Chương 15: Lát mềm buộc chặt

Mười giờ sáng, Khả Họa tới nhà của mẹ và cha dượng.

Mẹ thấy cô về thì rất vui, lập tức ra chợ mua đồ ăn. Cha dượng nhìn thấy Khả Họa cũng rất mừng, cô con gái này còn có tương lai hơn cả con trai ruột của ông ấy, tốt nghiệp cao học Đại học Yên Kinh, học toán, nói ra cũng nở mày nở mặt.

Khả Họa vốn định về phòng mình nghỉ một lát, đợi mẹ về rồi cùng nấu cơm, thì nghe cha dượng nói: “Con gái, ra đây đánh cờ với cha đi.”

“Con ra liền.”

Khả Họa đáp, rồi từ phòng bước ra. Trước nay cô chưa từng coi ông ấy là cha, cũng chưa bao giờ gọi là cha, chỉ gọi là hiệu trưởng Giang, vì cô có cha của riêng mình. May mà cha dượng cũng không ép, cô gọi sao thì gọi, còn ông ấy thì suốt mười năm nay luôn miệng gọi cô là con gái.

Khả Họa từ nhỏ đã rất xuất sắc, đặc biệt có thiên phú về toán học. Mùa hè sau khi tốt nghiệp tiểu học, cô đã tự học xong toàn bộ chương trình toán trung học cơ sở.

Học toán giỏi thì đánh cờ cũng không tệ. Đối cờ với cha dượng bao năm nay, cô thua ít thắng nhiều. Cha dượng vừa tiếc nuối vì lại thua, vừa không ngớt lời khen cô thông minh.

Hôm nay đánh ba ván, cả ba đều là cha dượng thắng, bởi vì cô đột nhiên muốn nhường ông ấy một lần, để ông ấy cũng vui vẻ một chút. Dù sao suốt mười năm nay, ông ấy đối xử với cô rất tốt.

Ăn trưa xong, Khả Họa không ở lại lâu, quay về nhà mình.

Vừa tới cổng khu chung cư thì có một cuộc gọi lạ gọi đến. Khả Họa nghe máy: “Xin chào.”

“Cô đang ở đâu, gặp tôi một lát.” Lục Chi Chiến nói.

Khả Họa khựng lại một chút, nhận ra giọng của anh: “Vì sao phải gặp?”

Vì sao à... Đây rõ ràng là không muốn gặp anh. Đúng kiểu qua cầu rút ván, tìm được cha rồi thì không cần anh nữa. Người phụ nữ này xem ra cũng có chút tố chất nữ cường.

“Cô đang ở đâu?”

“Tôi vừa tới cổng khu chung cư.”

“Đợi tôi mười phút.”

Khả Họa không hiểu vì sao anh lại liên lạc với mình. Giữa họ chẳng phải đã thanh toán xong rồi sao? Tiền đặt cọc, tiền còn lại đều đã trả đủ.

Chẳng bao lâu sau, một chiếc Mercedes-Maybach chạy tới. Khả Họa nhận ra logo xe này, hồi nhỏ nhà cô cũng từng có một chiếc.

Lục Chi Chiến dừng xe bên cạnh cô, hạ kính cửa sổ: “Lên xe.”

Khả Họa nhìn gương mặt lạnh lùng như băng của anh, do dự một chút rồi vẫn mở cửa ngồi vào ghế phụ.

Cô không nhìn anh, khẽ hỏi: “Có chuyện gì?”

Lục Chi Chiến ném cho cô một chiếc hộp nhỏ, thuốc tránh thai khẩn cấp.

Mặt Khả Họa đỏ bừng. Đây là bị người ta đuổi tới tận cửa nhà để cho uống thuốc tránh thai sao?

“Có nước ở hộc cửa.” Lục Chi Chiến liếc cô một cái, rồi lại nhìn thẳng về phía trước.

Khả Họa không nói gì, cho thuốc vào miệng, mở nước, uống một hơi nuốt xuống.

Cô mở cửa xe bước xuống, không quay đầu nhìn Lục Chi Chiến thêm lần nào nữa.

Trong lòng anh có chút bực bội. Người phụ nữ này ngủ với anh xong là quay lưng bỏ đi, như thể hận không thể tránh xa anh thật xa. Rốt cuộc là lát mềm buộc chặt, hay là thật sự muốn né tránh?

Anh gọi điện cho Tiêu Dật: “Điều tra tình hình của người phụ nữ đó, gửi cho tôi.”

Nói xong cúp máy.

Tiêu Dật có chút ngơ ngác. Cô Khương kia trông yên lặng, ít nói, ngay cả khóc cũng chỉ lặng lẽ rơi nước mắt một mình, có thể gây ra sóng gió gì chứ? Vậy mà chỉ trong một buổi sáng, anh Chiến đã gọi hai cuộc điện thoại, cả hai đều vì cô. Chẳng lẽ anh ta đã nhìn nhầm rồi?

Khương Khả Họa lại quay về với những ngày tháng phẳng lặng như mặt nước. Ngoài việc đám học sinh thỉnh thoảng nghịch ngợm, cuộc sống hầu như không còn chút gợn sóng nào.

Đôi khi cô cũng nhớ tới Lục Chi Chiến, nhớ những nụ hôn khiến tim cô run rẩy, nhớ đêm hôm ấy, một đêm khó có thể diễn tả thành lời. Dù không phải vì yêu, nhưng vẫn khiến người ta khó mà quên được.