Nhắc đến người đã nuôi nấng mình trở thành một người như hiện tại, nhưng đã hi sinh trong lúc thực hiện nhiệm vụ, Nhậm Lạc Anh chợt dừng bước, cô quay mặt nhìn đến khuôn mặt thản nhiên của Trịnh Hinh Tâm.
Người cha này của Nhậm Lạc Anh tuy đúng là đã dạy dỗ cô trở thành một người ưu tú như bây giờ, nhưng cách ông ấy dạy dỗ thật sự rất ác nghiệt.
Vào những năm bắt đầu vô tiểu học, tuổi đời mà ở ngoài xã hội, cha mẹ sẽ mua cho con cái của mình những quyển sách, hay những cuốn truyện thiếu nhi để đọc.
Thì cha của Nhậm Lạc Anh luôn mua các loại tiểu thuyết trinh thám, những quyển sách thuộc thể loại tâm lý học tội phạm về cho Nhậm Lạc Anh, ép buộc cô mỗi ngày phải đọc xong hết ba quyển sách trước tám giờ tối.
Vào năm Nhậm Lạc Anh mười một tuổi, đúng chín giờ tối hằng ngày, cô sẽ phải đi ra khu rừng bỏ hoang ở ngọn núi sau công viên của thành phố, luyện tập bắn súng, luyện tập khả năng quan sát, nhắm bắn khi mục tiêu chuyển động.
Mặc kệ thời tiết ngày hôm đẹp như dãi ngân hà hay xấu như thiên tai bão lũ, Nhậm Lạc Anh luôn phải đi đến đó, tựa như một người vì miếng cơm manh áo, không thể bỏ một ngày công.
“Pằng.”
“Không trúng mục tiêu! Bắn lại.”
Giọng nói thét gào đầy tức giận của ông ấy còn lớn hơn cả tiếng mưa, khiến Nhậm Lạc Anh run sợ tột độ.
Nhậm Lạc Anh lúc này mặc áo thun màu đen trơn, dính đầy bùn đất, tóc tai rũ rượi, run rẩy cầm chặt khẩu súng lục, hướng mũi súng về phía tấm bia đang di chuyển ở phía cuối cùng.
Dù bị giọng nói giận dữ của ông ấy làm cho sợ hãi, nhưng Nhậm Lạc Anh vẫn không la khóc, cô cắn chặt đôi môi tím tái vì lạnh, hít thở sâu một hơi để cơ thể bớt run rẩy.
Bởi vì ông ấy buộc Nhậm Lạc Anh phải tập bắn súng khi vẫn mở cả hai mắt, nên vì vậy mà đôi mắt của cô đã bị sưng đỏ, do liên tục bị nước mưa bắn vào.
Dù rất đau rát, nhưng cô vẫn cố chịu đựng, tập trung đường ngắm vào điểm muốn ngắm bắn, quả thực rất khó khăn khi phải ngắm bắn trúng mục tiêu đang di chuyển trong thời tiết mù mịt.
“Pằng.”
Nhìn thấy viên đạn cuối cùng cũng đã găm chặt trong điểm tròn nhỏ của tấm bia gỗ, Nhậm Đinh hài lòng nói.
“Về thôi.”
“Dạ.”
Nhậm Lạc Anh lúc này nhìn như một thay ma sống, mặt mày tái mét, móng tay tím tái, dường như chẳng còn sức lực để cầm chặt khẩu súng như vừa rồi, cô hơi buông lõng khâu súng.
Thời điểm khẩu súng rơi khỏi bàn tay như bị đông cứng của mình, Nhậm Lạc Anh chợt bừng tỉnh, nhưng cô không thấy khẩu súng rơi xuống đất, mà nhìn thấy một bàn tay to lớn cầm lấy khẩu súng.
“Về thôi.” Ông ấy vừa nhét súng vào sau lưng quần vừa nói.
“D… dạ.” Nghe thấy lời này, Nhậm Lạc Anh ủ rũ nói.
Không dừng lại ở những buổi đọc sách hay luyện tập hà khắc, mà nó còn diễn ra vào lúc Nhậm Lạc Anh không đạt được thành tích xuất sắc như ông ấy mong muốn.
