ loại cuộc thi, chẳng có thời gian để nổi loạn.
Cô vội tìm số liên lạc khẩn cấp của Trình Phi, là cha của cô ấy. Khả Họa lập tức gọi điện. Lỡ như Trình Phi thật sự dính dáng tới anh em nhà họ Trương thì chẳng khác nào cừu non vào miệng hổ.
“Xin hỏi có phải là cha của Trình Phi không?”
“Cô là ai?”
“Tôi là giáo viên chủ nhiệm của Trình Phi, muốn trao đổi với anh về tình hình gần đây của em ấy.”
“Xin lỗi, hiện tại tôi đang bận, để lúc rảnh tôi sẽ gọi lại.”
“Xin anh chờ một chút, tôi muốn hỏi xem dạo này Trình Phi có quen bạn mới nào không?”
“Tôi không nghe nói gì cả, xin lỗi, bên tôi có việc gấp.”
Chưa kịp để Khả Họa nói thêm, điện thoại đã bị cúp máy.
Đây mà là cha ruột sao? Đúng là phụ huynh không sốt ruột, giáo viên lại sốt ruột thay, hoàng đế không vội thái giám đã vội! Khả Họa cũng hết cách, chỉ có thể chờ ngày mai Trình Phi đến trường rồi nói chuyện kỹ hơn.
Trên đường tan làm về nhà, Khả Họa nhận được điện thoại của Tiêu Dật.
“Cô Khương, bên trại giam Hải Thành đã liên hệ xong rồi, thứ Bảy có thể qua.”
“Vâng, cảm ơn anh Tiêu.”
“Cô nên cảm ơn anh Chiến thì hơn. Với lại sau này cứ gọi tôi là Tiêu Dật.”
“Được, Tiêu Dật.” Khả Họa khẽ mỉm cười.
“Thứ Bảy tôi vẫn đến đón cô ở thời gian và địa điểm như lần trước nhé?”
“Tôi tự đi tàu cao tốc qua là được, không cần làm phiền anh đâu.” Khả Họa nói.
“Là anh Chiến dặn dò, không phiền.”
“À, vậy cảm ơn.”
Ngày hôm sau là thứ Sáu, Trình Phi không đến lớp. Khả Họa nhờ bạn học trong lớp xin được số điện thoại riêng của Trình Phi, gọi qua thì máy đã tắt.
Khả Họa lại gọi cho cha của Trình Phi, đối phương không nghe máy mà trực tiếp cúp máy.
Cô lại tìm mọi cách để có được số điện thoại của mẹ Trình Phi. Người kia thì có nghe, nhưng Khả Họa hỏi gì cũng nói là không biết, rồi chỉ buông một câu: “Trình Phi đã giao cho cha nó nuôi, tôi không quản được”, sau đó kết thúc cuộc gọi.
Khả Họa tức đến mức muốn nổ tung. Những bậc cha mẹ như vậy căn bản không xứng đáng có con. Sao chỉ tiêu vô sinh hiếm muộn lại không rơi vào đầu họ chứ!
Khả Họa không khỏi nghĩ, năm đó cha vào tù không chấp nhận thăm gặp, mẹ lại cắt tay tự sát, đối với cô mà nói, có phải đó cũng là một dạng bị bỏ rơi hay không?
May mà cô đã kiên cường chống đỡ, không chỉ tự cứu được cuộc đời mình, mà còn cứu được cả mẹ.
Cô tìm gặp hiệu trưởng phụ trách công tác giáo vụ, báo cáo tình hình của Trình Phi.
Hiệu trưởng cân nhắc nhiều lần, việc Trình Phi nghỉ học chưa quá hai mươi bốn tiếng, cũng không thể xác định là do nguyên nhân chủ quan hay bị động. Cách duy nhất vẫn là liên hệ người giám hộ để họ đứng ra xử lý.
Nhưng người giám hộ đó gần như chỉ tồn tại trên danh nghĩa, ngay cả điện thoại cũng không thèm nghe.
Khả Họa càng nghĩ càng thấy, hôm qua mình không nhìn nhầm, người lái xe kia rất có khả năng là anh em nhà họ Trương.
Về mặt công việc, cô đã làm tròn trách nhiệm của một giáo viên, liên hệ phụ huynh, báo cáo nhà trường. Nhưng xét về lương tâm con người, cô cảm thấy mình vẫn có thể cố gắng thêm một chút. Dù sao đó cũng là một cô bé mười bảy tuổi, không thể trơ mắt nhìn cô ấy rơi vào con đường sai lầm.
Khả Họa cắn răng, gọi điện cho Tiêu Dật.
“Chào anh, Tiêu Dật.”
Tiêu Dật có chút ngạc nhiên, cô Khương sao cứ gọi điện cho mình mãi thế này? Có việc thì đáng ra phải tìm anh Chiến mới đúng, nếu không anh không vui thì anh ta cũng bị liên lụy.