Chương 12: Thanh toán nốt

Khả Họa bước ra khỏi trại giam, vừa nhìn thấy Tiêu Dật đang đứng chờ ở cổng, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Cô có đầy một bụng uất ức không biết trút vào đâu, nỗi đau buồn trong lòng đã sớm dâng thành dòng sông. Cho dù người đang đứng trước mặt chỉ là một người xa lạ mới quen chưa đầy mấy tiếng, dường như cũng đủ khiến cô cảm nhận được chút ấm áp hiếm hoi.

Tiêu Dật đeo kính râm, không nhìn ra được cảm xúc. Anh ta khẽ nói: “Đi thôi, chúng ta về Lâm Thị.”

Khả Họa gật đầu, đưa tay lau nước mắt trên mặt. Cô đi tới bên xe, tự mở cửa rồi ngồi vào hàng ghế sau.

Bản tính Tiêu Dật vốn lạnh nhạt, anh ta cũng không giỏi an ủi người khác. Anh ta tập trung lái xe, thỉnh thoảng liếc qua gương chiếu hậu nhìn Khả Họa ngồi phía sau. Trên gương mặt cô luôn vương nước mắt, khóc thầm không thành tiếng.

Tiêu Dật đã xem qua hồ sơ của Khương Hoài, anh ta biết cô gái trước mắt chính là con gái của Khương Hoài. Nghĩ đến một cô gái mong manh yếu đuối như vậy phải chịu đựng biến cố gia đình lớn đến thế, những năm qua chắc hẳn đã sống rất vất vả.

Xe tiến vào khu trung tâm Lâm Thị, Tiêu Dật gọi điện cho Lục Chi Chiến.

“Anh Chiến, chúng tôi về rồi.”

“Ừ.”

“Tôi đưa cô ấy đi đâu?”

“Đưa cô ấy tới khách sạn.”

“Vâng.”

Tiêu Dật nhìn Khả Họa một cái. Thông tin liên lạc của cô là lấy từ phía hội sở, nhưng nhìn cô lại không giống những người phụ nữ ở đó. Không rõ cô có quan hệ gì với anh Chiến, nhưng anh Chiến đã nói tới khách sạn thì cứ thế mà làm.

“Cô Khương, lát nữa tôi sẽ đưa cô tới khách sạn, anh Chiến đang đợi cô ở đó.”

Khả Họa gật đầu, không nói gì. Đã nói là đôi bên thực hiện lời hứa, phần của anh đã xong, chỉ còn lại phần của cô.

Đến khách sạn, Tiêu Dật tiễn cô vào thang máy.

“Phòng 3199, tôi đi trước.”

“Anh Tiêu, cảm ơn anh.”

Tiêu Dật không đáp, quay người rời đi.

Khả Họa tới trước phòng 3199, nhẹ nhàng gõ cửa. Người mở cửa chính là Lục Chi Chiến. Anh nhìn cô một cái rồi nói: “Mời vào.”

Khả Họa cắn răng, bước vào trong. Đây là một phòng suite rất lớn, có phòng ngủ và phòng khách.

Cô không biết tiếp theo mình nên làm gì, chỉ lặng lẽ đứng đó.

Lục Chi Chiến ngồi xuống sofa, nhìn Khả Họa có phần lúng túng: “Cô đi tắm đi. Vừa từ trong tù ra, tắm rửa cho sạch vận xui.”

Khả Họa đặt túi xách xuống sofa, quay người đi vào phòng tắm.

Lục Chi Chiến gọi điện cho khách sạn mang đồ ăn lên. Dù sao cũng không thể để cô đói bụng mà thực hiện lời hứa.

Khả Họa tắm xong, khoác áo choàng tắm, sấy khô tóc. Nhìn mình trong gương, cô cắn nhẹ môi, xem ra hôm nay định sẵn sẽ là một ngày không bình thường trong cuộc đời.

Cô bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc buông xõa trên vai. Ngẩng đầu nhìn thấy Lục Chi Chiến đang ngồi bên bàn xem điện thoại. Trên bàn bày mấy chiếc đĩa thức ăn, bên trên đều đậy nắp.

“Lại đây, ăn cơm.” Lục Chi Chiến nói.

Khả Họa đi tới, ngồi đối diện anh. Cô lần lượt mở từng nắp đĩa, đặt sang chỗ trống bên cạnh, rồi lấy đôi đũa đặt bên tay Lục Chi Chiến.

Khóe môi Lục Chi Chiến khẽ cong lên.

Đây là lần đầu tiên Khả Họa ăn cơm cùng Lục Chi Chiến. Nghĩ tới lát nữa còn có “phần tiếp theo”, trong lòng cô khó tránh khỏi bối rối, cúi đầu ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống.

Lục Chi Chiến nhìn cô: “Cô chắc chăn là ăn no rồi chứ?”

“Ăn no rồi.” Khả Họa khẽ đáp.

Lục Chi Chiến cười nhẹ: “Thanh toán phần còn lại cũng rất tốn sức đấy.”

Mặt Khả Họa lập tức đỏ bừng. Cô không nói gì, đứng dậy ngồi sang sofa bên cạnh.

Lục Chi Chiến đặt đũa xuống, đứng dậy đi về phía phòng tắm, vừa đi vừa nói: “Cô vào trong chờ tôi.”

Khả Họa đứng dậy đi vào phòng ngủ. Chiếc giường bên trong rất lớn, cô vén chăn ngồi vào, lưng tựa vào đầu giường.

Lục Chi Chiến tắm xong, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, để lộ thân trên rắn chắc. Anh mở chăn bên kia rồi cũng ngồi lên giường.