Thời điểm Nhậm Âm Di thi xong cũng là gần buổi trưa, từ nghĩa trang chạy đến trường cũng tốn không ít thời gian, Nhậm Lạc Anh không muốn để đứa nhỏ nhịn đói thêm nên cô đã tranh thủ đặt sẵn một bàn thức ăn dinh dưỡng đầy thanh đạm.
Ngồi trong nhà hàng, Nhậm Lạc Anh mở nắp chai nước khoáng, giúp Nhậm Âm Di đang đút cơm vào miệng rót đầy ly nước, vừa rót cô vừa hỏi.
“Cháu còn nhớ câu hỏi của đề thi chứ?”
Nhậm Âm Di nuốt cơm xuống miệng, cô cầm lấy ly nước uống một ngụm rồi nhìn Nhậm Lạc Anh đang ngồi khoanh tay nhìn mình.
“Cháu vẫn nhớ! Câu hỏi là tại sao hung thủ lại xay nhuyễn tất cả bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của nạn nhân?”
Nhiều năm liền nuôi dạy đứa nhỏ, thường xuyên kiểm tra trí nhớ của đứa nhỏ bằng những câu hỏi tương tự như vừa rồi.
Nhậm Lạc Anh thừa biết trí nhớ của Nhậm Âm Di rất tốt, cô không khẳng định, cũng không hy vọng Nhậm Âm Di sẽ nhớ tất cả mọi thứ, nhưng nhớ rõ ràng tường tận như thế này thì thật không khỏi làm cô cảm thấy hài lòng.
“Cháu trả lời như thế nào?”
“Cháu…”
Nhậm Âm Di đang có chút do dự, cô biết đáp án mà mình nghĩ ra được có thể đúng, nhưng cô không dám chắc đáp án đó sẽ làm hài lòng tư duy của người dì có nhiều năm kinh nghiệm trong nghề cảnh sát.
Dẫu cho trong lòng rất đắn đo, lo sợ, nhưng Nhậm Âm Di vẫn nhận thức được một điều rằng cô không thể trốn tránh, cô buộc phải trả lời câu hỏi của Nhậm Lạc Anh.
“Hung thủ muốn ăn sạch sẽ hai cơ quan sinh dục của nạn nhân. Hung thủ có lẽ đã quan hệ tìиɧ ɖu͙© rất nhiều lần với nạn nhân, nhưng thường xuyên thưởng thức theo kiểu thông thường, khiến hung thủ không còn cảm thấy hứng thú.” Nhậm Âm Di gãi gãi đầu nói: “Cháu trả lời như thế ạ.”
Đáp án Nhậm Âm Di vừa đọc có phần đúng, nhưng vẫn chưa đủ để lột tả hết tâm lý phạm tội của tội phạm, vẫn chưa đủ để trả lời cho hai chữ tại sao.
Nhậm Lạc Anh nhìn chằm chằm dáng vẻ e dè của Nhậm Âm Di, cô có chút cảm thấy hài lòng với đáp án này, nhưng vẫn lý giải thêm cho cháu gái nhỏ của mình hiểu rõ.
“Đúng, nhưng vẫn chưa đủ. Việc hung thủ thường xuyên quan hệ với nạn nhân, cho thấy nạn nhân là thú vui mà hắn khó có thể tìm được trong xã hội này."
"Lấy đi toàn bộ cơ quan sinh dục, xay nhuyễn rồi ăn tất cả.” Nhậm Lạc Anh dừng lại một chút để quan sát biểu cảm hơi căng thẳng của Nhậm Âm Di: “Cháu nghĩ sau khi hắn làm điều đó xong, hắn sẽ làm gì với hung thủ?”
Nhậm Âm Di cúi đầu suy nghĩ, cô thực không nghĩ ra cho tới khi nghe Nhậm Lạc Anh nói.
Sau một lúc suy nghĩ, Nhậm Âm Di mới phát hiện ra mình đã bỏ qua một kết luận khá quan trọng cho đáp án đã ghi trong giấy thi, cô nhìn Nhậm Lạc Anh, khẽ trả lời.
