Chương 6

Nhậm Lạc Anh vốn dĩ định sẽ mua nhiều thực phẩm một chút, nhưng trong lúc đẩy xe đi đến các quầy hàng mà cô thường hay mua thì bất thình lình cô chợt thay đổi ý định, cô nghĩ đứa cháu nhỏ của mình cũng sắp đi đến cục cảnh sát làm việc, ở đó thức ăn đảm bảo vệ sinh và chất dinh dưỡng, cô chỉ cần mua nhiều sữa hơn bình thường là được.

Nhìn các loại sữa khác nhau, Nhậm Lạc Anh có chút đắn đo không biết có nên đổi thương hiệu khác cho Nhậm Âm Di uống không, cô thực sự rất muốn biết mẹ của đứa nhỏ trong lúc mang thai có ăn uống đầy đủ hay không, cô nuôi Nhậm Âm Di theo một cách rất khoa học suốt nhiều năm trời, nhưng cơ thể đứa nhỏ dường như chỉ phát triển tốt về mặt chiều cao, về mặt cân nặng thì quả thực có chút lo ngại, đứa cháu nhỏ của cô sở hữu chiều cao một mét sáu mươi ba ở tuổi hai mươi hai, nhưng cân nặng thì chỉ có bốn mươi sáu kilogram.

Nhìn hai thương hiệu sữa nổi tiếng lâu đời, được người tiêu dùng tin cậy suốt mấy chục năm, Nhậm Lạc Anh lần này quyết định mua hết sữa bò của hai thương hiệu này, vừa xem thử Nhậm Âm Di khi uống vào có thể thay đổi về mặt cân nặng không, tiện thể cho đứa nhỏ của mình đổi khẩu vị.

Lúc mua xong thực phẩm tươi sống, Nhậm Lạc Anh đẩy xe đẩy đến quầy thu ngân, trùng hợp lúc cô vừa đến thì vị khách trước mặt cũng vừa tính tiền xong, cô đặt tất cả sản phẩm đã mua lên bàn trượt rồi đứng yên đợi nhân viên thu ngân tính tiền.

“Của quý khách tổng cộng năm ngàn ạ.”

Không đáp lại lời của cô nhân viên, Nhậm Lạc Anh cầm thẻ tín dụng đưa đến cho cô nhân viên, lúc tính tiền xong, cô tay xách nách mang các túi nilong ra bãi đậu xe rồi lái xe chạy về nhà.

Bên trong căn phòng nhỏ, Nhậm Âm Di vừa ngồi trên bục cửa sổ vừa đọc sách, quyển sách trinh thám này trước kia đã được Nhậm Lạc Anh đọc qua, đây là quyển sách mà Nhậm Lạc Anh muốn cô phải đọc xong hết trong ba ngày, sau khi tắm rửa xong cô đã ngồi học hết tất cả những kiến thức liên quan đến hai môn thi ngày mốt, lúc học xong trời vẫn còn nắng gắt nên cô nằm trên giường đọc, nhưng ngay khi mặt trời lặn xuống, cô đã đi đến bục cửa sổ ngồi, cô rất thường hay ngồi trên cửa sổ để đọc, ngồi tại đây cô vừa có thể hít thở không khí trong lành vừa có thể nhìn thấy xe cộ qua lại.

Ngay lúc Nhậm Âm Di nghe thấy tiếng động cơ quen thuộc, cô liền ngẩng mặt lên nhìn rồi tức tốc quay người phóng xuống sàn nhà chạy ra khỏi phòng, cầm quyển sách trên tay cô hớn hở mở cửa nhà.

“Dì ơi.”

Có lẽ vì thân cao chân dài nên Nhậm Lạc Anh đi bộ rất nhanh, lúc chạy xe vào khu vực đỗ xe, cô đã nhìn thấy đứa cháu nhỏ của mình ngồi trên bục cửa sổ chăm chú đọc sách, cô nhìn quyển sách mà Nhậm Âm Di đang cầm khẽ cảm thấy hài lòng.

