Chương 5

“Vào nhà nhớ khóa cửa cẩn thận, ai đến cũng không được mở cửa, nhớ chưa?”

Bên trong xe hơi, Nhậm Lạc Anh nhìn Nhậm Âm Di đang tháo dây an toàn, cô biết rõ đứa cháu của mình đã lớn, có thể tự nhận thức được nguy hiểm và bảo vệ bản thân nhưng nhìn khuôn mặt non trẻ như đóa hoa hồng ban mai mới nở, cô thực sự không thể không lo, xã hội bây giờ tuy đã hiện đại hơn trước nhưng tội phạm không những không thuyên giảm mà ngày càng gia tăng, gϊếŧ người vì mâu thuẫn, tranh chấp, gϊếŧ người để thỏa mãn thú tính của bản thân, gϊếŧ người vì nghiện trò chơi điện tử, muôn hình vạn trạng các lý do để tội phạm ra tay hãm hại người khác, phòng bệnh hơn chữa bệnh.

“Cháu nhớ rồi.” Nhậm Âm Di mở cửa đi ra ngoài, cô khẽ cúi đầu chào Nhậm Lạc Anh: “Dì đi làm cẩn thận ạ.”

Không đáp lại lời nói của Nhậm Âm Di, Nhậm Lạc Anh cũng không lái xe chạy đi, cô im lặng dõi mắt nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của đứa cháu nhỏ, thật mong chờ ngày được nhìn thấy Nhậm Âm Di phát huy năng lực phá án, cô hơi ngẩng mặt nhìn lên tầng hai tòa nhà, thấy Nhậm Âm Di đã vào nhà an toàn, cô lập tức khởi động xe rồi lái xe về cục cảnh sát.

Bên trong căn nhà có giá tiền thuê nhà trung bình, tất cả thiết bị điện tử hay vật dụng đều thuộc các thương hiệu quốc dân, ai ai cũng có thể mua sắm, khó ai có thể đoán được chủ nhân căn nhà này chính là một cán bộ cấp cao, Nhậm Lạc Anh tuy giữ chức cục trưởng nhưng mức lương hằng tháng của cô chỉ cao hơn cấp dưới và lao động phổ thông, số tiền kiếm được mỗi tháng đủ để cô trang trải cuộc sống và lo cho Nhậm Âm Di ăn học, tháng nào dư cô sẽ đem gửi tiết kiệm, phòng ngừa tương lai có chuyện cần dùng đến.

Nhẹ nhàng đặt balo xuống bàn học như một món thủy tinh dễ vỡ, Nhậm Âm Di đi đến tủ quần, bên trong tủ quần áo đều là những chiếc áo ba lỗ màu đen cùng những chiếc quần jean ống rộng cùng màu, tất cả đều do chính tay Nhậm Lạc Anh đặt mua cho cô, cô không biết lý do tại sao Nhậm Lạc Anh lại thích màu đen nhưng dường như cô cũng rất thích tông màu tối tăm này.

Lấy cho bản thân một bộ quần áo mới, Nhậm Âm Di đóng cửa tủ đi vào phòng vệ sinh, tuy thời tiết đang rất lạnh, cơ thể cô không đổ mồ hôi nhưng lúc ra chơi cô đã đi bộ suốt ba mươi phút làm cô rất muốn tắm rửa lại cho sạch sẽ rồi mới có thể thoải mái làm những việc khác.

“Cốc, cốc, cốc.”

Vừa trở về văn phòng, Nhậm Lạc Anh còn chưa ngồi kịp ngồi xuống ghế thì ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa, cô ngồi xuống ghế rồi mới lên tiếng.

“Vào đi.”

“Lạc Anh, Vu Ân Thanh nhờ mình đưa kế hoạch công tác cho cậu ký.” Trịnh Hinh Tâm chỉ vừa mới mở cửa ra đã cất giọng nói, cô tuy là cấp dưới của Nhậm Lạc Anh nhưng vì có mối quan hệ thân thiết với vị cục trưởng này nên cô không có dáng vẻ e dè trước lãnh đạo.

“Tại sao Vu Ân Thanh lại không đích thân đưa?”

