Chương 7

Hắn không nhớ rõ mọi chuyện đêm qua, nhưng hắn không phải kẻ ngu muội.

Cảm giác trên cơ thể hắn không thể giả được.

Cảm giác tiếp xúc, hơi ấm xa lạ trên làn da, mùi hương nhàn nhạt vấn vương trên người hắn… tất cả đều chứng tỏ chuyện gì đó đã xảy ra.

Nhưng khi hắn mở miệng hỏi, Tô Ninh lại nói dối.

"Vương gia uống say, vô tình đến đây. Còn chuyện khác… không có gì cả."

Hắn không lập tức phản ứng, chỉ chăm chú quan sát nàng.

Nàng đang căng thẳng.

Dù nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ngón tay nàng vô thức siết chặt lấy mép chăn.

Nàng đang giấu điều gì đó.

Hắn nhìn xuống, ánh mắt dừng lại trên cổ tay nàng lộ ra ngoài lớp chăn.

Một vết hằn nhàn nhạt.

Hắn nhìn vết tích đó, trầm mặc vài giây, rồi chậm rãi đưa tay lên cổ mình.

Dưới lớp áo, hắn cũng cảm nhận được vài dấu vết mờ nhạt trên da.

Hơi thở hắn khẽ dồn dập.

Chắc chắn đã có chuyện xảy ra.

Cơn giận dữ len lỏi trong l*иg ngực. Không phải vì đêm qua, mà vì nàng đã nói dối hắn.

Lục Trầm không thích bị lừa gạt.

Ánh mắt hắn tối lại, nhưng môi hắn lại cong lên thành một nụ cười nhạt.

"Không có gì cả?"

Hắn lặp lại lời nàng, giọng trầm thấp nhưng lạnh lẽo đến mức khiến người ta run rẩy.

Tô Ninh không trả lời.

Hắn hạ thấp người, đến gần hơn, cho đến khi hơi thở nóng ấm của hắn phả nhẹ lên da nàng.

"Nàng nghĩ ta sẽ tin?"

Hơi thở nàng chững lại.

Nàng không dám nhìn vào mắt hắn.

Hắn vẫn giữ nguyên tư thế đó, nhưng ánh mắt đã có chút nguy hiểm hơn.

Hắn đang tức giận.

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng kéo cổ tay nàng ra khỏi lớp chăn.

Ngón tay thon dài của hắn chậm rãi lướt qua vết hằn nhạt màu trên cổ tay nàng.

Một dấu vết do siết chặt.

Không có chuyện gì cả?

Vậy tại sao trên người nàng lại có dấu vết hắn để lại?

Tại sao chính hắn cũng cảm thấy sự thay đổi trong cơ thể mình?

Tô Ninh giật tay lại, ánh mắt lóe lên một tia hoảng loạn.

Chính phản ứng đó đã khiến hắn hoàn toàn xác nhận sự thật.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt tối sầm lại.

"Nàng thực sự cho rằng ta say đến mức không biết chuyện gì đã xảy ra sao?"

Giọng hắn rất thấp, rất trầm, nhưng mang theo một sự áp bức đáng sợ.

Tô Ninh bất giác siết chặt chăn, tim đập mạnh trong l*иg ngực.

Nàng biết, nàng không thể giấu được nữa.

Sự thật đã không thể che giấu.

Căn phòng chìm trong sự im lặng nặng nề.

Lục Trầm không còn hỏi nữa.

Hắn đã xác nhận được sự thật mà bản thân muốn biết.