“Đói bụng chưa?”

“Dạ rồi.” Nhậm Âm Di vừa đi vừa nói: “Dì ơi, cháu học bài xong hết rồi, cháu cũng đọc xong quyển sách mà dì đưa rồi.”

“Cháu xem tivi đi, đợi dì nấu rồi ăn.” Nhậm Lạc Anh đi theo phía sau đứa nhỏ nói, cô nhìn lên đồng hồ treo tường chỗ tivi, đã gần bảy giờ tối, đáng lẽ cô nên đi sớm hơn mới phải, nếu không phải vì trở về đúng giờ tan tầm kẹt xe thì cô đã về nhà sớm hơn khoảng nữa tiếng: “Cháu tắm chưa?”

“Cháu tắm rồi.” Nhậm Âm Di quay người ôm chầm lấy Nhậm Lạc Anh, cô ngẩng mặt nhìn lên khuôn mặt nghiêm nghị của Nhậm Lạc Anh: “Dì ơi, cháu muốn phụ dì nấu ăn.”

“Không được.” Nhậm Lạc Anh không khó chịu với cái ôm của Nhậm Âm Di, cô không bài xích hay giữ khoảng cách với đứa cháu của mình, nhưng nếu Nhậm Âm Di cố tình vượt qua giới hạn mà cô cho phép, cô chắc chắn sẽ không do dự mà bắt đứa nhỏ chịu phạt: “Ngoan ngoãn xem tivi đi.”

“Dạ.”

Nhậm Âm Di thực sự rất muốn phụ giúp Nhậm Lạc Anh nấu ăn, cô cũng muốn học nấu ăn để có thể tự tay chuẩn bị bữa tối cho bản thận và Nhậm Lạc Anh mỗi khi cô tan tầm muộn, nhưng Nhậm Lạc Anh luôn không cho phép cô phụ giúp, cứ như sợ cô vào bếp thì căn bếp sẽ bị cô phá hỏng hoặc tệ hơn là cháy nhà, bị Nhậm Lạc Anh từ chối, cô cảm thấy có chút hơi buồn nên ủ rủ quay người đi đến phòng khách.

Nhìn bộ dạng ủ rủ của Nhậm Âm Di, Nhậm Lạc Anh vẫn không có chút mềm lòng, cô không muốn đứa cháu của mình vào bếp vì trong bếp vật dụng sắc nhọn nhiều, không cẩn thận rất dễ bị thương còn có thể sẽ bị phỏng, nhìn cơ thể trắng trẻo như chú thỏ trắng của Nhậm Âm Di, cô không đành lòng càng không dễ mềm lòng.

“Âm Di.”

Ngay khi Nhậm Lạc Anh lấy thịt bò đi rửa thì mới sực nhớ ra cô vẫn chưa xắn cao tay, cô không muốn rửa bằng xà phòng rồi lại dùng bàn tay ám mùi xà phòng để rửa thức ăn nên bất đắc dĩ gọi cho đứa cháu nhỏ của mình.

Vốn dĩ Nhậm Âm Di đang thẩn thờ xem tivi, cô không tập trung lắm khi mà tâm trí đang rất muốn đi vào bếp, nghe thấy Nhậm Lạc Anh gọi mình, cô lập tức đứng dậy chạy vào bếp.

“Dì ơi.”

“Giúp dì kéo cao tay áo.” Nhậm Lạc Anh nhìn vẻ mặt vẫn còn hơi ủ rủ của Nhậm Âm Di lúc đang kéo tay áo cho mình, cô khẽ thở dài một hơi rồi vẫn là không muốn nhìn khuôn mặt ủ rủ của đứa chảu nhỏ mà bất lực đồng ý: “Đứng bên cạnh dì, tuyệt đối không được đυ.ng vào bất cứ thứ gì ngoài tủ lạnh.”

Tức thời Nhậm Âm Di vẫn chưa hiểu ý của Nhậm Lạc Anh nên hành động kéo tay áo của cô cũng chợt dừng lại, cô ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt nghiệm nghị đang nhìn mình: “Dì, dì cho cháu nấu ăn?”

