“Âm Di.”
“Dạ.”
Đang ngồi trong phòng khách ôn bài, Nhậm Âm Di nghe thấy tiếng gọi của Nhậm Lạc Anh liền mỉm cười đứng dậy lon ton chạy vào bếp, cô nhìn Nhậm Lạc Anh đang ngồi trước một bàn thức ăn đầy đủ chất dinh dưỡng còn là những món mà cô thích ăn, cô mỉm cười người xuống ghế.
“Cháu muốn xem phim gì?” Nhậm Lạc Anh gắp miếng thịt bò đặt vào chén Nhậm Âm Di, cô muốn làm cho tinh thần Nhậm Âm Di cảm thấy thoải mái trước ngày thi, dự định sẽ đợi có kết quả thi rồi dẫn Nhậm Âm Di đi xem phim, nhưng cô nghĩ lại không biết khi nào thành phố sẽ lại xuất hiện án mạng nên tranh thủ thực hiện lời hứa càng sớm càng tốt.
“Cháu…” Nhậm Âm Di vẫn chưa nghĩ ra được, cô đúng là đã nói muốn đi xem phim nhưng thời gian dạo gần đây cô đều tập trung cho việc học, không hay cầm điện thoại nên cũng không lên trang rạp phim xem thử đang có phim gì mới, cô đặt chén cơm xuống bàn: “Mấy ngày nay cháu chỉ lo học, không hay cầm điện thoại nên vẫn chưa tìm hiểu ở rạp đang chiếu phim gì.”
“Đang chiếu khung sắt tù tội, cháu muốn xem không?” Nhậm Lạc Anh đặt tay lên điện thoại bên cạnh, cô nhìn Nhậm Âm Di đang cúi đầu suy nghĩ.
Đêm qua nằm trằn trọc mãi nhưng không ngủ được, cô nghĩ do bản thân thường ngày đều ngủ rất muộn nên hôm qua mới không thể vào giấc, lúc đó cô đã mở điện thoại lướt xem đang có phim gì mới, ở rạp chỉ đang chiếu ba bộ phim nhưng có hai bộ hành động dành cho người lớn và một bộ dành cho thiếu nhi, cô bấm vào đọc phần giới thiệu thì thấy “khung sắt tù tội” có vẻ hấp dẫn hơn bộ còn lại.
“Khung sắt tù tội!” Nhậm Âm Di ngạc nhiên hỏi lại.
“Nội dung phần giới thiệu không tệ.” Nhậm Lạc Anh cầm điện thoại bấm vào trang rạp, cô đưa điện thoại cho Nhậm Âm Di: “Cháu đọc xem.”
“Dạ.” Nhậm Âm Di đưa hai tay cầm lấy điện thoại, hơi ấm bàn tay vẫn ám vào điện thoại làm tim cô đập nhanh hơn vài nhịp, cô hơi đỏ mặt cúi đầu đọc năm dòng giới thiệu phim.
Mô tả bằng lời đã thấy hay hấp dẫn, không biết lúc đi xem sẽ có cảm giác gì, cô quyết định chọn xem phim có nội dung trinh thám, hành động, dù sao cũng là Nhậm Lạc Anh lựa chọn cho cô, có lẽ dì ấy cũng thích nội dung phim này, cô đưa điện thoại lại cho Nhậm Lạc Anh: “Cháu muốn xem phim này.”
Nhậm Lạc Anh cầm điện thoại đút vào túi quần, cô đứng dậy vừa dọn dẹp bàn ăn vừa nói: “Cháu ra ngoài học bài tiếp đi.”
“Dì có đi đâu không ạ?” Nhậm Âm Di ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt đang có vẻ dịu dàng hơn thường ngày hỏi.”
“Có chuyện gì?” Nhậm Lạc Anh bưng chén đĩa đặt vào bồn rửa chén, cô quay đầu quan sát khuôn mặt đang suy nghĩ câu trả lời của Nhậm Âm Di, ánh mắt nhìn chằm chằm chiếc ghế cô vừa ngồi.
