Chương 29: Cô rất đẹp

Cô biết mình rất đẹp, từ nhỏ đã biết. Cô từng là con cưng của trời, không chỉ được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay, mà tất cả những người xung quanh cũng đều yêu quý cô. Cấp dưới của cha, đồng nghiệp của mẹ, hàng xóm trong khu, họ hàng trong nhà, bạn bè ở trường học, tất cả từng không tiếc lời khen ngợi cô.

Nhưng kể từ khi cha vào tù, mọi thứ đều thay đổi. Dù cô có thông minh đến đâu, xinh đẹp thế nào, trong mắt người khác, cô cũng chỉ là con gái của một kẻ phạm tội. Họ hàng tránh xa, bạn học chỉ trỏ bàn tán.

Sự lạnh lẽo của thế gian, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Khả Họa bước vào phòng ngủ, Lục Chi Chiến đang tựa vào đầu giường đọc sách. Khả Họa liếc nhìn một cái, bản tiếng Anh của [Con đường trưởng thành], điều này quả thật có chút ngoài dự đoán.

Nhưng nghĩ ngược lại, công tử nhà giàu và uyên bác cũng không hề mâu thuẫn, uyên bác và bạc tình cũng không mâu thuẫn, còn công tử nhà giàu và bạc tình thì lại càng gắn bó khăng khít.

Khả Họa vén chăn phía bên kia, ngồi xuống giường. Lục Chi Chiến khép sách lại, đặt lên tủ đầu giường.

Vừa rồi cô không tìm thấy áo choàng tắm, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Làn da trắng mịn như tuyết, mái tóc dài rũ nhẹ. Anh ghé sát, hôn lên vai cô một cái, rồi lại hôn lên tai cô.

Hôn cô dường như đã trở thành một trò chơi mà anh yêu thích.

Khả Họa cảm thấy hơi nhột, khẽ né đi. Anh vươn tay ôm lấy eo cô, giật chiếc khăn tắm trên người cô xuống. Anh cúi đầu nhìn thân thể cô, ánh mắt dần trở nên mơ hồ. Khả Họa chỉ liếc anh một cái rồi không dám nhìn thêm, cô quay mặt đi, khẽ cắn môi.

Tầm mắt của anh quay lại khuôn mặt cô, đầu ngón tay lướt qua lông mày, gò má và đôi môi cô.

“Có ai từng nói cô rất đẹp chưa?” Anh hỏi.

Khả Họa không ngờ anh lại trò chuyện với cô vào lúc này. Lần trước, anh chẳng nói gì cả, không phải sao?

“Chưa.” Khả Họa trả lời. Cô cảm thấy mình đã sớm không còn đẹp nữa, từ thể xác đến tâm hồn.

Lục Chi Chiến đè cô xuống, lần này chẳng hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào.

Khả Họa cảm thấy lần trước ngoài căng thẳng ra thì chỉ có đau đớn và cảm giác khó chịu không sao diễn tả được. Hôm nay không quá đau, những nụ hôn của Lục Chi Chiến cũng mang lại cho cô không ít an ủi, cơ thể cô bắt đầu xuất hiện những cảm giác mới mẻ.

Cô vô thức ôm lấy cổ Lục Chi Chiến, khi anh hôn cô, cô cũng khẽ đáp lại. Lục Chi Chiến rất hài lòng với phản ứng của cô, giày vò cô thêm một lúc lâu nữa.

Lục Chi Chiến vào phòng tắm tắm rửa, Khả Họa nằm trên giường. Hôm nay dù cô có muốn rời đi, dường như cũng rất khó.

Nhưng ngủ chung với một người đàn ông xa lạ, gặp mặt năm lần, lên giường hai lần, dường như cũng không thích hợp. Cô luôn cho rằng chỉ có nam nữ yêu nhau mới có thể cùng chung chăn gối.

Nhưng cũng không phải tuyệt đối là như vậy. Trước đây cô từng nghĩ chỉ có những người yêu nhau mới có thể làm chuyện thân mật đến thế, nhưng sự thật lại không phải vậy.

“Cô đang nghĩ gì vậy?” Lục Chi Chiến hỏi.

Cô quay lưng về phía anh: “Không có gì.”

“Ngồi dậy.”

Trong lòng Khả Họa chợt căng thẳng, cô chống tay ngồi dậy. Xem ra hôm nay anh không định giữ cô lại, như vậy cũng tốt.

Cô tiện tay tìm chiếc khăn tắm. Quần áo của cô để ngoài phòng khách, dù sao cũng phải che chắn một chút.

“Cô muốn đi?” Anh hỏi cô.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, có chút khó hiểu, chẳng phải chính anh bảo cô ngồi dậy sao?

“Uống thuốc đi.” Anh vừa nói vừa đưa thuốc cho cô, đã đổi sang loại khác.

Cô nhìn lọ thuốc trong tay anh, sững người một chút rồi đưa tay nhận lấy. Nhưng lúc này nước mắt lại dâng lên trong hốc mắt. Cô không biết đây có phải là một sự nhục nhã hay không. Có lẽ vốn dĩ nên như vậy, cũng chẳng có gì sai, chỉ là trong lòng cô thấy buồn, vì cha không chịu gặp cô, hoặc vì mười hai năm nhẫn nhịn tích tụ mà thành.