“Được xem, không được nấu.”

Nhậm Lạc Anh quay người tiếp tục rửa sạch thịt bò và các loại rau để làm món salad trộn, cô khi xưa cũng không thường hay nấu ăn nhưng sau khi nhận nuôi Nhậm Âm Di, cô đã dành không ít thời gian ra học nấu ăn, cũng may nấu ăn không khó như cô nghĩ.

Ngày đầu nấu cho Nhậm Âm Di ăn, Nhậm Lạc Anh còn lo lắng sẽ không hợp khẩu vị đứa nhỏ hoặc thậm chí hương vị mà cô nấu ra khiến Nhậm Âm Di cảm thấy muốn buồn nôn, nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại khi mà Nhậm Âm Di ăn sạch sẽ tất cả những thứ mà cô nấu ra, cô nghĩ do đứa nhỏ đói nhưng mỗi khi cô nấu bất kỳ thứ gì, Nhậm Âm Di luôn ăn với vẻ rất thỏa mãn, cô còn nhớ đứa cháu nhỏ này nói rằng.

“Đồ dì nấu, có không ngon cháu cũng sẽ trân trọng mà ăn hết.”

Lúc nghe lời nói này, Nhậm Lạc Anh có chút sửng sờ khi cô không phân biệt đâu là ý tứ mà Nhậm Âm Di muốn truyền đạt, cô không rõ Nhậm Âm Di trân trọng đồ ăn cô nấu nên dù có dở tệ cũng sẽ ăn hết hay là chỉ cần đồ ăn thực sự ngon, sau đó cô đã múc một phần để riêng rồi mang đến cho Trịnh Hinh Tâm thưởng thức và đánh giá thật tâm.

Khoảnh khắc nhận được cái đánh giá tích cực từ Trịnh Hinh Tâm, Nhậm Lạc Anh mới thực sự tin rằng những thứ mà mình nấu ra có hương vị rất ngon và Nhậm Âm Di ăn hết tất cả là vì chúng thực sự rất ngon, nhưng nghĩ lại ý tứ trong câu nói của Nhậm Âm Di làm cô cũng cảm thấy ấm lòng và tự tin hơn trong việc nấu ăn.

“Dì ơi, dì định nấu món gì vậy ạ?” Nhậm Âm Di ngẩng đầu nhìn Nhậm Lạc Anh, cô nhìn thịt bò và salad cũng phần nào đoán được món ăn mà Nhậm Lạc Anh muốn nấu cho mình ăn, nhưng cô vẫn muốn hỏi để khẳng định đáp án của bản thân là đúng hay sai.

“Beefsteak, salad.” Nhậm Lạc Anh đặt thịt bò lên đĩa, cô đem tất cả rau rửa sạch bằng nước muối rồi đặt vào rổ cho ráo nước, nhìn Nhậm Âm Di đang đứng bên cạnh tỉ mỉ quan sát mọi hành động mà mình đang làm, môi hình như hơi cong lên có vẻ đã đoán trước được đáp án mà cô vừa nói: “Cháu lấy sữa cất vào tủ lạnh đi.”

“Dạ.” Nhậm Âm Di mỉm cười đáp, cô quay người lấy hết năm lóc sữa bò ôm vào người rồi quay người mở tủ lạnh đặt vào.

“Ngồi ghế chơi đi.”

Nhậm Lạc Anh nhìn sang Nhậm Âm Di, cô chuẩn bị áp chảo, thịt bò vẫn chưa ráo nước hoàn toàn nên cô sợ dầu nóng bắn vào người Nhậm Âm Di.

“Cháu muốn đứng xem.” Có lẽ thấy Nhậm Lạc Anh đang dễ chịu nên Nhậm Âm Di lớn gan nói, cô muốn thử xem người dì này của mình có mềm lòng như khi nảy không.