“Cháu… muốn vào thư phòng học bài cùng dì.” Nhậm Âm Di ngẩng mặt nhìn Nhậm Lạc Anh, e dè hỏi.
“Cháu muốn nhiều quá rồi đó.” Nhậm Lạc Anh định rửa chén xong sẽ vào đó đọc sách, cô không thích ai làm phiền mình trong lúc đó, hơn nữa trong lúc đọc sách cô cũng thường hay hút thuốc nên không tiện để cho Nhậm Âm Di vào phòng, tránh ngửi thấy mùi khói thuốc.
“Cháu xin lỗi.” Nhậm Âm Di ủ rủ đáp, cô đứng dậy nhìn mặt bàn: “Cháu đi học bài đây ạ.”
“Lấy sữa uống đi.” Nhậm Lạc Anh nhìn bộ dạng ủ rủ của Nhậm Âm Di, cô đúng là không chịu được cái bộ dạng đó, nhưng khói thuốc sẽ ảnh hưởng sức khỏe đứa cháu nhỏ, cô quay mặt lại nhìn đóng chén trong bồn: “Đọc sách xong dì ra chơi với cháu.”
“Dạ.” Nhậm Âm Di mở tủ lạnh lấy hộp sữa bò, cô đang đi ra phòng khách thì bất thình lình nghe thấy lời này liền quay mặt lại nhìn Nhậm Lạc Anh đang đeo găng tay rửa chén hỏi: “Dì nói thật ạ.”
“Ừm.”
Nhận được cam kết từ Nhậm Lạc Anh, Nhậm Âm Di vui cười chạy đến bàn sofa trong phòng khách, cô muốn mau chóng học cho xong tất cả các nội dung còn lại để có thể chơi với Nhậm Lạc Anh lâu hơn, dù sao hiếm khi người dì bận rộn của cô mới mở lời chơi cùng với cô.
Ngay khi rửa chén xong xuôi, Nhậm Lạc Anh cầm lấy điện thoại ra xem thời gian, đã gần ba giờ chiều, lúc đi ra khỏi phòng bếp, cô khẽ liếc mắt nhìn sang đứa nhỏ đang ngồi xếp bằng dưới thảm lông, vẻ mặt chăm chú khi cắm cúi ghi chép nội dung bài học, vẻ mặt cô vẫn nghiêm nghị như thường lệ, không muốn làm phiền đứa nhỏ nên cô di chuyển rất nhẹ nhàng, dường như không hề tạo ra bất kỳ âm thanh nào.
Bên trong thư phòng, chỉ cần liếc nhẹ mắt sang một hướng bất kỳ thì cũng có thể nhìn thấy những giá sách đứng sừng sững trước mặt, toàn bộ sách ở đây đều do người cha quá cố của Nhậm Lạc Anh mua cho cô, cô đã đọc qua hết tất cả nhưng khi có thời gian rảnh cô vẫn sẽ tìm đến nơi này, lấy một cuốn bất kỳ rồi ngồi xuống ghế sofa cạnh cửa sổ ngồi xuống.
Nhậm Lạc Anh ngồi vắt chéo chân, lưng tựa vào sofa, dáng vẻ thoát tục cầm quyển sách trinh thám màu đỏ, vẻ mặt đã dịu hơn hẳn mọi khi, ánh mắt lướt nhẹ từng con chữ quý giá trong từng trang sách, nội dung trong sách có thể từ thực tế viết vào nhưng cũng có những lúc tác giả tự tưởng tượng ra, cô từng nghĩ nếu như cô lấy những vụ án mà cô từng phá giải và với văn phong phong phú nhờ vào việc đọc vô số loại sách cùng thể loại thì cô có thể viết ra được một cuốn sách như những tác giả khác hay không? Cô thật sự không biết, nhưng có lẽ cô sẽ không làm việc này, cô muốn giữ kín những gì mà cô trải qua và những cảm xúc khi đó cho riêng mình.