Thời tiết khi đó rất xấu, bầu trời đen kịt, mưa tầm tã, không thấy gì ngoài những đèn neon thắp sáng trước năm giờ.
Nhậm Lạc Anh khi đó đã mười lăm tuổi, học sinh trung học cơ sở đang chuẩn bị thi chạy nước rút kết thúc môn thể chất.
“Tít.”
Vốn dĩ mọi thứ diễn ra rất thuận lợi khi Nhậm Lạc Anh lập tức dẫn đầu năm bạn nữ cùng lớp, ngay sau khi tiếng thổi kèn vang lên.
Nhưng biến số bất ngờ ập đến khi Nhậm Lạc Anh gần chạy về đích, khoảnh khắc cách vạch đích hơn một mét, một bạn nữ phía sau đã dẫm phải gót giày của cô, khiến cả hai mất thăng bằng, ngã sấp về phía trước.
Ngay sau đó, Nhậm Lạc Anh đứng dậy, cô mặc kệ ba bạn nữ còn lại chạy về đích trước, cô khập khiễng đi đến đỡ bạn nữ đang ôm chặt chiếc cằm bị thương, gào khóc vì đau đớn.
“Không sao chứ?” Nhậm Lạc Anh hỏi với vẻ mặt chẳng có cảm xúc.
Lúc Nhậm Lạc Anh khom người, vươn tay định đỡ bạn nữ đứng dậy thì nữ sinh bất ngờ hất tay cô ra, tức giận nói.
“Ai mượn cậu quan tâm. Lúc nào cũng đứng nhất lớp. Làm bộ làm tịch như mình là người tốt bụng cho ai xem chứ.”
Bạn học nữ đứng dậy, khóc lóc nói.
“Tại cậu, tại cậu mà lúc nào tôi cũng phải đứng thứ nhì trong lớp lẫn toàn trường. Nếu cậu không tồn tại trên đời này, tôi chắc chắn đã dành hạng nhất tất cả môn học.”
Nhậm Lạc Anh hơi khom người xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt ướt đẫm của bạn học nữ, nhẹ nhàng cất giọng nói.
“Vậy ra, vừa rồi cậu không phải vô tình mà là cố tình.”
“Các em đang làm gì vậy hả?” Giáo viên thể chất bất ngờ lên tiếng cắt ngang.
Vì ở khoảng cách khá xa, nên không ai nhận ra vết thương ở đầu gối của Nhậm Lạc Anh, ngoài bạn học nữ, nam giáo viên nhăn nhó nói tiếp.
“Không bị thương thì chạy tiếp cho tôi. Tưởng thi cử là trò chơi đúng không?”
“Chân cậu bị thương, lần này cậu rớt hạng môn thể dục rồi. Ha ha.” Bạn học nữ nói xong liền quay người chạy về đích.
Vì đầu gối đang rất đau, Nhậm Lạc Anh không thể chạy nhanh như thường lệ, cô chập chững sải từng bước về đích.
Mọi chuyện không dừng lại ở đây, thời khắc Nhậm Đinh nhận được phiếu học tập của Nhậm Lạc Anh, ông ấy đã nổi trận lôi đình đến mức vung tay tát cô một cái, khiến cô mất thăng bằng, lưng đập mạnh vào tường rồi té ngã xuống sàn.
“Phế vật! Rèn luyện biết bao nhiêu đêm! Dầm mưa biết bao nhiêu lần! Vậy mà đứng chót môn thể dục.”
Ông ấy trừng đôi mắt lạnh giá nhìn chằm chằm Nhậm Lạc Anh đang quỳ gối, tay siết chặt, cắn chặt môi, nhẫn nhịn cơn đau ở má, cùng những lời lẽ trách mắng nặng nề của mình.
Ông ấy định vung tay tát thêm, nhưng giữa chừng lại dừng ngay không trung, vừa bỏ tay xuống vừa tức giận nói.
“Về phòng quỳ một ngày một đêm, không được ăn bất kỳ thứ gì. Trái lời phạt một trăm roi mây, ở yên trong phòng ba ngày, không được ăn.”
Nhậm Lạc Anh cúi đầu, ẩn nhẫn đáp.
“Dạ.”