“Hung thủ muốn chế biến thành món ăn để thưởng thức trước khi hắn và hung thủ cùng nhau biến mất.”
Quả nhiên đúng như cô nghĩ, Nhậm Âm Di hoàn toàn có tiềm năng để trở thành một cảnh sát ưu tú, đứa cháu nhỏ này có lẽ sẽ cho cô biết được đáp án mà mình đã luôn thắc mắc suốt nhiều trời.
Nhậm Lạc Anh cầm điện thoại xem thời gian, vẫn đủ để cô lý giải thêm vài điều trước khi rời khỏi nhà hàng.
“Hung thủ thưởng thức bộ phận đó dưới dạng món ăn là hành vi thưởng thức lần cuối trước khi tự sát. Nên cháu phải suy tính đến khả năng trong món sinh tố đó có bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của hung thủ hay không."
"Việc xay nhuyễn mọi thứ cho thấy nạn nhân đã không thể nhai và người thưởng thức món ăn đó không chỉ có mỗi hung thủ.”
Nhìn Nhậm Âm Di siết chặt hai bàn tay vì đang cảm thấy thất vọng khi bản thân không thể suy luận ra những vấn đề này như mình, Nhậm Lạc Anh đoán ra đáp án mà Nhậm Âm Di đã ghi không chỉ có nhiêu đây.
Đáp án đầu tiên mà Nhậm Âm Di đã đọc khẳng định chỉ là phần kết luận cho câu trả lời, còn phần phân tích trước đó có lẽ đủ để thuyết phục giảng viên, nhưng để thuyết phục một người từng đối diện không ít tội phạm khác nhau như cô thì vẫn chưa thể.
Nhậm Lạc Anh không rõ phần phân tích đó của Nhậm Âm Di, nhưng phần kết luận đơn giản của một sinh viên chưa trải đời thì như vậy cũng đủ để cô cảm thấy đứa cháu mà mình dày công dạy dỗ khá giỏi, cũng không đến mức không thể hy vọng thêm.
Nhậm Lạc Anh không dành lời khen, nhưng cũng không muốn phê bình Nhậm Âm Di.
“Va chạm nhiều cháu sẽ giỏi hơn.”
Nhậm Âm Di vốn đang cúi đầu tự trách, nhưng khi nghe thấy lời động viên vừa rồi, cô khẽ ngẩng mắt lên nhìn, thấy khuôn mặt Nhậm Lạc Anh không có biểu hiện thất vọng, lòng khẽ nhẹ nhõm một chút.
“Dạ.”
“Đi thôi.”
"Dạ."
Nhậm Lạc Anh đứng dậy, cô đợi Nhậm Âm Di đeo balo lên vai, nhìn đứa cháu nhỏ ủ rũ đi về phía trước, cô khẽ nhíu mày, nhưng ánh mắt có chút xót xa.
Sau một lúc vừa đi vừa nhìn chằm chằm bóng dáng buồn bả của đứa nhỏ, Nhậm Lạc Anh có chút không chịu nổi mà cất giọng hỏi.
“Trước khi xem phim, cháu muốn ăn kem không?”
Nghe thấy câu hỏi này, Nhậm Âm Di liền quay mặt nhìn lên Nhậm Lạc Anh, thật không thể tin nổi có một ngày bản thân sẽ lại được thưởng thức loại đồ ăn ngọt lạnh đó, cô phấn khích cười hỏi.
“Dì, dì nói thật ạ?"
Tự biết rõ bản thân trước giờ luôn hà khắc trong việc ăn uống của Nhậm Âm Di, khiến đứa nhỏ mất đi vài phần tuổi thơ, nhưng Nhậm Lạc Anh không hề tỏ ra hối hận hay tự trách, cô nhìn xuống khuôn mặt hớn hở của Nhậm Âm Di.
“Chỉ được ăn vị sữa tươi.”
“Dạ~” Nhậm Âm Di cười đáp.
Cô vốn đã làm bài không tốt, nhưng không những không bị Nhậm Lạc Anh phê bình mà còn được dì ấy cho ăn kem, cô quả thật không dám đòi hỏi nhiều hơn.
