Khả Họa dừng bước. Anh ta đang nhắc nhở cô hay có ý gì khác? Nhưng nếu anh ở đây, cô càng phải đi nhanh hơn. Nếu không gặp mặt thì sẽ càng ngượng ngùng.
Cô quay đầu nhìn anh ta một cái, Tiêu Dật cũng đã xoay người nhìn cô: “Chuyện ở Hải Thành, tôi không giúp được, cô phải tìm anh Chiến.”
Khả Họa hiểu ra, gật đầu, rồi xoay người đi về phía nhà vệ sinh.
Thật sự phải đi tìm Lục Chi Chiến sao?
Cô còn có thứ gì để đem ra giao dịch với anh nữa đây?
Khả Họa vừa bước ra khỏi hội trường, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Lục Chi Chiến đang đứng ở hành lang, trước cửa sổ sát đất, nghe điện thoại.
Trong khoảnh khắc, cô bỗng trở nên lúng túng, cô sợ gặp anh. Giao dịch giữa cô và anh vốn chẳng phải chuyện vẻ vang gì, lại còn bị anh đuổi theo ép uống thuốc, nghĩ đến thôi cũng đủ khiến cô xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.
Khả Họa cắn răng đi thẳng ngang qua bên cạnh Lục Chi Chiến, hướng thẳng về phía nhà vệ sinh.
Lục Chi Chiến vẫn quay mặt về phía cửa kính gọi điện, như thể hoàn toàn không nhìn thấy cô, nhưng trên mặt kính sát đất lại phản chiếu rõ ràng bóng dáng cô đi ngang qua.
Khả Họa nán lại trong nhà vệ sinh khá lâu. Khi bước ra, bóng dáng Lục Chi Chiến đã không còn trong hành lang nữa. Cô thở phào nhẹ nhõm, vừa gọi điện cho Giai Kỳ vừa quay lại hội trường.
“Giai Kỳ, cậu đang ở đâu?”
Thẩm Giai Kỳ hạ giọng rất nhỏ: “Khả Họa, mình đang bàn chuyện hợp tác.”
“Áo khoác của mình cậu để đâu rồi? Mình muốn về trước, cậu cứ tiếp tục công việc của mình đi.”
Vì đang nghe điện thoại nên Khả Họa không chú ý đến người đang đứng trước cửa căn phòng bên cạnh. Lục Chi Chiến sải bước dài tới trước mặt cô, khiến cô giật mình.
Cô dừng lại, nhìn anh, rồi hạ giọng nói vào điện thoại: “Giai Kỳ, lát nữa mình gọi lại cho cậu.”
“Anh... Sao lại ở đây?” Khả Họa hỏi.
“Đang đợi cô.” Lục Chi Chiến lạnh lùng nói: “Lâu thế!”
“Có chuyện gì sao?”
Lục Chi Chiến nhìn cô, không nói gì. Rồi anh tiện tay kéo lấy cánh tay cô, ba bước thành hai đã đi vào căn phòng bên cạnh, vừa đi vừa nói: “Đương nhiên là có chuyện.”
Khả Họa theo phản xạ giãy giụa, nhưng anh đã đóng sầm cửa lại, ấn tay cô lên cánh cửa. Sức anh rất lớn, chỉ vừa dùng lực, cô đã biết mình hoàn toàn không phải đối thủ của anh.
“Không muốn bị thương thì ngoan ngoãn một chút.” Anh nhìn cô nói.
“Anh... Muốn làm gì?” Khả Họa cảnh giác nhìn anh.
“Không chào hỏi, sợ cô không nhận ra tôi.”
Khả Họa cắn môi: “Tất nhiên là nhận ra.”
Đã ngủ với nhau rồi mà còn không nhận ra thì đúng là đồ ngốc!
“Vậy tại sao không chào hỏi?”
“Lúc nãy anh đang gọi điện.”
“Nếu không gọi điện, cô sẽ làm gì?”
Khả Họa im lặng. Còn làm gì được nữa, hoặc giả vờ không quen, nhiều nhất cũng chỉ nói một câu “chào anh”.
Lục Chi Chiến áp sát mặt cô, nhìn thẳng vào mắt cô: “Nói đi, cô sẽ làm gì?”
Hơi thở nóng rực của anh phả lên mặt cô, khiến cô đột nhiên trở nên căng thẳng, như thể lại quay về đêm hôm đó.
Khả Họa dùng sức phản kháng, muốn rút tay mình ra, chân cũng cố gắng giãy giụa, nhưng vẫn thất bại. Lục Chi Chiến ép cô sát vào cánh cửa, nhìn cô bằng ánh mắt trêu chọc: “Đã nói rồi, đừng có cử động lung tung.”
Anh ghé sát tai cô: “Hôm nay cô đến đây làm gì?”
Khả Họa nghiêng đầu, cố né tránh khuôn mặt gần trong gang tấc của anh: “Không vì gì cả.”
Chẳng lẽ anh nghĩ cô lại đến tìm anh sao?
Lục Chi Chiến nheo mắt: “Đến tiệc rượu tìm người đàn ông khác giúp cô à?”
Khả Họa giận dữ, trừng mắt nhìn anh.
Hôm đó trong lúc hoảng loạn, cô chỉ nghĩ đến việc đưa chai rượu, chính cô cũng không ngờ rằng mình lại dễ dàng rơi vào tình cảnh như vậy. Cô cũng từng tự hỏi, nếu đổi thành người khác, liệu cô có làm như thế không? Cô không có đáp án, dù sao đây cũng không phải bài toán.
Lục Chi Chiến khẽ cười, nhưng trong ánh mắt lại đầy lạnh lẽo: “Hôm nay cô đến tìm Lâm Tử Hiên? Lại muốn đặt cọc bản thân mình cho anh ta?”