Sau khi quỳ suốt gần một ngày, Nhậm Lạc Anh bất giác nghĩ rằng ông ấy sẽ không nỡ lòng ra tay, dù sao cô cũng là con gái của ông ấy.
Vì suy nghĩ đó, Nhậm Lạc Anh đã thử làm trái lời ông ấy, cô đứng dậy sau khi đã quỳ suốt hai mươi hai tiếng liên tiếp với chiếc bụng đói.
“Cạch.”
Tiếng cửa phòng vừa vang lên, biểu cảm trên khuôn mặt Nhậm Lạc Anh lập tức thay đổi, cô kinh ngạc nhìn người cha đang cầm roi mây chờ sẵn trước cửa phòng, như thể đang chực chờ con mồi rơi vào bẫy.
“Vào phòng quỳ xuống.”
Giọng nói không có tức giận, nhưng Nhậm Lạc Anh biết cơn phẫn nộ sẽ bùng phát sau mỗi lần ông ấy vung roi.
“Chát, chát, chát.”
Từng nhát roi đau đớn liên tục quất mạnh vào tấm lưng mảnh mai của Nhậm Lạc Anh, khiến cô cắn môi nhẫn nhịn đến mức chảy máu, cố gắng không cất lên những âm thanh đau đớn.
Khi không thể cắn môi thêm được nữa, cô lập tức cắn chặt lấy mu bàn tay, ngay lập tức, mu bàn tay liền in hằn dấu răng, không ngừng chảy ra rất nhiều máu.
Tiếng voi vừa dứt, ông ấy lập tức cất giọng cảnh cáo.
“Ở yên trong đây ba ngày, không được ăn. Đừng tưởng cha không nỡ ra tay. Làm sai phải chịu trừng phạt, như kẻ phạm tội phải bị trừng trị. Nhớ kỹ.”
“Dạ.”
Ngay khi tiếng cửa phòng đóng lại, Nhậm Lạc Anh liền chống tay đứng dậy, đi vào phòng vệ sinh tắm rửa, hờ hững bôi đại một ít thuốc lên vết thương.
Nhưng khi ngả lưng nghỉ ngơi không lâu, Nhậm Lạc Anh bất chợt cảm thấy khát nước, nhưng vì không được ra khỏi phòng, cô đành đi vào phòng vệ sinh, hứng từng ngụm nước từ vòi rửa tay, uống tạm để giải cơn khát.
Thực tế, Nhậm Lạc Anh đã uống nước phòng vệ sinh xuyên suốt ba ngày liền để chống đói.
Nhưng chưa dừng hẳn ở đây, bởi phía trước Nhậm Lạc Anh vẫn phải trải qua không ít những buổi huấn luyện, còn khắc nghiệt gấp mười lần những gì cô đã trải qua.
Cho đến khi trở thành một cảnh sát, dưới sự dẫn dắt của ông ấy, Nhậm Lạc Anh đã trở thành một cảnh sát ưu tú trong các chuyên án liên quan đến những sát nhân liên hoàn.
Nhưng sau một lần tham gia nhiệm vụ triệt phá đường dây buôn bán ma thúy, ông ấy đã hi sinh vì lấy thân mình ra đỡ đạn cho cô.
Nhậm Lạc Anh cứ nghĩ bản thân đã rất giỏi, nhưng sau khi thực hiện nhiệm vụ cùng đội cảnh sát chuyên triệt phá các đường dây buôn bán ma túy, và sau cái chết của ông ấy.
Cô đã nghĩ những gì ông ấy làm khi đó, dù rất tàn nhẫn, nhưng vô cùng tốt để đào tạo ra một cảnh sát giỏi về mọi mặt. Từ nghiệp vụ lẫn tinh thần chịu đựng khi rơi vào hoàn cảnh khó khăn.
Nhậm Lạc Anh lấy điện thoại ra xem thời gian rồi nói.
“Cậu là đội trưởng, lời nói của cậu chính là mệnh lệnh. Giúp tôi bảo vệ tốt Âm Di.”
“Từ khi cậu lên làm cục trưởng, đội điều tra hình sự của cục cảnh sát đã không còn hợp tác với đội phòng chống tội phạm ma túy.” Trịnh Hinh Tâm dừng bước hỏi: “Có phải cậu vẫn còn canh cánh chuyện của ba cậu không?”