“Cháu muốn cãi lời.” Nhậm Lạc Anh cầm đĩa thịt bò nhìn Nhậm Âm Di, cô nhận ra đứa nhỏ này đang nghĩ cô dễ mềm lòng nên mới được voi đòi tiên: “Ngồi ghế đợi hoặc không xem phim.”

“Không, không, cháu ngồi đợi.” Nhậm Âm Di vội vàng nói, khó khăn lắm Nhậm Lạc Anh mới dẫn cô đi xem phim, cô không thể vì chuyện này mà đánh mất cơ hội được đi chơi cùng dì.

“Xèo.”

Âm thanh hai miếng thịt bò tươi sống được đặt lên chảo dầu nóng vừa vang lên căn phòng lập tức ngập tràn mùi hương thơm ngon, Nhậm Lạc Anh đứng yên nhìn miếng thịt, cô thật muốn biết khi Nhậm Âm Di vào cục cảnh sát rồi sẽ làm ra được trò trống gì, khi xưa cô trày trật lắm mới có thể ngồi vào từng vị trí lãnh đạo nhưng vì cô đi con đường vất vả nên hiện tại cô đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ ở cục, trải sẵn một chiếc thảm an toàn hơn để khi Nhậm Âm Di trở thành người của cục cảnh sát, đứa cháu nhỏ chỉ cần vận dụng đầu óc và phát huy năng lực phá án.

Nhìn bóng dáng thoát tục đứng trước bếp tay không ngừng đảo hai miếng thịt của Nhậm Lạc Anh, Nhậm Âm Di mỉm cười, cô rất thích cảm giác được Nhậm Lạc Anh quan tâm này, đêm qua được ôm dì ngủ nhưng không bị phạt, hôm nay được dì dẫn đi ăn, được ăn đồ ăn dì nấu, mai nay dì còn ở nhà với cô, thật không khỏi làm cô liên tưởng đến việc bản thân rút đúng tờ vé số trúng giải đặc biệt trong hàng ngàn tờ vé số khác nhau.

“Dì ơi, vào cục cảnh sát rồi cháu có được làm việc chung cùng dì không?” Nhậm Âm Di khoanh tay lên bàn hỏi, cô biết Nhậm Lạc Anh là một cảnh sát nhưng lại không biết chức vụ của Nhậm Lạc Anh, cô sợ khi vào đó rồi cô sẽ bị lãnh đạo điều đến vị trí khác với người dì của mình.

“Có hoặc không, tùy trường hợp.” Nhậm Lạc Anh vừa trộn sadad vừa nói, cô là lãnh đạo cấp cao nên có những vụ án cô không cần đích thân ra mặt giải quyết, nhưng cũng có những vụ án cấp dưới cần đến sự góp mặt của cô, dù là vụ án nào đi chăng nữa thì Nhậm Âm Di cũng sẽ được gặp cô ở phòng họp hoặc có thể đến văn phòng cô trao đổi.

“Cháu sợ cháu không được ở cùng đội điều tra với dì.” Nhậm Âm Di cầm lấy tô salad Nhậm Lạc Anh vừa đặt lên bàn, cô cầm muỗng vừa trộn vừa nói: “Cháu muốn trở thành một cảnh sát giỏi giống như dì.”

“Lo thi tốt đi.” Nhậm Lạc Anh đặt đĩa beefsteak xuống trước mặt Nhậm Âm Di, cô lấy tô salad múc ra hai đĩa rồi ngồi xuống ghế, nhìn vẻ mặt lo lắng xa vời của đứa cháu nhỏ, cô thật không biết đứa nhỏ này tại sao lại dính người như vậy mà cô lại không bài xích, không nỡ bài xích: “Cháu thuộc đội điều tra hình sự.”

“Dì, dì nói thật ạ.” Nhậm Âm Di nói, cô cứ nghĩ sau khi vào sẽ mới được phân phó vị trí công việc: “Dì là lãnh đạo sao?”