Vu Ân Thanh là đội trưởng đội pháp y của cục cảnh sát, cô ấy là một bác sĩ pháp y chuyên cần và rất tận tụy với công việc giải phẫu, mỗi ngày đến cục cảnh sát đều ở yên trong phòng giải phẫu, chỉ cần ở Đại Hoan bước vào giai đoạn yên bình, cô ấy sẽ cảm thấy chán và muốn xin đến thành phố khác để công tác, Nhậm Lạc Anh không ngăn cản cấp dưới của mình có chí cầu tiến, nhưng cô chỉ duyệt đơn công tác có vị trí cách không xa Đại Hoan, phòng hờ trường hợp nơi đây bất thình lình xảy ra án mạng.

“Ayda…” Trịnh Hinh Tâm ngồi xuống ghế sofa, cô rót cho mình một ly trà nóng, uống một hơi rồi nói: “Cô ấy sợ cậu.”

“Sợ?” Nhậm Lạc Anh đang xem đơn công tác, cô nghe đến đây thì lập tức ngẩng mặt nhìn đến Trịnh Hinh Tâm hỏi.

“Vu Ân Thanh nói mỗi khi tiếp xúc với cậu, cô ấy luôn cảm thấy căng thẳng không thể trả lời suôn sẻ các câu hỏi của cậu.” Trịnh Hinh Tâm nghiêng người dựa lưng vào ghế, cô nhìn Nhậm Lạc Anh đang đọc đơn công tác, cảm thấy cô bạn chí cốt này của mình nhìn như thần chết, quanh năm suốt tháng đều chỉ mặc trang phục màu đen, vẻ mặt vốn dĩ nghiêm nghị, không hay bộc lộ cảm xúc, quả thực không khiến người khác cảm thấy sợ hãi mới là lạ.

“Vậy phải xem lại cô ấy có mắc chứng rối loạn lo âu xã hội không?”

Nhìn lời văn trong đơn công tác mạch lạc, nêu rõ các nội dung sẽ thực hiện trong chiến công tác, địa điểm công tác cũng cách thành phố không xa, Nhậm Lạc Anh không đắn đo hay cần chủ nhân đơn công tác này giải thích thêm điều gì, cô đặt bút xuống ký tên rồi đặt tờ đơn ra mép bàn.

“Ngoại trừ cậu ra ai ai trong cục cô ấy cũng đều tiếp xúc qua.” Trịnh Hinh Tâm đi đến lấy đơn công tác, cô khoanh tay nhìn xuống khuôn mặt đang nhìn chằm chằm vào đồng hồ để bàn: “Mới gặp đây mà đã nhớ rồi sao?”

“Nhớ ai?” Nhậm Lạc Anh ngẩng mặt nhìn đến Trịnh Hinh Tâm hỏi, cô biết rõ chữ ai đang ám chỉ Nhậm Âm Di, nhưng cô vẫn muốn xem thử đáp án mà Trịnh Hinh Tâm sẽ thốt ra.

“Đứa cháu nhỏ của cậu, Nhậm Âm Di.” Trịnh Hinh Tâm ngồi lên bàn làm việc, cười nói.

“Không nhớ.” Nhậm Lạc Anh dựa lưng vào ghế nhìn Trịnh Hinh Tâm đáp, cô đang cảm thấy có chút nhàm chán khi hiện tại không có việc gì để làm, thông qua định vị đang hiển thị trong điện thoại, cô biết Nhậm Âm Di đang ở yên trong nhà, nhưng cô lại không biết Nhậm Âm Di đang làm gì, điều này làm cô có chút khó chịu và đang suy tính xem có nên gắn camera trong phòng Nhậm Âm Di không.

“Vậy nhìn chằm chằm đồng hồ làm gì?” Trịnh Hinh Tâm vẫn không từ bỏ mà tiếp tục truy hỏi: “Muốn tan ca sớm sao?”

“Muốn đi siêu thị.” Nhậm Lạc Anh thành thật trả lời, cô muốn đến siêu thị mua sắm một ít thực phẩm, đêm qua mở tủ lạnh uống nước cô mới chợt nhớ ra suốt thời gian giải quyết vụ án, cô đã không mua đồ ăn dự trữ cho Nhậm Âm Di, sữa uống và sữa chua đều đã hết.

