Cô tắm rửa, chỉnh trang lại, chuẩn bị sang chỗ mẹ.
Nếu mọi việc thuận lợi, có lẽ cuối tuần sau cô có thể gặp được cha. Trước đó, cô cần chuẩn bị một chút, tốt nhất là từ mẹ tìm ra vài manh mối liên quan đến năm xưa.
Khi cha bị vào tù, mẹ cô vừa tròn bốn mươi. Bà ấy từng nói mình không còn trẻ trung gì, không sợ bị lỡ dở, bà ấy sẽ đợi cha ra tù. Nhưng không hiểu vì sao, có một ngày bà ấy đột ngột thay đổi ý định, lập tức làm thủ tục ly hôn. Sau khi quay về căn nhà thuê, bà ấy đã cắt cổ tay tự sát.
Hôm đó Khả Họa vì có việc đột xuất nên về nhà sớm. Vừa mở cửa, cô đã thấy mẹ nằm trong vũng máu, bên tay là giấy chứng nhận ly hôn của bà ấy và cha, đã bị máu tươi thấm ướt. Cô hoảng loạn đến mức nói năng lộn xộn, vừa bò vừa lăn đi gõ cửa từng nhà hàng xóm.
Mẹ được cứu sống, nhưng như biến thành một người khác, ít nói, trầm lặng, thường xuyên một mình ngồi ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ đó về sau, bà ấy không nhắc đến cha dù chỉ một chữ, như thể người đó chưa từng xuất hiện trong cuộc đời bà ấy.
Bác sĩ chẩn đoán mẹ bị trầm cảm. May mắn là không quá nghiêm trọng, nhưng Khả Họa không muốn để quãng đời còn lại của mẹ trôi qua như vậy. Cô tìm đến người cậu duy nhất còn chịu giúp đỡ, thuê nhà ở Lâm Thị, đưa mẹ rời xa Hải Thành, hoàn toàn khép lại những đau thương nơi đó.
Mẹ và cha dượng thấy Khả Họa về thì vô cùng vui mừng. Cha dượng lập tức loay hoay đi chợ mua đồ, bữa trưa hôm nay hiệu trưởng Giang sẽ đích thân xuống bếp.
Trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con. Mẹ rửa một đĩa trái cây đặt trước mặt Khả Họa. Cô tiện tay cầm một quả táo cắn một miếng, trong lòng cân nhắc không biết nên mở lời về cha và chuyện năm xưa thế nào cho phù hợp.
Vừa không làm mẹ bị kích động, lại vừa có thể dò được chút manh mối.
“Khả Họa, dạo này ở trường con có bận lắm không?” Mẹ hỏi.
“Bận chứ ạ. Bọn trẻ đều rất cố gắng, chuẩn bị cho kỳ thi đại học, mà toán lại là môn trọng điểm, con làm giáo viên thì không thể lơ là chút nào.”
Mẹ nhìn Khả Họa: “Con đã hai mươi sáu tuổi rồi, bình thường cũng không ở cạnh mẹ, muốn nói chuyện với con về vấn đề cá nhân cũng chẳng có nhiều cơ hội.”
Khả Họa không ngờ mẹ lại nhắc đến chủ đề này. Từ hồi cấp ba đến đại học, chuyện cô có yêu đương hay không, mẹ chưa từng hỏi qua.
“Con thấy một mình cũng tốt mà.” Khả Họa nói.
Mẹ ngồi xuống ghế sô-pha bên cạnh cô, cầm tay cô đặt vào lòng bàn tay mình, nắm nhẹ: “Con lớn rồi, đã nhiều năm mẹ không đo chiều cao cho con, cũng nhiều năm rồi chưa nắm tay con như thế này.”
Khả Họa bỗng rất muốn khóc. Cô cố kìm lại cảm xúc, cắn thêm một miếng táo, nói mơ hồ: “Lớn rồi cũng tốt mà.”
“Nếu gặp được chàng trai phù hợp thì cứ thử yêu đương đi.” Mẹ vừa nói vừa quay đầu nhìn cô.
“Yêu đương phiền phức lắm, còn phải để ý cảm xúc của đối phương, đâu có thoải mái như sống một mình.”
“Sau này con cũng phải lập gia đình, tìm một người đàn ông đàng hoàng, vững vàng, yên ổn sống cả đời, thuận lợi, như vậy là tốt rồi.” Mẹ nói.
Khả Họa cười cười: “Đàng hoàng vững vàng trông như thế nào? Giống hiệu trưởng Giang à?” Cô cố ý trêu mẹ.
Mẹ cũng cười: “Con có thể cân nhắc mấy đồng nghiệp nam trong trường.”
“Thế thì sau này nhà mình có bốn giáo viên, nói chuyện toàn quanh quẩn chuyện trường lớp, không trung học thì cũng phổ thông, phạm vi kiến thức hẹp quá.”
Mẹ cười: “Đại học cũng được.”
“Đổi sang ngành khác thì sao?” Khả Họa buột miệng nói.
Mẹ trầm mặc. Một lúc sau mới lên tiếng: “Làm kinh doanh thì không được.”
Khả Họa sững người. Cô biết mẹ đang ám chỉ điều gì, ám chỉ cha cô.
Trước đây mẹ bị trầm cảm, Khả Họa chưa bao giờ dám nhắc đến cha hay cuộc sống cũ ở Hải Thành trước mặt bà ấy. Nay nếu mẹ đã tự nhắc tới, cô sẽ hỏi thêm.