Chương 2: Tiếp cận

“Vậy tôi đợi anh ấy ở ghế sofa một lát, cảm ơn cô.”

Cô ngồi xuống rồi nhắn tin cho Giang Đào, báo với anh ấy, mình đã đến hội sở, bảo anh ấy khi nào rảnh thì xuống gặp.

Chỉ vài phút sau, Giang Đào đã bước ra từ thang máy, vừa thấy Khương Khả Họa ngồi trên sofa bước nhanh tới.

“Khả Họa, sao em lại tới đây?”

“Anh, em đến xem có thể bàn với anh thêm còn cách nào khác không.”

“Anh đã hỏi ông chủ rồi, ông ấy nói không giúp được gì. Người kia tính tình thất thường, ông ấy không muốn dây vào.”

“Có biết người đó có thân phận thế nào không?”

“Cụ thể thì anh cũng không rõ, chỉ biết là vừa có thế lực bên chính trị vừa có quan hệ trong giới kinh doanh.”

Khương Khả Họa khẽ gật đầu, người như vậy quả thật khó tiếp cận, huống hồ người ta người ta có lý do gì để giúp một người xa lạ tìm hiểu chuyện của một tội phạm chứ?

Cô giấu đi sự thất vọng, mỉm cười nói với Giang Đào: “Anh cứ đi làm việc đi, em về trước.”

Giang Đào nhìn đôi mắt cong cong của em gái, trong lòng chợt nhớ lại năm đầu tiên gặp cô. Khi đó anh ấy bị cha cầm móc áo rượt đánh vì không chịu học lại lớp 12, chính cô bé mười sáu tuổi này đã đứng chắn trước mặt cha, nói rằng mỗi người có chí hướng riêng, không thể ép buộc.

“Khả Họa, đợi một chút.”

Giang Đào định gọi điện cho ông chủ thêm lần nữa, còn chưa kịp bấm số thì vừa hay thấy ông chủ từ thang máy bước ra.

Ông chủ hội sở khoảng hơn bốn mươi tuổi, thân hình có phần mập mạp.

Giang Đào vội vàng bước tới: “Ông chủ, chuyện lần trước tôi nhờ, ông có thể nghĩ giúp tôi chút được không?”

Ông chủ không nhìn Giang Đào, ánh mắt lại rơi vào người Khả Họa.

“Đây là em gái cậu sao?”

“Vâng.”

Khương Khả Họa gật đầu với ông chủ: “Chào ông.”

Ông chủ chăm chú quan sát thân hình của cô, rồi khẽ nói: “Cũng không phải là hoàn toàn không có cách.”

Khương Khả Họa đâu thể không hiểu ý ông ta, nhưng cô vẫn điềm tĩnh hỏi: “Là cách gì, xin ông cứ nói.”

“Vị khách đó rất có bản lĩnh, nhưng cũng không ít tật xấu. Phải xem cô có xử lý nổi anh ta không.”

“Phiền ông chỉ cho một hướng.” Khương Khả Họa khách sáo đáp.

“Đào tử, mang một chai rượu vang đến cho cô ấy, để cô ấy mang vào thử vận may. Rượu tính của tôi, đừng nói tôi không giúp cậu.”

Nói xong, ông ta quay người bỏ đi, không để Giang Đào hay Khương Khả Họa có cơ hội nói thêm lời nào. Làm hay không, tùy họ quyết định.

Giang Đào nhìn em gái: “Khả Họa, em về đi, người ta không dễ dây vào đâu.”

Khương Khả Họa đứng yên tại chỗ, nhìn lại bộ đồ mình đang mặc: “Anh, hôm nay em có đẹp không?”

Giang Đào thoáng sững người, gật đầu: “Đẹp. Em lúc nào cũng đẹp.”

Khương Khả Họa ngẩng đầu lên, mỉm cười: “Anh, lấy giúp em một chai rượu nhé. Loại mà ông chủ anh có thể mang ra tặng không tiếc ấy.”

Giang Đào nhìn cô, nói: “Khả Họa, em có biết bọn họ là hạng người gì không? Một khi đã dính vào, mọi chuyện sau đó sẽ không còn nằm trong tầm kiểm soát của em nữa.”

“Anh, em đã chờ suốt mười hai năm rồi. Cha em giờ đã hơn năm mươi tuổi. Nếu bây giờ em không đi tìm ông ấy, không làm rõ sự thật năm đó, thì em không biết đời này còn có cơ hội gặp lại ông ấy không, liệu có phải mang theo nuối tiếc mà sống tiếp hay không. Nhưng bây giờ đến cả việc ông ấy đang bị giam ở đâu, em cũng không biết.”

“Khi cha em bị bắt, em còn nhỏ, nhưng mẹ chắc chắn biết sự thật. Chẳng lẽ bà ấy không chịu nói cho em biết gì về tình hình thực sự của ông ấy sao?” Giang Đào hỏi.

Khương Khả Họa lắc đầu: “Chắc mẹ hận ông ấy lắm, nên chưa bao giờ nhắc tới. Cũng tuyệt đối không cho phép em đi tìm ông ấy. Hơn nữa, bây giờ mẹ sống rất ổn, có thể vượt qua được trầm cảm là điều không dễ. Em không muốn khơi gợi lại những ký ức đau khổ đó. Để em tự lo liệu chuyện này một mình.”

“Không thể điều tra từ phía cơ quan liên quan sao?” Giang Đào hỏi tiếp.

“Sổ hộ khẩu của em và mẹ đã tách khỏi cha từ lâu rồi. Nếu muốn tra cứu cần phải có giấy tờ chứng minh quan hệ thân thích trực hệ, nhất định sẽ kéo mẹ vào. Mà như vậy sẽ tạo thành một vòng luẩn quẩn rất nghiêm trọng.”

Giang Đào thở dài một hơi, đi đến tủ rượu lấy ra một chai rượu vang đỏ, đặt lên khay rồi đưa cho Khương Khả Họa.

Hai người cùng đi vào thang máy.

“Phòng bao 509, bên trong có bốn người đàn ông. Người ngồi ở ghế chính là người chúng ta nói đến. Em nhất định phải cẩn thận, có chuyện gì thì gọi anh.”

Khương Khả Họa nhìn chai rượu, hỏi: “Anh, chai này bao nhiêu tiền?”

“Hơn ba vạn đấy. Bình thường bọn họ hay gọi loại này.” Giang Đào đáp.

Khương Khả Họa bĩu môi, nghĩ bụng, đủ tiền thuê nhà cả năm của mình rồi.

“Anh nhớ nói với ông chủ anh, tiền rượu này em sẽ trả lại sau.”

Giang Đào nhìn cô: “Anh sẽ lo, yên tâm đi.”

Tới trước cửa phòng 509, Khương Khả Họa cởϊ áσ khoác đưa cho Giang Đào, một tay cầm khay rượu, tay còn lại giơ lên gõ cửa.

Cô nghe thấy bên trong có người trả lời, đẩy cửa bước vào.

Đây là lần đầu tiên cô đến một nơi như thế này. Ánh sáng trong phòng khá mờ, cô mất vài giây để thích nghi rồi đưa mắt nhìn quanh. Nhìn thế nào cũng không phải chỉ có bốn người đàn ông, chính xác là bốn đàn ông và ba phụ nữ.

Khương Khả Họa lập tức hiểu ra, có rượu thì sẽ có người rót rượu.