Chương 13: Không ngủ thêm một lát sao?

Anh vương tay kéo Khả Họa lại gần, nhẹ nhàng vén mái tóc dài của cô ra sau tai: “Chúng ta đã nói trước rồi, bây giờ cô có hối hận không?”

Khả Họa nhìn vào mắt anh, lắc đầu.

Lục Chi Chiến bắt đầu hôn cô, tiện tay cởi bỏ áo choàng tắm trên người cô.

Anh nhìn gương mặt hơi ửng đỏ của cô, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve. Làn da cô rất trắng, rất mịn, giống như thứ sứ thượng hạng nhất.

Vừa hôn cô, anh vừa kéo chiếc khăn tắm trên người mình xuống. Khả Họa nhắm chặt mắt, không dám nhìn anh.

Lục Chi Chiến vừa hôn cô vừa nghĩ, từ khi nào mà việc hôn cô lại trở nên thuần thục đến vậy? Chẳng phải nên đi thẳng vào vấn đề sao?

Đúng rồi, là từ lần gặp ở hội sở. Là cô chủ động hôn anh trước, anh chỉ cảm thấy cảm giác ấy cũng không tệ mà thôi.

Anh hôn lên môi cô, hõm cổ, xương quai xanh. Khả Họa cảm thấy mình như bước vào một thế giới xa lạ, mơ hồ và bất lực.

Cô cau chặt mày, cắn môi, cơ thể hơi co lại.

Anh chợt nhận ra điều gì đó, trong lòng bỗng dấy lên chút không nỡ, vì thế mà dịu dàng hơn đôi phần.

Anh ôm cô vào lòng, khẽ vuốt má cô: “Đáng lẽ cô nên nói với tôi sớm hơn.”

Khả Họa mở mắt nhìn anh, sững lại một chút mới hiểu anh đang nói gì. Cô khẽ nói: “Không sao đâu.”

Anh vốn không phải người biết thương hoa tiếc ngọc, nhưng vẫn nói nhỏ: “Thả lỏng đi, đừng sợ.”

Đó là câu an ủi duy nhất mà anh sẵn lòng dành cho cô.

Khả Họa không ngờ rằng, sự lột xác từ một cô gái trở thành phụ nữ của mình lại được hoàn thành cùng một người đàn ông chỉ mới gặp có ba lần.

Cô thậm chí còn không biết đầy đủ tên anh, chỉ biết những người đàn ông khác đều gọi anh là anh Chiến, còn có một cô gái gọi anh là anh Chi Chiến. Dường như ngoài gương mặt của anh và nửa cái tên này ra, cô hoàn toàn không biết gì khác về anh.

Nhưng như vậy cũng tốt, ngược lại khiến lòng cô nhẹ nhõm hơn nhiều. Dù sao đây cũng chỉ là một cuộc giao dịch, lại là do chính cô chủ động cầu xin. Sau này nếu có gặp lại, cũng có thể coi như không quen biết, chẳng ai là gì của ai.

Khả Họa mệt lả nằm bẹp trên giường, do dự không biết nên ngủ một lát hay đứng dậy rời đi. Cô ngồi dậy, cảm giác đau rát ập tới.

Lục Chi Chiến từ phòng tắm bước ra, thấy cô đang ngồi thẫn thờ trên giường.

“Không ngủ thêm một lát sao?” Anh hỏi.

Khả Họa không nói gì, trong lòng nghĩ, “phần còn lại” đã trả xong rồi, vậy còn có thể ngủ nữa không? Ngủ đến lúc nào đây?

Lục Chi Chiến trở lại trong chăn, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng Khả Họa. Anh nghĩ, có lẽ có thể để cô ở lại đến sáng.

Anh kéo cô nằm xuống lại, do dự một chút rồi vẫn vòng tay ôm lấy cô. Dù sao đây cũng là lần đầu của cô, anh là đàn ông, dù thế nào cũng nên đối xử tốt với cô hơn một chút.

Khả Họa quay lưng về phía anh, trong lòng nghĩ ngợi miên man. Bên cạnh đột nhiên có thêm một người, lại còn kề cận da thịt, quả thật khiến cô không quen. Nhưng cô thực sự quá mệt, nghĩ nghĩ rồi thϊếp đi lúc nào không hay.

Nửa đêm, Khả Họa trở mình, vô thức áp mặt lên vai Lục Chi Chiến. Anh tỉnh dậy, mượn ánh đèn mờ hắt ra từ phòng khách, nhìn người phụ nữ bên cạnh.

Trước đó Tiêu Dật đã nói với anh chuyện của Khương Hoài, anh mới biết người cô tìm chính là Khương Hoài, doanh nhân lừng lẫy năm xưa ở Hải Thành, mười hai năm trước đột nhiên vào tù rồi bặt vô âm tín.

Cô là con gái của Khương Hoài. Một cô bé mười bốn tuổi từ vị trí con cưng của trời rơi thẳng xuống bùn lầy, không biết suốt những năm qua đã sống như thế nào.

Nhưng cô quản lý bản thân rất tốt, không có vẻ kiêu căng của tiểu thư nhà giàu, cũng không có sự suy sụp của một cô gái sa cơ. Anh đột nhiên có chút tò mò về công việc hiện tại của cô, và là làm thế nào mà hình thành nên tính cách như vậy.