“Lạc Anh, hôm nay mình đi làm đúng giờ rồi nè.”
Vừa mở cửa bước ra khỏi xe, Nhậm Lạc Anh bất thình lình nghe thấy có ai đó vừa gọi mình. Nhận ra giọng nói quen thuộc vừa rồi, cô quay người nhìn đến.
Thấy Trịnh Hinh Tâm đang đi về phía mình, Nhậm Lạc Anh đóng cửa xe lại. Cô sải bước đi đến trước mặt Trịnh Hinh Tâm: “Ăn sáng chưa?”
Nhìn túi sandwich dưới tay Nhậm Lạc Anh, Trịnh Hinh Tâm đoán rằng vị cục trưởng của cục cảnh sát thành phố Đại Hoan vẫn chưa dùng bữa sáng.
Không muốn cướp đi phần ăn sáng đơn giản này của Nhậm Lạc Anh, Trịnh Hinh Tâm mỉm cười nói: “Mình ăn rồi. Cũng may nhà mình gần đây, nếu không hôm nay đã đi làm muộn giờ nữa rồi.”
Nhậm Lạc Anh đi về phía thùng rác. Cô vứt túi rác vào thùng rác màu xanh, sau đó nhìn Trịnh Hinh Tâm hỏi: “Đêm qua mấy giờ cậu về? Sau khi tôi về, cậu uống nhiều không?”
Trước sự quan tâm của Nhậm Lạc Anh, Trịnh Hinh Tâm mỉm cười, cô khoác tay Nhậm Lạc Anh, đầu tựa vào vai Nhậm Lạc Anh: “Không nhiều. Hơn một giờ sáng mình mới về.”
"Ai đưa cậu về?" Nhậm Lạc Anh nhàn nhã hỏi.
Trịnh Hinh Tâm ngẩng mặt nhìn khuôn mặt tĩnh lặng đang ăn sandwich của Nhậm Lạc Anh, mỉm cười đáp: “Tài xế taxi. Về đến nhà mình nôn đến gần hai giờ sáng mới đi ngủ. Quặn bụng chết đi được.”
Nuốt miếng bánh xuống bụng, Nhậm Lạc Anh nhìn chiếc bánh vẫn còn một nửa, cô vốn dĩ không muốn ăn. Nghe xong lời Trịnh Hinh Tâm vừa nói, cô biết người đang dựa vào mình vẫn chưa ăn sáng mà đã đi thẳng đến đây.
Nhậm Lạc Anh đưa nửa chiếc bánh còn lại đến miệng Trịnh Hinh Tâm: “Tôi ăn không hết.”
Trịnh Hinh Tâm thản nhiên cầm lấy cái bánh. Không cân nhắc đến việc Nhậm Lạc Anh đã ăn qua nó, cô cắn một miếng nhỏ, vừa nhai vừa hỏi: “Nhóc con nhà cậu hình như sắp thi tốt nghiệp phải không?”
"Ừm."
“Thi xong đứa nhóc đó sẽ đến đây làm việc đúng không?”
"Ừm."
Nhắc đến Nhậm Âm Di, Nhậm Lạc Anh bất giác cảm thấy thời trôi qua nhanh thật.
Mới ngày nào Nhậm Âm Di còn được cô nhặt lên từ trong vũng máu đỏ tươi, tại hiện trường vụ thảm sát cả ngôi trường tiểu học dành cho trẻ mồ côi.
Nghĩ lại thì khung cảnh khi đó quá đỗi tàn khóc.
Kẻ sát nhân khi ấy đã thoát khỏi sự truy bắt của Bạch Cận.
Thế nhưng địa điểm mà gã ta lẫn trốn lại chính là ngôi trường tiểu học, nơi mà khó có ai có khả năng ngăn chặn hành vi tội lỗi của tội phạm gϊếŧ người hàng loạt.
Vì không thể hành động mạo hiểm, Bạch Cận đã liên hệ cho Nhậm Lạc Anh, đội trưởng đội điều tra hình sự.
Theo lệnh của cấp trên, Nhậm Lạc Anh lúc đó đang bận rộn khám xét nơi ở của thủ phạm, nhưng khi nghe thấy tình huống khẩn cấp được báo cáo từ Bạch Cận, cô lập tức ra lệnh cho Bạch Cận không được làm điều gì manh động.
Sau đó, Nhậm Lạc Anh khẩn trương giao công việc khám xét lại cho Trịnh Hinh Tâm, rồi cô tức tốc chạy đến trường tiểu học.
Thật không may mắn khi trong lúc Nhậm Lạc Anh đang chạy đến trường tiểu học, hung thủ lại bất thình lình nổi cơn điên loạn, thèm khát cảm giác gϊếŧ chóc.
