Chương 3: Hỏi tin tức

Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng ngồi gần cửa nhất là người đầu tiên thấy cô, cất tiếng: “Chà, cô này được đấy. Anh Chiến, anh nhìn xem.”

Khương Khả Họa nhìn theo ánh mắt của người đàn ông áo trắng. Người được gọi là anh Chiến đang ngồi ở ghế chính, bên cạnh anh còn trống một chỗ, thiếu một người phụ nữ.

Anh hơi nghiêng đầu, lướt nhìn Khương Khả Họa một cái, rồi lạnh nhạt nói: “Không thấy rõ.” Rồi cúi xuống nhìn điện thoại.

Trong phòng bao đang mở nhạc, còn có người đang hát karaoke, nhưng câu nói đó Khương Khả Họa vẫn nghe rất rõ, giọng anh có một sức xuyên thấu đặc biệt.

Người đàn ông áo trắng tên là Hướng Thiên, cười nói với Khương Khả Họa: “Còn đứng đó làm gì? Mau lại đây để anh Chiến nhìn cho rõ!”

Khương Khả Họa bước đến đối diện Lục Chi Chiến, nhẹ nhàng đặt chai rượu lên bàn. Ánh mắt của tất cả đều đổ dồn vào cô, khiến cô cảm thấy mình như một chú hề trong rạp xiếc.

Cô có một thoáng bối rối, nhưng chỉ trong vài giây, cô đã lấy lại bình tĩnh. Cô đã sớm học được cách giữ vẻ mặt điềm nhiên như không. Tất cả sự căng thẳng và sợ hãi, cô đã dùng hết vào năm mười bốn tuổi. Kể từ đó, cô trở thành con người như bây giờ.

Khương Khả Họa ngồi xổm xuống bên bàn, đối diện Lục Chi Chiến, cầm lấy dụng cụ mở rượu, lặng lẽ bắt đầu mở chai rượu vang đỏ.

“Ngẩng đầu lên.”

Nghe thấy lời đó, Khương Khả Họa nhìn sang, ánh mắt chạm phải gương mặt của Lục Chi Chiến. Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, cô nhìn rõ người đàn ông ngồi đối diện, anh rất tuấn tú, sống mũi cao, ngũ quan sắc sảo, giữa đôi mày toát ra vẻ bá đạo không ai sánh nổi.

Cô khẽ cong môi cười, trông người này có chút giống mấy học trò cứng đầu của cô. Rồi lại tiếp tục chuyên tâm mở rượu.

Lục Chi Chiến không nói gì. Anh lại khá thích ánh mắt sáng và nụ cười nhè nhẹ trên môi cô.

Mọi người đều hiểu, dựa vào tính cách anh, không đuổi đi tức là hài lòng.

Hướng Thiên nói: “Cô sang ngồi cạnh anh Chiến đi, rượu để tôi mở cho.”

Khương Khả Họa không trả lời, cũng không dừng tay. Chẳng mấy chốc đã mở xong chai rượu, cô mỉm cười, lắc lắc cái nút chai về phía Hướng Thiên, ý là mở xong rồi.

Cô cầm khăn ăn màu trắng quấn quanh chai rượu, bước đến bên Lục Chi Chiến, cúi người rót cho anh một ly, sau đó đặt chai rượu xuống, yên lặng ngồi bên cạnh anh.

Ba người đàn ông còn lại đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều hiểu, cô gái này có chút khôn khéo, cố tình chỉ rót rượu cho Lục Chi Chiến, rõ ràng hôm nay trong mắt cô chỉ có một mình anh.

Lục Chi Chiến cầm ly rượu nhấp một ngụm, khóe môi khẽ nhếch lên. Người đàn ông áo trắng cười nói: “Anh Chiến, cô gái này có ý gì thế? Đến rượu cho chúng tôi còn chẳng buồn rót.”

Lục Chi Chiến nghiêng đầu liếc nhìn Khương Khả Họa. Đúng lúc đó, cô cũng ngẩng đầu lên nhìn anh. Ánh mắt hai người chạm nhau, trong mắt như có tia sáng vụt qua, bất giác mang theo chút ám muội.

Lục Chi Chiến không nói gì, tự tay cầm chai rượu rót cho Hướng Thiên một ly: “Vậy được chưa?”

Hai người đàn ông còn lại bắt đầu trêu chọc: “Anh Chiến, vậy là không đúng rồi, nhanh như vậy đã bắt đầu che chở cho người ta, thật sự là hiếm thấy đấy.”

Hướng Thiên cũng phụ họa: “Tối nay có trò hay để xem rồi.”

Khương Khả Họa không nói gì, vẫn lặng lẽ ngồi yên. Lục Chi Chiến khoác tay lên vai cô, ghé sát tai cô thì thầm: “Cô muốn gì?”

Tim Khương Khả Họa khẽ run lên. Từ trước đến nay cô chưa từng thân mật với đàn ông thế này. Cô nhìn vào mắt anh, suy nghĩ về ý nghĩa câu hỏi đó.

Anh đang hỏi cô cần gì để tiếp tục trò hay tiếp theo, hay đang hỏi mục đích cô đến đây là gì?

Cô nhìn Lục Chi Chiến, mỉm cười hỏi lại: “Anh đang nói đến chuyện gì?”

Lục Chi Chiến bật cười. Anh cười lên trông rất đẹp.

Anh đặt ly rượu xuống bàn, hỏi: “Cô nghĩ tôi đang nói đến chuyện gì?” Sau đó anh châm một điếu thuốc. “Dù là chuyện gì đi nữa thì cô cũng đã ngồi ở đây rồi.”

Khương Khả Họa hiểu ý anh. Anh đang hỏi cô muốn gì, và sẵn sàng trả giá.

Cô nhẹ giọng nói: “Tôi có một yêu cầu.”

Lục Chi Chiến liếc mắt nhìn cô: “Ồ? Cứ nói thử xem, để tôi cân nhắc xem có đáng không.”

Khương Khả Họa nhìn chăm chú vào mặt anh, không muốn bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào: “Tôi muốn biết tin tức của một người.”

Lục Chi Chiến không đáp.

Những người khác dường như chẳng nghe thấy, vẫn mải mê với việc riêng. Khương Khả Họa biết lúc này mình hơi không biết điều, cho dù anh có hỏi, cô cũng không nên nói thật.

Nhưng mục đích hôm nay của cô chính là cầu xin anh giúp đỡ.

Lục Chi Chiến khẽ cười. Từ lúc cô bước vào, anh đã nhận ra cô không phải là loại gái rót rượu. Không có cô gái rót rượu nào lại mặc áo len và quần jeans ngồi cạnh khách, càng không có gái rót rượu nào lại đến để hỏi anh một tin tức.

Anh không tiếp tục để ý đến cô nữa, vừa uống rượu vừa tán gẫu với mấy người còn lại câu được câu không.

Khương Khả Họa kiên trì tiếp tục ngồi đó. Thấy ly rượu của Lục Chi Chiến đã cạn, cô do dự một lát rồi lại rót thêm cho anh. Lục Chi Chiến cũng không ngăn cản, vẫn tiếp tục uống rượu, nói chuyện như không có gì.

Hai người họ ngồi rất gần nhau, dù gì lúc nãy anh còn đặt tay lên vai cô, nhìn qua chẳng khác gì đang ôm cô trong lòng.