Chỉ trong chớp nhoáng như chó chạy ngoài đồng, Nhậm Lạc Anh đã đọc xong một quyển sách dày khoảng hơn 185 trang, vì đã đọc qua rất nhiều lần nên thường khi đọc lại cô sẽ mở bất kỳ một chương nào đó rồi cứ như vậy mà đọc, cô đóng quyển sách đặt xuống ghế sofa, vươn tay lấy gói thuốc lá màu đen từ kệ tủ, cô nghiêng đầu châm lửa rồi quay người nhìn ra bên ngoài, cô có thể nhìn thấy những con người đang tất tả kiếm kế sinh nhai bên dưới vỉa hè và cả những người đang vội vàng trở về nhà sau giờ tan tầm, cô ngửa đầu phả ra làn khói trắng lên không trung, ánh mắt cô lúc này trông vô cùng phiêu lãng, cô vùi tàn thuốc vào gạt tàn thuốc rồi đứng dậy rời khỏi thư phòng.
“Cháu học xong chưa?”
Nhìn Nhậm Âm Di đang tháo rời cây bút bi và ngậm lấy ống mực phồng má thổi vào, Nhậm Lạc Anh cũng đoán được phần nào đáp án, có lẽ đứa cháu nhỏ đang rất đặt tâm vào việc thổi mực nên không nghe thấy câu hỏi nhẹ nhàng vừa rồi của cô, cô ngồi xuống xuống bên cạnh Nhậm Âm Di.
“Dì Lạc Anh.” Nhậm Âm Di quay mặt nhìn qua khuôn mặt đang dịu dàng nhìn mình, cô thoáng giật mình, tim đập thình thịch vì đây là lần đầu tiên cô được chiêm ngưỡng vẻ mặt dịu dàng của Nhậm Lạc Anh, mặt cô đỏ bừng quay sang chỗ khác.
“Đừng thổi nữa, bỏ đi.” Nhậm Lạc Anh vươn tay lấy ống mực có dính nước bọt của Nhậm Âm Di vào sọt rác, cô cầm lấy quyển vở lên xem, có lẽ đã học xong mọi thứ nên cuối mỗi câu đều có đánh dấu tích, đặt quyển vở lên bàn, cô quay mặt nhìn Nhậm Âm Di đang cất tất cả bút bi vào hộp bút.
“Cháu muốn chơi trò gì?”
Đặt hộp bút vào balo, Nhậm Âm Di chống cằm suy nghĩ, cô thường không hay chơi mấy trò chơi quốc dân mà các bạn đồng trang lứa hay chơi, suy nghĩ một lúc cô chợt nhớ lại trò chơi oẳn tù tì đánh vào cổ tay, cô khẽ mỉm cười, muốn xem xem người dì này của cô có nỡ lòng đánh cô không.
“Cháu muốn chơi oẳn tù tì, ai thua đánh cổ tay.”
“Được.” Nhậm Lạc Anh nhàn nhạt đáp, cô cũng muốn biết trò chơi này có gì vui hay không mà đứa cháu nhỏ của mình lại có vẻ thích thú như vậy.
“Oẳn tù tì, ra cái gì, ra cái này.”
Ngay khi câu nói vừa dứt, Nhậm Lạc Anh nhìn vẻ mặt hụt hẫng của Nhậm Âm Di liền khẽ nhếch môi: “Đưa tay đây.”
“Dì…” Nhậm Âm Di mím môi đưa tay ra trước mặt Nhậm Lạc Anh, cô không tin dì của mình sẽ ra tay với mình nên hỏi: “Dì nỡ đánh cháu sao?”