Hung thủ mặc kệ mọi thứ, kể cả tính mạng bản thân, hung tợn cầm chặt con dao, sầm sập tiến vào từng dãy lớp học, gã ta hung ác vung từng nhát dao xuống từng đứa trẻ và giáo viên.
Từng nhát, từng nhát, cứ như vậy hung thủ cướp sạch tất cả mầm non tương lai lẫn những người gieo mầm tri thức của thành phố Đại Hoan.
Những tiếng la hét thất thanh không ngừng vọng vào tai Bạch Cận, khiến anh ta hốt hải chạy vào.
Nhưng tình cảnh chết chóc đẫm máu khi đó, khiến anh ta mất bình tĩnh, luống cuống đỡ từ mầm non này đến mầm non khác.
Cuối cùng bất lực quỳ rạp xuống sàn, ôm chặt lấy từng thi thể mà khóc lóc, như thể quên luôn chức vụ và nhiệm vụ của bản thân.
"Bạch Cận!"
Nhậm Lạc Anh mặc trang phục cảnh sát chạy vào, cô vừa lắc lư người Bạch Cận vừa gọi: “Bạch Cận, Bạch Cận.”
“Đội trưởng, đội trưởng Nhậm. Là do tôi... tất cả là lỗi của tôi... nếu tôi không truy bắt hắn... nếu tôi không đuổi theo hắn... những đứa nhỏ này... sẽ... sẽ không bị gϊếŧ.” Bạch Cận vừa khóc lóc vừa nói.
Nhậm Lạc Anh vẫn đang nghe thấy âm thanh la hét, nhưng trước khi hành động, cô muốn xác nhận lại thông tin cho chính xác, tránh tốn thời gian.
Bỏ qua nỗi đau của Bạch Cận, Nhậm Lạc Anh bình tĩnh hỏi: “Hắn ta chạy hướng nào?”
“Hướng phải.” Bạch Cận nói.
“Cậu lập tức gọi cho Hinh Tâm và cứu thương đến đây ngay.”
Bắt sống kẻ thủ ác luôn là mệnh lệnh ưu tiên từ cấp trên, nhưng có những trường hợp, không nhất thiết phải nghe theo lệnh cấp trên.
Đây là một loại tư duy mà cô đã nhận ra sau khi mất đi người thân duy nhất.
Bạch Cận nhìn Nhậm Lạc Anh một mình chạy đi tìm hung thủ, không quên thốt ra lời nhắc nhở: “Đội trưởng, cẩn thận.”
“Pằng.”
Tình huống trước mắt quá nguy hiểm, Nhậm Lạc Anh nhìn hung thủ cầm chặt con dao dính đầy máu tươi đâm vào bụng một cô bé.
Mặc dù may mắn được người giáo viên có mặt ở đó chụp lấy lưỡi dao trước khi kẻ đó đâm vào sâu hơn.
Nhưng nhìn tình cảnh đó, Nhậm Lạc Anh chỉ có thể nổ súng ngay lập tức, tránh trường hợp gã ta rút dao và đâm chết cô ấy.
“Cô không sao chứ?” Nhậm Lạc Anh vừa cất súng vừa hỏi.
“Tôi không sao.”
Mặt dù rất tò mò tại sao Nhậm Lạc Anh lại có thể giữ vẻ mặt bình tĩnh trước tình cảnh đẫm máu như thế này, nhưng cô ấy vẫn nhớ vị học trò vừa giỏi, vừa kỳ quặc đang nằm im lìm phía dưới chân.
Cô ấy ngồi xổm xuống, kiểm tra hơi thở, không có hy vọng, cô nhẹ nhàng đặt đứa nhỏ ấy xuống, ôm mặt khóc lóc như thể vừa mất đi đứa con.
Nhậm Lạc Anh nhìn bàn tay vẫn đang chảy máu của cô ấy, điềm tĩnh nói: “Cô đến phòng y tế đi.”
“Tôi, tôi đi liền. Ở đây...”
“Cảnh sát lo được.” Nhậm Lạc Anh không để lộ cảm xúc khi nói.
“Khụ khụ khụ.”
Ngay khi Nhậm Lạc Anh chuẩn bị ra ngoài hút thuốc thì Nhậm Âm Di lại bất ngờ ho lên vài tiếng.
Cô chớp mắt đã ngồi xổm xuống, vươn đôi bàn tay đang đeo găng tay màu đen, chạm vào vũng máu đỏ tươi, nhẹ nhàng ôm Nhậm Âm Di vào lòng.
Không do dự, không nói lời nào, Nhậm Lạc Anh ôm ngang Nhậm Âm Di chạy ra xe công vụ.
