“Tất nhiên.”
“Biết tôi tìm cô làm gì không?”
“Không biết.” Khả Họa vừa nói vừa lùi lại một bước.
Quách Kình hất cằm: “Cô đánh bị thương bạn tôi ngay tại đám cưới của tôi, giải quyết thế nào đây?”
“Nếu có chứng cứ, các anh cứ báo cảnh sát.”
Thấy cô hoàn toàn không coi anh ta ra gì, Quách Kình hừ lạnh: “Xem ra cô đúng là cần được dạy dỗ.”
Khả Họa nheo mắt: “Dạy dỗ kiểu gì?”
Quách Kình liếc nhìn vào trong trường, thấy xung quanh không có ai, tiến lên một bước, cười cợt nói: “Nếu cô làm tôi vui một chút, xả được cơn tức trước đó, tôi sẽ cân nhắc tha cho cô.”
Khả Họa chợt nhớ ra, Lý Mỹ vẫn đang nghỉ phép cưới, xem ra gã này là cố tình tìm cô. Trong lòng như thấy cả trăm con sâu lông bò lúc nhúc, thật sự buồn nôn.
“Anh đã từng đánh nhau với hai anh em kia chưa?” Khả Họa thong thả hỏi.
Quách Kình ngẩn ra: “Ý cô là gì?”
“Nếu anh đánh thắng được hai người đó, tôi sẽ cân nhắc đề nghị của anh. Còn nếu đến họ anh cũng không đánh lại, thì e là rất khó dạy dỗ tôi.”
Quách Kình sầm mặt. Chẳng phải cô đang nói thẳng rằng chính cô là người đánh gục hai anh em kia sao? Với thân hình tay chân mảnh khảnh thế này, nhìn thế nào cũng không giống.
Khả Họa vòng qua anh ta tiếp tục đi về phía trước. Anh ta bất ngờ lao tới, chộp lấy vai cô, cô nghiêng người né tránh.
Không ngờ giữa đường lớn mà anh ta cũng dám ngang ngược như vậy. Khả Họa tức giận: “Đừng ngạo mạn. Trên đường đâu đâu cũng có camera, anh muốn để tôi đánh anh một trận rồi tống anh vào đồn cảnh sát à?”
Quách Kình quay đầu nhìn quanh, quả đúng như cô nói. Anh ta chỉ tay vào cô: “Cô cứ đợi đấy, tôi sẽ khiến cô khóc lóc cầu xin tôi.”
Khả Họa liếc anh ta một cái, như chẳng có chuyện gì tiếp tục bước đi. Cô thật sự chẳng coi anh ta ra gì. Một gã đàn ông lén lút sau lưng vợ đi đe dọa người phụ nữ khác chịu khuất phục thì có bản lĩnh gì chứ?
Quách Kình chửi thề một tiếng, quay lại xe. Đạp mạnh ga, chiếc xe thể thao gầm rú lao đi.
Khả Họa về đến nhà lại gọi điện cho Hướng Thiên.
“Chào anh Hướng.”
“Vừa rồi gặp rắc rối à?” Hướng Thiên hỏi.
“Chỉ là chút chuyện nhỏ.”
“Việc tôi nói với cô, cô đã suy nghĩ thế nào rồi?”
“Xin lỗi anh Hướng, tôi không hứng thú với các nghề khác, tôi chỉ thích làm giáo viên.”
Đó là lý do Khả Họa nghĩ ra suốt dọc đường về, dù gì anh ta cũng không thể vì cô mà mở hẳn một trường học.
Quả nhiên, Hướng Thiên im lặng. Một lúc sau mới nói: “Không cân nhắc thêm sao?”
“Cảm ơn lời mời của anh.” Khả Họa đáp.
Hướng Thiên cúp máy.
Khả Họa nhắn tin cho Giang Đào, nói mình đã khéo léo từ chối Hướng Thiên.
Tuần sau là sinh nhật của Khương Hoài, Khả Họa muốn trước đó đến thăm ông ấy thêm một lần nữa. Cô mở máy tính, làm đơn đăng ký thăm nuôi trên mạng.
Sáng hôm sau, Khả Họa nhận được phản hồi, vì người được thăm từ chối gặp mặt, nên việc đặt lịch thất bại.
Cô không biết phải diễn tả tâm trạng lúc này ra sao. Trước năm mười bốn tuổi, trong lòng cô tràn đầy yêu thương và lệ thuộc vào cha. Dù những năm sau đó cô phải chịu rất nhiều khổ sở, không nhà để về, bị người ta đòi nợ, mẹ tái hôn, trong lòng cô vẫn luôn nhớ nhung và mong chờ được gặp ông ấy.
Không ngờ ông ấy lại tuyệt tình với cô đến vậy. Cha con xa cách mười hai năm, gặp một lần là coi như xong? Càng nghĩ cô càng tức giận. Ông ấy không muốn gặp cô, cô lại càng muốn gặp, muốn hỏi cho rõ trong lòng ông ấy rốt cuộc có chút áy náy nào hay không!
Cô rất muốn hỏi Lục Chi Chiến xem lần trước đã làm thế nào để giúp cô gặp mặt cha mình, là cha cô tự nguyện gặp hay là bằng cách nào khác.
Nhưng với mối quan hệ giữa cô và Lục Chi Chiến, dường như vẫn chưa đến mức muốn gọi điện là gọi. Hơn nữa anh cũng không phải người dễ nói chuyện, hỏi gì cũng trả lời.