Chương 8

Sáng sớm nay, Nhậm Lạc Anh đã tranh thủ thức dậy sớm nấu hai phần cháo thịt bò bằm nóng hổi cho cả hai dì cháu. Sau khi ăn uống xong xuôi, Nhậm Lạc Anh lập tức lái xe chở Nhậm Âm Di đến trường trước giờ diễn ra kỳ thi quan trọng.

Ngồi bên trong xe, Nhậm Lạc Anh nhìn Nhậm Âm Di dặn dò.

“Tập trung làm bài cho tốt. Thi xong ở trường đợi dì.”

“Cháu nhớ rồi ạ.” Nhậm Âm Di vừa cởi dây an toàn vừa đáp.

Cô cảm thấy bản thân đang rất dồi dào năng lượng, có lẽ tô cháo đầy ắp thịt bò bằm sáng nay đã giúp tinh thần cô trở nên tốt hơn.

Cô nhìn Nhậm Lạc Anh đang nhìn chằm chằm vào mình như thể đang chờ một câu khẳng định từ mình.

“Cháu nhất định sẽ làm bài thật tốt.”

Nói xong, Nhậm Âm Di dường như vẫn chưa muốn rời khỏi xe.

Nhậm Lạc Anh định lấy thuốc ra hút rồi mới lái xe đến cục cảnh sát, nhưng cảm thấy đứa nhỏ vẫn đang nhìn chằm chằm mình, cô rút tay về, ngẩng mặt nhìn đến dáng vẻ đang mong muốn điều gì đó, nhưng không dám mở lời của Nhậm Âm Di.

“Có chuyện gì?”

Nhậm Âm Di đỏ mặt, cúi thấp đầu hỏi.

“Cháu... dì có thể ôm cháu một lát không?”

Không biết đứa cháu nhỏ này hôm nay bị làm sao, Nhậm Lạc Anh nhìn dáng vẻ ngượng ngùng đang chờ đợi đáp án của mình, cô không phải không thể đáp ứng mong muốn của đứa nhỏ, cũng chỉ là một cái ôm, không có gì cần phải lưỡng lự.

Nhưng mấy ngày nay, Nhậm Lạc Anh cảm thấy bản thân có hơi dung túng cho những mong muốn của Nhậm Âm Di, cô đang có một chút không muốn bản thân dung túng thêm cho Nhậm Âm Di.

Nhưng nghĩ lại hôm nay cũng là ngày quan trọng, làm tinh thần đứa nhỏ trở nên không tốt, cũng không phải là một quyết định đúng đắn. Nhậm Lạc Anh nói.

“Có thể.”

Nhìn hai cánh tay dang rộng hai bên, chờ đợi mình tiến đến, Nhậm Âm Di đắc ý mỉm cười, cô mang balo vào vai rồi vòng tay ôm lấy cổ Nhậm Lạc Anh, cô ôm rất chặt như thể đây là cái ôm cuối cùng của những cặp đôi sắp sửa chia xa, cô vùi mặt vào hõm cổ Nhậm Lạc Anh.

“Dì ơi.”

“Hửm?”

“Dì đừng đi lấy chồng hay yêu bất kỳ ai khác, được không?” Nhậm Âm Di nhỏ giọng hỏi.

Cô biết Nhậm Lạc Anh đã là người trưởng thành, có rất nhiều mối quan hệ và ít hay nhiều đều sẽ được Nhậm Lạc Anh để tâm đến, có lẽ cô sẽ miễn cưỡng chấp nhận được điều này.

Nhưng cứ nghĩ đến việc sau này Nhậm Lạc Anh sẽ đi kết hôn, hoặc sẽ dành thời gian quan tâm chăm sóc bất kỳ người nào đó, cô thật không thể chịu nỗi.

Nhậm Lạc Anh vẫn ôm lấy tấm lưng mảnh khảnh của Nhậm Âm Di, cô vẫn để yên cho những hơi thở hồi hộp của Nhậm Âm Di thấm vào cổ mình.

Cô hiểu Nhậm Âm Di đang mang tâm lý gì khi hỏi mình, nhưng cô không rõ điều gì làm cho đứa cháu nhỏ của mình đưa ra lời đề nghị này.

“Tại sao?”

Nhậm Âm Di siết chặt vòng tay hơn như thể cô đang rất sợ mất Nhậm Lạc Anh.

“Cháu chỉ có mỗi dì.”

“Vẫn còn quá sớm để nói những lời này.”

“Dạ.”

Nhậm Âm Di không rõ Nhậm Lạc Anh có đồng ý lời đề nghị của mình hay không, nhưng cô hiểu ý tứ trong câu mà Nhậm Lạc Anh vừa nói, cô buông Nhậm Lạc Anh ra.

“Cảm ơn dì, cháu đi đây.”

Nhìn Nhậm Âm Di rời khỏi xe, Nhậm Lạc Anh lúc này mới cầm lấy gói thuốc lá, cô nghiêng đầu châm lửa rồi kẹp điếu thuốc để ra ngoài cửa xe, miệng thổi ra làn khói trắng bao trùm lấy không gian thơm ngát trong xe.

Nhậm Lạc Anh thật không nghĩ đứa nhỏ mà cô nuôi dạy đến bây giờ, cũng đã sắp bước ra đời, xem như kế hoạch của cô cũng sắp bước qua một giai đoạn mới.

Nhưng Nhậm Âm Di cũng thật may mắn khi vừa bước ra đời đã được cô trải sẵn tấm thảm an toàn, khác hoàn toàn với cô lúc mới chập chững bước chân vào ngành cảnh sát.