“Haha.” Trịnh Hinh Tâm ngửa đầu cười, cô cứ ngỡ Nhậm Lạc Anh sẽ phun ra mệnh lệnh đuổi cổ ra khỏi phòng hoặc sẽ nói không phải, thật không ngờ Nhậm Lạc Anh lại trả lời như vậy, cô cảm thấy Nhậm Lạc Anh vừa rồi có một chút đáng yêu, thấy không có việc gì để làm nên Trịnh Hinh Tâm tranh thủ tán gẫu thêm về chủ đề này: “Cậu định mua gì?”

“Sữa cho Âm Di.” Nhậm Lạc Anh không hay tán gẫu mấy chuyện này, nhưng cô đang không có việc gì làm nên dùng cách này gϊếŧ thời gian, có lẽ như vậy sẽ làm cô cảm thấy thời gian trôi qua nhanh hơn.

“Biết là cậu lo lắng sức khỏe của nó, nhưng chỉ mua sữa thôi hả?”

Trịnh Hinh Tâm cô đã chứng kiến không ít lần Nhậm Lạc Anh dù đang thực hiện nhiệm vụ hay đang ngồi trong phòng họp đúng giờ đều sẽ lấy điện thoại đặt đồ ăn cho Nhậm Âm Di, cô có nói đứa nhỏ lớn rồi có thể tự mua, nhưng Nhậm Lạc Anh lại nói rằng đứa nhỏ không được ăn uống tùy tiện mà phải ăn theo khẩu phần mà cô cho là đảm bảo chất dinh dưỡng.

Nhậm Lạc Anh có thể ăn uống tùy tiện và ăn các loại đồ ăn rẻ tiền để tranh thủ thời gian giải quyết vụ án, nhưng sẽ dành thời gian và khoảng tiền không nhỏ để mua các khẩu phần ăn ở các nhà hàng cao cấp, có giấy chứng nhận an toàn thực phẩm cho Nhậm Âm Di ăn.

“Tôi định tối nay làm beefsteak cho Âm Di.” Nhậm Lạc Anh ngừng vài giây rồi nói: “Ăn kèm salad.”

“Phá án giỏi, nấu ăn giỏi, nhan sắc chim sa cá lặn, tổng thể thì thân ngọc da ngà.” Trịnh Hinh Tâm cúi đầu nhìn thẳng vào mặt Nhậm Lạc Anh: “Kiếp trước cậu tu kiểu nào còn nhớ không?”

“Lần đầu làm người giống cậu.” Nhậm Lạc Anh cảm thấy Trịnh Hinh Tâm còn muốn kiếp sau làm người nên nói: “Cậu từng bắn chết người, kiếp sau chưa chắc được làm người.”

“Loại khủng bố đó mà là người sao? Còn không thể so sánh với động vật bật thấp. Mình giúp dân trừ hại, khẳng định kiếp sau được làm người.” Trịnh Hinh Tâm khoanh tay nói, cô lúc này mới nhớ đến trọng tâm quan trọng trong ý định của Nhậm Lạc Anh: “Tối tôi đến nhà cậu được không?”

Từ khi Nhậm Âm Di xuất hiện, Trịnh Hinh Tâm đều phải hỏi ý kiến của Nhậm Lạc Anh trước khi đến nhà cô ấy, cô ban đầu không có thắc mắc tại sao Nhậm Lạc Anh lại dặn như vậy, nhưng sau nhiều lần để ý, cô mới biết Nhậm Lạc Anh là sợ đứa nhỏ kia thấy mình hoạt bát dễ gần mà sinh ra yêu thích, không nỡ rời xa, cũng đúng ở với người nghiêm túc như Nhậm Lạc Anh mấy ai không chán.

“Không được.” Nhậm Lạc Anh khẽ liếc nhìn đồng hồ, đúng như cô nghĩ thời gian đã trôi qua nhanh hơn.

“Xì.” Trịnh Hinh Tâm bất mãn xì một tiếng, đáp án vẫn luôn như vậy, cô thật muốn biết đứa nhỏ kia lớn lên trông như thế nào, nhưng mỗi lần hy vọng được Nhậm Lạc Anh đáp ứng cô đều phải nhận đáp án lạnh lùng đến muốn thất vọng mà giận luôn người bạn chí cốt này của mình: “Cậu giữ kỹ như vậy không sợ đứa nhỏ mất đi một số kỹ năng giao tiếp hay một số mối quan hệ xã hội cần thiết sao?”