---
Trên menu có rất nhiều vị kem và kiểu cách khác nhau, nhưng Nhậm Lạc Anh vẫn chọn loại kem sữa tươi có giá cao nhất, cô nhìn nam nhân viên nói.
“Một ly kem vị sữa tươi.”
Trong lúc đứng chờ lấy kem, Nhậm Lạc Anh nhìn xuống Nhậm Âm Di đang mặc áo khoác vải nỉ màu đen, chân mang giàu thể thao màu trắng, vai đeo chiếc balo nhỏ nhắn cùng màu áo, dáng vẻ đúng chuẩn một sinh viên.
Nhậm Lạc Anh vẫn nhớ nhiều năm về trước, đứa nhỏ cũng mặc bộ quần áo giống như thế này đứng ngoài cổng trường đợi cô đến đón, dáng vẻ khi đó thấp bé hơn bây giờ rất nhiều.
Lúc đó, Nhậm Âm Di bị một đám học sinh nam nữ bao quay như thể chuẩn bị hội đồng đứa nhỏ.
Thời điểm cháu gái nhỏ của mình sắp bị hội đồng thì thật may Nhậm Lạc Anh đã chạy xe đến, nếu cô không đến kịp lúc, cô thật sự không dám nghĩ đến những chuyện tiếp theo.
Bởi vì Nhậm Lạc Anh rất cao nên chỉ cần đứng gần một chút, cô liền đã nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của Nhậm Âm Di, không chần chừ, cô dịu dàng gọi.
“Âm Di, lại đây.”
Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc đó, Nhậm Âm Di ngẩng đầu lên, mắt ngấn nước vừa chạy đến vừa gọi một tiếng "dì ơi".
Nhưng có lẽ đám học sinh cấp hai đang trong độ tuổi ngỗ ngược, không biết trời cao đất dày, hung dữ bước đến đạp ngã Nhậm Âm Di.
“Mẹ mày hả? Nhìn trẻ thật đấy, có phải chưa đến mười tám tuổi đã sinh ra mày không?”
Nhậm Âm Di không biết tại sao những người này thường hay kiếm chuyện với mình, nhưng cô không muốn phản kháng, càng không dám nói với Nhậm Lạc Anh, cô sợ làm phiền đến công việc của Nhậm Lạc Anh.
Nhiều lần bị quấy phá cô vẫn nhẫn nhịn được, nhưng khi nghe thấy đám nhóc phun lời xúc phạm Nhậm Lạc Anh, Nhậm Âm Di liền tức giận hét lên.
“Lũ khốn, câm miệng chúng mày lại.”
Nhìn đứa cháu nhỏ của mình bất ngờ bị đánh ngã, Nhậm Lạc Anh khẽ nhíu mày, cô thật có chút hối hận khi xem thường độ tuổi ngạo mạn này, cô cứ nghĩ người lớn xuất hiện rồi đám nhóc này sẽ không dám làm gì.
Thật không ngờ đám nhóc này đã không biết sợ còn dám đánh cháu gái nhỏ của cô, nhưng cô đoán chỉ có một hai đứa trong số mười đứa dám làm như vậy.
Khoảnh khắc cô vừa tiến về phía Nhậm Âm Di, những đứa nhóc khác liền tránh chỗ nhường đường, không ai dám lại gần, ngoại trừ hai đứa nhóc đang tức giận nhìn cô.
Hai đứa nhóc tưởng bản thân có học võ nên ban đầu còn nghĩ sẽ đánh ngã được Nhậm Lạc Anh, nhưng khi thân ảnh cô đứng trước mặt, hai đứa nhóc đó lại không dám tiến đến mà vô thức lùi về sau một bước.
Không chấp nhặt những đứa nhỏ đang trong độ tuổi dậy thì khó bảo, Nhậm Lạc Anh khom người bế Nhậm Âm Di đang cắn môi nhẫn nhịn cơn đau ở bàn tay bị trầy xước vào lòng, ung dung đi ra khỏi đám đông.