“Ừm.” Nhậm Lạc Anh cảm thấy cũng đến lúc để Nhậm Âm Di biết điều này, dù sao mấy hôm nữa đứa nhỏ này cũng sẽ biết, mà cô cũng muốn Nhậm Âm Di nhìn vào vị trí mà cô đang ngồi để nỗ lực hơn: “Đừng làm dì thất vọng.”

“Cháu sẽ không.” Nhậm Âm Di vỗ ngực khẳng định.

Nhìn đĩa thịt của Nhậm Âm Di đã vơi đi một phần, Nhậm Lạc Anh gắp một một phần thịt của mình qua đĩa đứa cháu nhỏ, cô đứng dậy rót cho mình một ly rượu vang đỏ, Nhậm Âm Di nhìn phần thịt mà Nhậm Lạc Anh vừa đặt vào, cô mỉm cười, chỉ cần cô không làm gì thất vọng, dì sẽ luôn quan tâm cô, cô nhìn Nhậm Lạc Anh đang lắc lư ly rượu trước khi uống.

“Dì ơi, đừng uống, đợi cháu.”

Tuy trong lòng có chút ngạc nhiên với lời nói của Nhậm Âm Di nhưng vẻ mặt Nhậm Lạc Anh vẫn không có biến hóa, vẫn giữ nguyên nét nghiêm nghị, cô không đáp lại lời nói của Nhậm Âm Di, cũng không hỏi nhưng cô đặt ly rượu xuống bàn, khoanh tay nhìn đĩa thịt của Nhậm Âm Di.

“Dì ơi.” Nhậm Âm Di cầm ly sữa ngồi xuống ghế, cô đưa ly sữa ra trước mặt Nhậm Lạc Anh: “Cụng ly.”

“Ăn chưa xong không được uống sữa.” Nhậm Lạc Anh cứ nghĩ Nhậm Âm Di sẽ rót một ly nước lọc để uống cùng cô, thật không nghĩ đứa nhỏ lại rót ra một ly sữa, nhìn vẻ mặt ủ rũ của Nhậm Âm Di khi đặt ly sữa xuống bàn, cô khẽ thở dài cầm ly rượu lên đưa đến trước mặt Nhậm Âm Di: “Chỉ lần này.”

“Dạ.” Nhậm Âm Di mỉm cười cầm lấy ly sữa cụng nhẹ vào ly rượu vang của Nhậm Lạc Anh, một tiếng “keng” khẽ vang lên làm cô không khỏi giấu được sự vui sướиɠ mà cười thành tiếng: “Haha.”

Dường như cô đang rất nuông chiều theo cảm xúc và mong muốn của Nhậm Âm Di, Nhậm Lạc Anh vừa uống rượu vừa liếc mắt nhìn qua khuôn mặt vui cười, híp đôi mắt to tròn đến nổi nước cũng không thể nhỏ vào, liệu rằng Nhậm Âm Di có thể trở thành một cảnh sát giỏi như cô không?

Dọn dẹp gòn gàng mọi thứ cũng hơn nữa tiếng sau khi kết thúc bữa tối, Nhậm Lạc Anh đi đến phòng Nhậm Âm Di, cô mở cửa đi vào phòng, quả nhiên như cô dự đoán, đứa cháu nhỏ của mình đã say giấc, cô ngồi xuống giường, kéo chăn đắp lên người Nhậm Âm Di, tay nhẹ nhàng vén mái tóc qua bên tai, khuôn mặt của đứa nhỏ này nếu đối diện với tội phạm, cô thật không biết tội phạm có cảm thấy sợ không hay ngược lại còn muốn bắt nạt đứa cháu nhỏ này của mình.

Trở về phòng ngủ, Nhậm Lạc Anh đi vào phòng vệ sinh tắm rửa, cô mặc lên người chiếc áo choàng tắm màu đen, xỏa mái tóc đen dài ra sau lưng rồi đi đến giường nằm xuống, vì ngày mai không đi làm nên cô tắt báo thức điện thoại rồi mới yên tâm chìm vào giấc ngủ.