“Cần thiết sao?” Âm Di chỉ cần có mình là quá đủ rồi. Nhậm Lạc Anh khoanh tay nói: “Tôi may mắn gặp được người thật tâm như cậu nhưng Âm Di chưa chắc may mắn? Gặp được tôi đã là may mắn của nó nhưng chưa chắc nó sẽ nhận được may mắn lần hai.”

“Chậc chậc chậc, xem cậu lo xa kìa.” Trịnh Hinh Tâm nói: “Cậu phải để đứa nhỏ va vấp nhiều mới trưởng thành được, cứ bảo bộc nó trong vùng an toàn thì làm sao nó trưởng thành được?”

“Giống tôi sao?”

“Đại khái vậy.”

“Không muốn.” Nhậm Lạc Anh đã trải qua không ít cay đắng ngọt bùi mà cuộc sống này mang đến, cô từng chịu đói nhiều ngày liên tiếp, dầm mưa dải nắng luyện tập cùng cha, tự cô lập chính mình khỏi các mối quan hệ, không bộc lộ cảm xúc hay bất mãn than vãn cho cha cô nghe, đến khi vào cục cảnh sát gặp được Trịnh Hinh Tâm cô mới thay đổi được vài điều nhỏ nhặt, sau đó tận mắt chứng kiến không ít người vì lợi ích của bản thân mà nhẫn tâm lợi dụng người đã kề cận mình, chứng kiến cảnh người cha mình mất đi chỉ vì đồng đội mưu cầu tiền tài mà chỉa súng vào người con gái duy nhất của ông, chỉ nhiêu đây thôi đã đủ khiến cô không muốn đứa cháu nhỏ của mình phải chịu cảnh cơ hàn: “Âm Di chỉ cần học giỏi, trở thành cảnh sát xuất sắc, từng bước ngồi vào các vị trí cần thiết trước khi ngồi vào vị trí cao nhất là được.”

“Haizzz, cách nuôi dạy của cậu có hơi cực đoán đó.”

“Cực đoan sao?” Nhậm Lạc Anh không cho là vậy, cô khi nhỏ đúng là có thấy như vậy nhưng bây giờ cô cho rằng cách dạy dỗ của cha cô rất phù hợp cho cuộc sống đầy rẩy âm mưu quỷ kế này, nhưng cô không phản biện thêm vì đã đến giờ phải tan tầm: “Đến giờ tan ca rồi. Cậu đi đưa giấy cho Vu Ân Thanh đi.”

“Mình biết rồi.” Trịnh Hinh Tâm đứng thẳng người: “Thứ hai đi làm cậu nhớ gọi đánh thức mình nha.”

“Ừm.” Nhậm Lạc Anh hiểu rõ người càng trưởng thành càng đối mặc với vô số áp lực và vết thương lòng, Trịnh Hinh Tâm bề ngoài tuy hoạt bát nhưng sâu bên trong vẫn có những căng thẳng và vết thương lòng không muốn chia sẽ, cô ấy chọn cách sống phóng túng, giải quyết căng thẳng bằng cách mây mưa với vô số nam nhân đến nữ nhân để quên đi những điều đó.

Nhậm Lạc Anh ban đầu vốn dĩ biết Trịnh Hinh Tâm là một người sống phóng túng, nhưng sau một lần cùng Trịnh Hinh Tâm đi quán bar, cô ấy đã bỏ cô lại một mình mà đi theo một nữ nhân khác, cô không rõ Trịnh Hinh Tâm đi đâu và làm gì, nhưng sáng hôm sau cô lại nhìn thấy vô số dấu vết khoan lạc trên cổ Trịnh Hinh Tâm nên tức khắc đoán được phần nào, cũng nhờ từ đó mà cô mới biết cách sống phóng túng của Trịnh Hinh Tâm ở một đẳng cấp cao hơn là có thể mắc phải những bệnh truyền nhiễm.

Vì Trịnh Hinh Tâm là người bạn duy nhất nên cô cũng đã dành thời gian khuyên bảo, Trịnh Hinh Tâm cũng đã nói cô ấy không làm với người không phải lần đầu và luôn sử dụng biện pháp an toàn cả nam lẫn nữ nên cô cũng yên tâm phần nào, dù sao Trịnh Hinh Tâm cũng là người trưởng thành, cô không tiện xen sâu vào cuộc sống riêng tư của cô ấy.