Sau khi chăm sóc bàn tay đứa nhỏ, chuẩn bị đồ ăn cho Nhậm Âm Di xong, Nhậm Lạc Anh không vội đi tìm lãnh đạo trường, cô âm thầm đi thu thập chứng cứ bạo lực học đường của những đứa nhóc đó, điều tra thông tin của những em học sinh bị bạo lực học đường rồi liên hệ với từng phụ huynh.
Cô muốn dùng những lời than trời hay những lời bức xúc của các bậc cha mẹ có con cái bị bạo lực học đường để khiến hiệu trưởng không thể phản bác, buộc ông ta phải chấp nhận xử phạt những đứa nhỏ đó, dù cho những đứa nhóc đó có gia thế hiển hách cũng phải chịu phạt.
Cách hai ngày sau đó, Nhậm Lạc Anh chạy đến trường gặp riêng hiệu trưởng.
Ngay sau cuộc trò chuyện nhẹ nhàng, nhưng đầy đủ vật chứng thuyết phục, mười đứa nhóc thường xuyên tụ họp bắt nạt bạn bè đã bị hiệu trưởng cho thôi học.
Ban đầu phụ huynh có gia thế đến trường dùng tiền đè ép, không chấp nhận việc con mình bị đuổi học, cho rằng những hành vi bạo lực đó chỉ là lẽ hiển nhiên trong cuộc đời của mỗi học sinh.
Nhậm Lạc Anh ban đầu không muốn lấy thân phận phó cục trưởng ra để nói chuyện, nhưng thời điểm thấy hiệu trưởng bị chèn ép, cô không thể không ra mặt giúp ông ấy.
Không thể bắt những đứa nhóc đó chịu tội trước tòa án, nhưng cô có thể nhờ người quen bên phòng cảnh sát kinh tế đi điều tra về tất cả nguồn thu nhập của cha mẹ những đứa nhóc đó, tựa như đánh rắn phải đánh phần đầu.
Thời điểm cha mẹ đứa nhỏ cầm đầu băng nhóm bạo lực đó bị vạch trần trốn thuế, gia công sản phẩm tại các nhà máy không rõ nguồn gốc, giá gốc sau khi làm ra sản phẩm không cao, nhưng giá đưa ra thị trường tiêu dùng thì lại nằm trên những áng mây cao vυ"t, cũng là lúc ngôi trường trở về những tháng ngày nhẹ nhàng, đúng theo nghĩa “mỗi ngày đến trường là một ngày vui”.
“Của quý khách đây ạ.”
Nhậm Lạc Anh nhận lấy ly đem, nhìn vẻ mặt mong chờ nhận ly kem của Nhậm Âm Di, cô khẽ nhếch nhẹ môi.
“Ăn chậm kẻo buốt răng.”
“Dạ.” Nhậm Âm Di vui cười đưa hai tay nhận lấy ly kem sữa tươi ngọt ngào, cô cầm muỗng múc một muỗng kem đưa lên trước mặt Nhậm Lạc Anh: “Dì ăn một miếng đi ạ.”
“Cháu ăn đi.” Nhậm Lạc Anh nói, cô không thích ăn đồ ngọt.
Bởi sau nhiều năm ăn theo chế độ dinh dưỡng, không đường, không dầu mỡ, ít tinh bột của người cha quá cố tạo ra, Nhậm Lạc Anh dần dần cũng không còn muốn đυ.ng đến đồ ăn vặt, hay những thứ đồ có vị ngọt như kem hay trà sữa.
Nhìn muỗng kem vẫn để yên trên không trung, có vẻ nếu cô không ăn, đứa nhỏ của cô sẽ không chịu rút tay về.
Nhậm Lạc Anh khẽ thở ra một hơi rồi cúi thấp người, há miệng ăn lấy muỗng kem trước đám đông, cảm giác có chút lạ lẫm, nhưng cô không để ý lắm.
Nhìn vẻ mặt không cảm xúc khi ăn kem của Nhậm Lạc Anh, Nhậm Âm Di mỉm cười hỏi.
“Dì kem ngon không ạ?”
“Bình thường.”
Nhậm Lạc Anh nói rồi cô nắm vai cổ balo, thong thả dẫn Nhậm Âm Di đi đến quầy bán vé xem phim, cô đã đặt vé trước nên thủ tục cũng sẽ nhanh hơn bình thường.