Âm thanh câu hỏi vừa dứt thì một thứ âm thanh chói tai khác bất ngờ vang lên “chát.” Đáp án mà Nhậm Âm Di nhận được thật khiến cô muốn bật khóc, dì Lạc Anh vậy mà nỡ lòng đánh mình, còn đánh rất mạnh, bình thường mình làm sai chỉ phạt mình nhịn ăn một bữa, còn không ra tay đánh đòn mình.
“Thua thì chung, đây là quy luật.” Nhậm Lạc Anh nhìn đôi mắt ửng đỏ của Nhậm Âm Di: “Cháu muốn chơi nữa không?”
Nhìn cổ tay in hằn hai ngón tay của Nhậm Lạc Anh, Nhậm Âm Di mím môi gật đầu, cô muốn chiến thắng.
“Oản tù tì, ra cái gì, ra cái này.”
Lần này Nhậm Lạc Anh lại thắng, cô thật không hiểu Nhậm Âm Di nghĩ gì mà lại ra cây búa trong khi vừa rồi cô đã ra cây kéo, nhìn vẻ mặt không cam tâm khi đưa cánh tay ra trước mặt mình, nhìn dấu vết đỏ ửng dưới cổ tay đứa cháu nhỏ, cô thật có chút xót xa, nhưng rồi cô vẫn giơ cao tay đánh mạnh xuống vị trí vừa rồi, cô muốn cho đứa nhỏ hiểu, thực tế hung thủ cũng sẽ làm giống như cô và hiển nhiên còn sẽ tàn nhẫn hơn gấp bội.
Dì Lạc Anh, dì ấy thật sự đánh mình. Nhậm Âm Di đỏ mắt giơ cao tay chuẩn bị tư thế chơi tiếp, Nhậm Lạc Anh nhìn đứa nhỏ quyết tâm muốn thắng mình, cô khẽ nhếch môi giơ cao tay rồi thả tay xuống.
Lần này vẫn là Nhậm Lạc Anh thắng, Nhậm Âm Di thua những ba lần liên tục liền có chút mất mặt, cô cúi thấp đầu đưa tay ra trước mặt Nhậm Lạc Anh, vị trí vị đánh đã đỏ như mồng gà và có một chút cảm giác đau rát.
“Lại đây.”
Nhậm Lạc Anh nhìn vẻ mặt cam chịu của Nhậm Âm Di, cô thật sự không thể xuống tay được nữa, cô ngồi dựa lưng vào ghế sofa, vỗ vỗ đùi mình, Nhậm Âm Di đưa tay lên quệt đi nước mắt rồi nằm gác đầu lên đùi Nhậm Lạc Anh.
“Đau không?” Nhậm Lạc Anh cầm lấy tay Nhậm Âm Di lên, nhẹ nhàng xoa dịu chỗ ửng đỏ.
“Dạ đau.” Nhậm Âm Di quay mặt vào lòng Nhậm Lạc Anh, khẽ nói, ban đầu cô giận dỗi Nhậm Lạc Anh vì nỡ lòng ra tay đánh cô, còn đánh rất mạnh vào cùng một chỗ, nhưng cũng nhờ hai lần thua đó mà cô mới có thể nhận được sự quan tâm của Nhậm Lạc Anh, cũng không thiệt thòi lắm.
“Đây chỉ là trò chơi, nhưng thực tế còn khắt nghiệt hơn.” Nhậm Lạc Anh vừa vuốt tóc Nhậm Âm Di vừa nói: “Mọi phán đoán và quyết định phải thật suy xét kỹ lưỡng.”
“Nhưng nếu rơi vào tình huống khẩn cấp thì sao?” Nhậm Âm Di ngửa mặt nhìn Nhậm Lạc Anh hỏi.
“Phải nhanh chóng đưa ra được quyết định mà cháu cho là tốt nhất.” Nhậm Lạc Anh nói: “Không cần nghĩ đến kết quả phía sau, nhưng cháu không được do dự.”
“Cháu hiểu rồi.”