Nhậm Lạc Anh quay đầu nhìn Trịnh Hinh Tâm nói.
“Không. Đơn đề xuất cảnh sát hình sự không tham gia vào các chuyên án khủng bố từ lâu đã được hội đồng lãnh đạo chấp thuận.”
Trịnh Hinh Tâm hiểu rõ Nhậm Lạc Anh không muốn cục cảnh sát của mình có thêm thương vong cho các chuyên án khủng bố đó, cô cũng không mấy quan tâm vấn đề này.
Tội phạm nào cũng là tội phạm, nhưng nghe Nhậm Lạc Anh nói xong, cô cũng cảm thấy rất đồng thuận, rõ ràng tư duy tội phạm và kỹ năng mỗi đội khác nhau.
“Hiểu rồi. Mấy ngày qua thật mệt chết mình rồi. Ngày nào cũng hết chạy đến chỗ pháp y thì lại chạy đến chỗ cậu. Chạy qua chạy lại muốn rụng luôn đôi chân thon dài này. Cuối cùng vụ án cũng kết thúc.”
“Hung thủ lần này kinh khủng quá, không hiểu kẻ đó nghĩ gì mà lại đem chất thải của bản thân nhét vào bao tử nạn nhân."
"Nghĩ lại thôi mà mình muốn nôn hết sandwich ra rồi. Thật ngưỡng mộ sức chịu đựng của pháp y Vu.”
Một người đối diện với không ít các vụ án mạng kinh hoàng như Nhậm Lạc Anh, nhưng đây là vụ đầu tiên mà cô gặp phải kẻ sát nhân vừa biếи ŧɦái vừa dơ bẩn như vậy.
Dù chỉ ở văn phòng nhìn những tấm hình do cấp dưới thu thập được, nhưng cô vẫn có thể hiểu được cảm giác của Trịnh Hinh Tâm. Cô nói.
“Vất vả rồi.”
“Cùng là con người, nhưng sao bọn họ cứ phải gϊếŧ hại lẫn nhau nhỉ? Mình nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra đáp án.” Trịnh Hinh Tâm vừa đi vừa nói.
Nhậm Lạc Anh nhìn qua Trịnh Hinh Tâm, nhàn nhạt nói.
“Nhân chi sơ tính bản thiện và nhân chi sơ tính bản ác luôn tồn tại cùng nhau. Bản thiện là người, bản ác là con."
"Vào từng thời điểm, từng sự việc, phần nào trội hơn phần đó quyết định là con hay là người. Tôi nghĩ vậy.”
“Dù sao thì việc này khó ai có thể lý giải được.” Trịnh Hinh Tâm cười nói.
“Ừm.”
Nhậm Lạc Anh mở cửa bước vào văn phòng, cô đi đến bàn làm việc, cầm lấy tập hồ sơ vụ án đưa cho Trịnh Hinh Tâm.
“Để lại phòng lưu trữ giúp tôi.”
Trịnh Hinh Tâm đưa tay ra cầm lấy bộ hồ sơ màu vàng, cười hỏi.
“Trưa nay cậu có muốn ăn trưa cùng tôi không? Vừa mới kết thúc vụ án, xem như cũng khá rảnh, cậu cũng không cần suốt ngày ở trong văn phòng.”
“Tôi ăn cùng Âm Di.” Vừa nói, Nhậm Lạc Anh vừa ngồi xuống ghế, biết Trịnh Hinh Tâm định nói ra lời gì, cô cất lời ngăn chặn: “Chỉ tôi và Âm Di.”
“Rồi rồi. Đi đây.” Trịnh Hinh Tâm vui vẻ mở cửa rời khỏi phòng.
Thấy Trịnh Hinh Tâm đã đi, Nhậm Lạc Anh mới mở điện thoại ra kiểm tra định vị GPS, mà cô đã cài trong điện thoại của Nhậm Âm Di.
Vị trí hiện tại vẫn đang ở lớp học, Nhậm Lạc Anh đặt điện thoại lên bàn, bắt đầu ghi chép báo cáo để nộp lên tổng cục trưởng.