---
“Cảm ơn.”
Nhậm Lạc Anh nhận lấy hai tấm vé màu trắng, nhìn đứa nhỏ bên cạnh đã ăn xong ly kem, cô rút hai tờ khăn giấy trên bàn sát bên đưa cho Nhậm Âm Di.
“Lau miệng.”
“Dạ.” Nhậm Âm Di một tay cầm ly kem rỗng, một tay nhận lấy khăn giấy.
Ngay khi cô đang chuẩn bị lau miệng thì Nhậm Lạc Anh đã lấy đi ly kem, chuẩn xác ném vào sọt rác gần đó.
Bước vào bên trong phòng chiếu phim, Nhậm Lạc Anh đột nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Nhậm Âm Di, cảm giác ấm áp bất giác lan tỏa trong lòng, khiến Nhậm Âm Di đỏ mặt ngẩng đầu nhìn lên góc nghiên thanh tú của Nhậm Lạc Anh.
Cô không nói gì nên chỉ để yên cho Nhậm Lạc Anh dẫn mình đi đến hàng ghế đã đặt.
Dì Anh Lạc đổi tính rồi sao?
“Ngồi xuống đây.” Nhậm Anh Lạc buông tay Nhậm Âm Di ra, cô ngồi xuống ghế, ngẩng đầu nhìn Nhậm Âm Di: “Cháu tắt âm thanh điện thoại chưa?”
“À.” Nhậm Âm Di hơi có chút bất ngờ, cô vội lấy điện thoại trong túi quần jean ra rồi bật chế độ im lặng.
Xem đúng bộ phim mà mình thích, có nội dung lôi cuốn thật sự khiến người xem không thể rời mắt, nhưng Nhậm Lạc Anh khoanh tay, dựa lưng vào ghế, ánh mắt dịu dàng nhìn chằm chằm vẻ mặt Nhậm Âm Di đang chăm chú nhìn màn hình đang chiếu cảnh máu me.
Nhậm Lạc Anh khi đó biết đứa nhỏ này lớn lên cũng sẽ có nhan sắc, nhưng không ngờ nhan sắc đứa nhỏ càng lớn lại càng xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn như chú thỏ trắng, nhìn qua rất muốn cưng nựng.
Cuối cùng cũng thực hiện xong lời hứa.
Nhậm Lạc Anh dẫn Nhậm Âm Di ra khỏi rạp chiếu phim, cô muốn hỏi đứa nhỏ của mình có cảm nhận gì về bộ phim vừa xem, nhưng nhìn khuôn mặt liu hiu như đang muốn ngủ của cháu gái nhỏ, cô lập tức từ bỏ ý định.
Vừa ngồi vào xe, Nhậm Lạc Anh liền nhìn đến đồng hồ, mới đây đã hơn mười giờ tối, cô nhìn sang Nhậm Âm Di đang gật gù ngủ gật, có lẽ hôm nay đã tốn rất nhiều năng lượng.
Cô chồm người qua thắt dây an toàn cho đứa nhỏ của mình, nhìn khuôn mặt gật gù của đứa nhỏ, cô khẽ xoa nhẹ má Nhậm Âm Di rồi khởi động cho xe chạy về nhà.
Về đến nhà, Nhậm Lạc Anh không muốn đánh thức đứa nhỏ, cô bế ngang đứa nhỏ lên, một cảm giác thất bại chợt trổi dậy khi bản thân đã nuôi nấng, chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ, nhưng đứa nhỏ vẫn rất nhẹ cân.
Nhìn đứa nhỏ dựa đầu vào ngực mình, Nhậm Lạc Anh tự thấy bản thân bây giờ thật giống một người mẹ thực thụ, cô đặt Nhậm Âm Di xuống giường, bật máy lạnh rồi mở cửa trở về phòng của mình.
Thời điểm tắm rửa sạch sẽ, Nhậm Lạc Anh đứng bên cửa sổ hút một điếu thuốc, cô nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm đen, không rõ cô suy nghĩ điều nhìn, nhưng vẻ mặt có hơi đăm chiêu.