Chương 21: Cậu Hướng gọi tới

Lục Chi Chiến liếc qua một cái, thầm nghĩ anh ta đúng là bị mù, giống chỗ nào? Khương Khả Họa đẹp hơn cô ta gấp nhiều lần. Chỉ nói riêng đôi mắt thôi, vừa trong vừa sáng, mấy người phụ nữ có được? Da dẻ cũng trắng mịn hơn nhiều.

Anh nghĩ một chút: “Cậu quyết định đi.”

Hướng Thiên lập tức cho cô gái đó ngồi cạnh Lục Chi Chiến, trong lòng thầm nghĩ lần này nịnh bợ cuối cùng cũng đúng chỗ.

Lục Chi Chiến nhấp một ngụm rượu, ly còn chưa kịp đặt xuống thì cô gái bên cạnh đã ôm lấy cánh tay anh. Anh nhíu mày liếc cô ta một cái, trong lòng sinh ra cảm giác chán ghét.

“Anh Chiến, lần trước anh bảo chúng tôi về trước, anh với cô gái đó nói chuyện thế nào rồi?” Có người tò mò hỏi.

Lục Chi Chiến không đáp. Anh không có thói quen báo cáo chuyện riêng với người khác.

Hướng Thiên liếc người kia một cái, rồi hỏi tiếp: “Anh Chiến, khu đất phía nam thành phố sắp được chính quyền đem ra đấu giá, anh có định ra tay không?”

Lục Chi Chiến biết ngay tên này muốn dò la tin tức: “Khu đất đó không tệ, rất thích hợp để làm khu biệt thự cao cấp.”

“Được rồi, cảm ơn anh Chiến! Tôi về bảo cha tôi đầu tư một trung tâm thương mại lớn ở khu vực xung quanh.” Hướng Thiên mừng rỡ, theo bước chân anh Chiến chắc chắn không sai.

Lục Chi Chiến cảm thấy những buổi tụ tập kiểu này ngày càng vô vị, nhất là bên cạnh còn có một người phụ nữ mà anh không hề thích, cứ liều mạng dán sát vào người anh. Nếu không phải đã nói trước, anh đã sớm đuổi cô ta đi rồi.

“Cũng gần muộn rồi, tôi về trước.” Lục Chi Chiến đứng dậy.

Hướng Thiên cũng đứng lên theo: “Anh Chiến, tôi cũng đi.”

Người phụ nữ ngồi cạnh Lục Chi Chiến lập tức đứng dậy, ánh mắt đầy mong đợi nhìn anh. Một kim chủ đẹp trai như thế, nếu có thể đưa cô ta ra ngoài thì tốt biết mấy.

Lục Chi Chiến sải bước nhanh ra cửa, không thèm liếc cô ta lấy một cái, niềm hy vọng trong lòng cô lập tức tắt ngấm.

Hướng Thiên xem như đã hiểu rõ, Lục Chi Chiến thật sự thích người phụ nữ lần trước. Lúc thì ánh mắt đưa tình, lúc lại ôm vào lòng. Anh ta tiễn Lục Chi Chiến ra tận cửa hội sở, rồi quay người trở lại ngay, vội vàng đi tìm ông chủ hội sở, lão Ngụy, hỏi xem cô gái lần trước rốt cuộc là lai lịch thế nào.

Anh ta gọi điện cho lão Ngụy, vài phút sau lão Ngụy đã từ thang máy đi ra.

“Cậu Hướng, có chỉ thị gì không?”

“Cô gái lần trước vào phòng VIP chúng tôi đưa rượu, là người thế nào?”

Lão Ngụy nhớ lại một chút, chợt nghĩ tới chuyện của Giang Đào và em gái anh ấy.

“Em gái của một cậu em ở chỗ tôi. Lần trước cô ấy tới tìm anh trai chơi, tôi tiện nhờ cô ấy vào đưa chai rượu thôi.” Lão Ngụy vừa nói vừa cười xòa.

Ông ta tuyệt đối không thể nói rằng mình biết rõ cô gái đó có mục đích, muốn tìm Lục Chi Chiến nhờ giúp việc, mà vẫn cho vào, ý tưởng đưa rượu còn là do chính ông ta nghĩ ra. Đắc tội với mấy vị đại gia này thì ông ta không gánh nổi.

Hướng Thiên nhìn lão Ngụy: “Cậu em nào của ông?”

“Quản lý sảnh, Giang Đào, cậu đã gặp rồi.”

Hướng Thiên gật đầu: “Gọi anh ta qua đây nói chuyện.”

Lão Ngụy nhìn anh ta: “Cậu Hướng, cậu có hứng thú với cô gái đó à?”

Hướng Thiên châm một điếu thuốc: “Không phải tôi.”

Lão Ngụy cũng sững người. Người có thể khiến cậu Hướng đích thân hỏi thăm, ngoài Lục Chi Chiến ra thì không còn ai khác. Xem ra mắt nhìn người của mình rất chuẩn, cô gái đó quả thật có điều kiện tốt, mặt mũi có mặt mũi, eo có eo, lại còn mang khí chất thoát tục. Được Lục Chi Chiến để mắt tới, đã đủ chứng minh tất cả.

Lão Ngụy gọi điện cho Giang Đào, Giang Đào rất nhanh đã từ trên lầu xuống.

“Ông chủ, có việc gì vậy?”

“Cậu Hướng muốn hỏi cậu chút chuyện.”

Giang Đào gật đầu chào Hướng Thiên: “Chào cậu Hướng.”

“Cô gái lần trước đưa rượu là em gái anh à?”

Giang Đào vừa nghe, tim lập tức thắt lại. Khả Họa rốt cuộc đã chọc phải bọn họ rồi sao.