"Bác sĩ!"
"Bác sĩ!"
Nhậm Lạc Anh ôm Nhậm Âm Di trong lòng, vừa chạy vừa gọi bác sĩ.
Nghe tiếng gọi, bác sĩ lẫn y tá nhìn thấy người mặc cảnh phục liền lo lắng chạy đến.
Sau một hồi cấp cứu cho Nhậm Âm Di, bác sĩ nhìn Nhậm Lạc Anh đang ngồi ở hàng ghế màu xanh và nói: “Đứa nhỏ không sao. May mắn vết thương không sâu, tôi đã khâu lại năm mũi. Cơ thể con bé bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng.”
Bác sĩ không rõ mối quan hệ, nhưng nhìn khuôn mặt Nhậm Âm Di xinh xắn như được khắc họa từ bút vẽ. Bác sĩ phỏng đoán nhan sắc này được di truyền từ người phụ nữ mặc cảnh phục nên mạnh dạn nói: "Tôi hy vọng cô dành thời gian chăm sóc tốt cho con mình một chút.”
“Cảm ơn bác sĩ.” Vừa nói, Nhậm Lạc Anh vừa di chuyển đến chỗ Nhậm Âm Di đang nằm.
Lạnh lùng thật.
Bác sĩ không thấy Nhậm Lạc Anh hỏi thêm vấn đề sức khỏe của Nhậm Âm Di liền nghĩ.
Không có cảm tình với những người phụ nữ lạnh lùng với con cái, bác sĩ đi đến bên cạnh Nhậm Lạc Anh, nghiêm giọng nhắc nhở: “Cô nhớ đóng tiền viện phí theo quy định.”
“Biết rồi.”
Cũng may đồng phục học sinh có dán bảng tên trước ngực áo, Nhậm Lạc Anh ghi nhớ cái tên đặc biệt này, cô đi đến khu vực đóng viện phí.
Ban đầu, Nhậm Lạc Anh dự định sẽ thuê người đến chăm sóc Nhậm Âm Di và đường ai nấy đi. Thế nhưng sau khi Nhậm Âm Di tỉnh lại, việc đầu tiên mà đứa nhỏ làm lại là vươn tay giữ chặt lấy vạt áo cô không buông. Buộc cô phải cất giọng hỏi: “Có chuyện gì?”
“Dì đừng bỏ cháu lại một mình.”
Nhậm Âm Di mếu máo, mắt ngấn ra dòng lệ, sau đó cất lên tiếng khóc dễ khiến người khác hiểu lầm rằng Nhậm Lạc Anh đang làm việc xấu xa. Vừa khóc, Nhậm Âm Di vừa nói: “Cháu không muốn về trại mồ côi. Nơi đó rất... rất đáng sợ.”
“Họ nói nuôi lớn sẽ... đem bán... cháu không muốn về đó nữa.”
“Cháu sợ. Huhu.”
Vốn dĩ ban đầu, Nhậm Lạc Anh không muốn đồng ý, cô không có thời gian chăm sóc bản thân thì lấy đâu ra thời gian chăm sóc đứa nhỏ, nhưng tâm trí bất chợt nảy ra một ý định.
Sau đó, Nhậm Lạc Anh đồng ý nhận nuôi Nhậm Âm Di, hoàn thành thủ tục pháp lý để cô trở thành người giám hộ hợp pháp của đứa nhỏ.
Hằng ngày, Nhậm Lạc Anh dành ra ít thời gian chăm sóc Nhậm Âm Di, như nấu bữa sáng và bữa trưa cho đứa nhỏ. Đưa đón đứa nhỏ đi học, lâu lâu có thời gian sẽ ở nhà với đứa nhỏ.
Thời gian không có Nhậm Lạc Anh ở nhà, Nhậm Âm Di luôn tự học tập, tìm kiếm niềm vui với những bộ phim hoạt hình, những trang sách mà trước kia Nhậm Lạc Anh đã từng đọc qua.
Chỉ mới đó thôi mà bây giờ Nhậm Âm Di đã trở thành một thiếu nữ yêu kiều, không những khá giỏi mà còn rất ngoan ngoãn. Rất đúng ý của cô.
“Âm Di không có kinh nghiệm trong nghiệp vụ bắt tội phạm. Tôi không ở cạnh suốt được. Giao Âm Di lại cho cậu.” Nhậm Lạc Anh uyển chuyển sải từng bước chân, nghiêm túc nói.
“Cậu nghĩ mình có khả năng bảo vệ tốt đứa nhóc đó...” Trịnh Hinh Tâm dừng lại vài giây rồi nói: “Giống như cha cậu sao?”