---

Bên trong phòng thi ngột ngạt bởi bầu không khí căng thẳng, Nhậm Âm Di đang ngồi trong phòng thi, tập trung vận dùng hết tất cả tế bào thần kinh mà cô có, để giải quyết một mớ câu hỏi khó nhằn do giảng viên đặt ra.

Có lẽ vì đây là kỳ thi cuối cùng của chương trình đào tạo nên giảng viên cũng đã dành không ít thời gian, cùng neuron để có thể tạo ra cái đề thi dễ đưa sinh viên vào cánh cửa rớt môn.

Nhậm Âm Di khẽ nhìn qua các bạn sinh viên khác, dường như họ cũng giống cô, bọn họ cũng đang chật vật với năm câu hỏi có trong đề thi.

Nhậm Âm Di hít một hơi thật sâu, cô không thể thi trượt càng không muốn làm cho Nhậm Lạc Anh thất vọng, cô cúi đầu nhắm mắt lại.

Cố gắng bỏ qua những tần số xung quanh để đặt mình vào nhân vật là kẻ sát nhân hàng loạt, cố gắng sử dụng kiến thức đã học được để lý giải tại sao hung thủ lại xay nhuyễn tất cả bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của nạn nhân.

Thời điểm Nhậm Âm Di đang căng thẳng vận dụng não bộ, Nhậm Lạc Anh lại đang ở bên trong một khu nghĩa trang nổi tiếng thuộc thành phố Đại Hoan.

Cô đứng lặng trước phần mộ của người cha quá cố, hai tay đút vào túi quần tây đen, mái tóc đen gợn sóng không ngừng tung bay.

“Cũng lâu rồi nhỉ! Bây giờ tôi đã trở thành cục trưởng.”

“Tiếc là cha không thể nhìn thấy.”

“Haha, haha, haha, haha, hahahaha.”

Nhậm Lạc Anh bất ngờ ôm lấy mặt, cúi đầu cười lớn, cô thật sự cảm thấy rất buồn cười.

Suốt bao nhiêu năm qua, cô đều cố gắng trở thành một cảnh sát xuất sắc để mong một ngày nào đó bản thân sẽ nhận được sự công nhận từ người cha lạnh lùng này.

Nhưng thật trớ trêu khi cô đã đứng ở vị trí cao nhất thì ông ấy đã rời khỏi thế gian, người đang nằm sâu dưới l*иg đất có khi cũng đã chỉ còn một bộ xương khô khốc.

Đáng lẽ sáng nay Nhậm Lạc Anh vẫn phải đến cục cảnh sát, nhưng hôm nay lại là ngày sinh nhật người cha quá cố, trùng hợp cũng là ngày Nhậm Âm Di thi cử nên cô đã xin nghỉ phép một ngày.

Dành thời gian thăm mộ, săn sóc lại phần mộ cho cha mình, số thời gian còn lại dành làm phần thưởng cho Nhậm Âm Di.

---

[Hung thủ muốn ăn sạch sẽ hai cơ quan sinh dục của nạn nhân. Hung thủ có lẽ đã quan hệ tìиɧ ɖu͙© rất nhiều lần với nạn nhân, nhưng thường xuyên thưởng thức theo kiểu thông thường, khiến hung thủ không còn cảm thấy hứng thú.]

Viết xong đáp án cho câu hỏi cuối cùng, Nhậm Âm Di vừa xoay bút, vừa đọc lại tất cả đáp án một lần nữa, cô muốn kiểm tra kỹ càng lại tất cả trước khi nộp bài thi.

“Đã hết thời gian làm bài, tất cả lập tức dừng bút.”

Trong lúc Nhậm Âm Di đang xem lại đáp án thì giọng nói của thầy giám thị vang lên. Tất cả sinh viên trong phòng có lẽ cũng đã giải ra đáp án nên lập tức dùng bút.

Nhìn người thầy giám thị đang đi thu bài thi, Nhậm Âm Di khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm, đáp án mà cô nghĩ ra rất phù hợp để lý giải tâm lý và hành vi phạm tội của hung thủ, kết quả thi cử kỳ này chắc chắn khả quan.

Đưa tờ đề thi cho thầy giám thị, Nhậm Âm Di đi lên trên bục cầm lấy balo mang vào, cô nhanh chóng rời khỏi căn phòng quen thuộc mà không một lần lưu luyến, hay ngoảnh mặt cất lời chào tạm biệt.

Đi xuống sân trường le lói những tia nắng dịu mát của mùa đông, Nhậm Âm Di ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện cổng ra vào, cô lấy điện thoại nhắn cho Nhậm Lạc Anh.

“Ting.”

Tiếng chuông thông báo điện thoại đột nhiên vang lên trong không gian tĩnh mịch của ngày đông lạnh.

Nhậm Lạc Anh đang đứng hút thuốc trước phần mộ cha mình, cô ném điếu thuốc xuống mặt đất, vừa dùng chân dập tắt tàn thuốc, vừa lấy điện thoại từ túi quần ra xem là ai nhắn đến.

[Dì ơi, cháu thi xong rồi.]

[Ừm.]

Không vội hỏi tình hình thi cử của Nhậm Âm Di, Nhậm Lạc Anh đút điện thoại vào túi quần rồi quay người rời đi, cô muốn biết tình hình, nhưng là muốn tận mắt, tận tai nghe đáp án từ Nhậm Âm Di.