Chương 2

Chiếc xe đang chạy thì bỗng dừng lại trước một cửa hàng chuyên bán sandwich nổi tiếng trong khu phố.

Nhậm Lạc Anh dặn dò Nhậm Âm Di ngồi yên trên xe. Sau đó, cô mở cửa đi vào cửa hàng mua đồ ăn sáng.

Đứng trước quầy gọi món, Nhậm Lạc Anh điềm đạm gọi hai phần ăn đơn giản nhất: “Lấy tôi hai phần sandwich.”

Nữ nhân viên bán hàng đã nghe thấy Nhậm Lạc Anh gọi món, nhưng dường như cô ấy vẫn chưa có phản ứng lại.

Mãi đến khi nghe thấy tiếng "tằng hắng" từ Nhậm Lạc Anh, cô ấy mới có phản ứng giật mình, vội vàng nói: “Xin lỗi, cô vừa gọi món gì vậy ạ?”

“Hai phần sandwich.”

“Vâng ạ, quý khách ngồi ghế đợi một chút nhé.”

Bên trong cửa hàng có rất nhiều ghế, Nhậm Lạc Anh nhìn quanh một lượt, rồi cô chọn ngồi xuống chiếc ghế có thể giúp mình quan sát được chiếc xe đang đỗ bên ngoài.

Bên trong xe hơi, Nhậm Âm Di ngồi yên trên ghế, ôm khư khư chiếc ba lô màu đen, món quà mà Nhậm Lạc Anh dành tặng cho cô, nhân ngày cô đậu vào trường đại học cảnh sát Đại Hoan.

Từ lúc Nhậm Lạc Anh rời khỏi xe, Nhậm Âm Di luôn nhìn chằm chằm ra bên ngoài, tầm mắt hướng thẳng về phía cửa hàng sandwich.

Nhưng tiếc rằng từ góc nhìn trong xe, Nhậm Âm Di không thể nhìn thấy Nhậm Lạc Anh, càng không thể thấy Nhậm Lạc Anh đang nhìn mình.

Nhậm Âm Di rất muốn đi vào bên trong gặp Nhậm Lạc Anh, nhưng cô vẫn nhớ lời Nhậm Lạc Anh đã nhắc nhở.

Giá như bây giờ không phải là mùa đông thì thật tốt biết mấy.

“Cũng hơn mười lăm phút rồi. Lâu thật.”

Âm thanh câu nói vừa tan vào không khí, khuôn mặt Nhậm Âm Di chợt hiện lên vẻ háo hức, cô mỉm cười nhìn Nhậm Lạc Anh Lạc đang mở cửa bước ra ngoài.

Nhưng vẻ háo hức đó lập tức chuyển sang vẻ ỉu xìu, Nhậm Âm Di cau mày nhìn Nhậm Lạc Anh vừa đi vừa bấm điện thoại, bàn tay bất giác siết chặt chiếc ba lô trong lòng, cô bực bội lầm bầm: “Dì Lạc Anh đang nhắn tin cho ai sao? Trông dì ấy hình như hơi vui.”

Chiếc xe cách cửa hàng không xa lắm, nên rất nhanh Nhậm Lạc Anh đã xuất hiện trước cửa xe. Cô mở cửa ngồi vào, đưa túi nilong đựng bánh sandwich cho Nhậm Âm Di.

“Cháu cảm ơn dì.” Nhậm Âm Di đưa hai tay ra nhận lấy, nhẹ nhàng nói.

Cầm chiếc túi nilong trên tay, Nhậm Âm Di muốn hỏi Nhậm Lạc Anh vừa rồi đã nhắn tin với ai mà lại vui như vậy.

Dù nghĩ lại một người trưởng thành như Nhậm Lạc Anh thì chắc chắn có rất nhiều mối quan hệ, nhưng ai lại có thể làm cho dì ấy bớt đi vẻ mặt không cảm xúc đó chứ.

Nếu hỏi thì có làm dì ấy giận không? Nhưng mình muốn biết.

“Dì ơi.”

“Chuyện gì?”

Nhậm Lạc Anh vừa rồi đã nhận ra sự thay đổi khác thường trên nét mặt của Nhậm Âm Di, cô cũng định sẽ hỏi có chuyện gì, nhưng vẫn là chậm hơn Nhậm Âm Di vài giây.

“Dì có...” Nhậm Âm Di do dự vài giây, cô hít một hơi, lấy tất cả dũng khí nói ra hết vế sau: “Dì có người trong lòng chưa?”

“Người trong lòng!” Nhậm Lạc Anh nhắc lại ba chữ đặc biệt này. Cô chưa từng nghĩ đứa nhỏ bên cạnh sẽ hỏi mình loại câu hỏi này. Bản thân cô cũng chưa từng nghĩ đến ba chữ này.

Nhậm Lạc Anh nhìn vẻ mặt non trẻ đang đợi câu trả lời từ mình. Vài giây sau, cô bất đắc dĩ trả lời câu hỏi ngớ ngẩn của đứa nhỏ: “Không có. Tại sao lại hỏi?”

Với một người làm trong ngành nghề có khả năng đoán ra đối phương có nói dối hay không như Nhậm Lạc Anh. Nhậm Âm Di thực sự không dám nói dối, cô thành thật nói: “Vừa rồi cháu thấy dì hơi vui khi bấm điện thoại.”

“Vậy à!” Nhậm Lạc Anh bật chìa khóa xe. Cô quay mặt nhìn qua Nhậm Âm Di: “Từ bao giờ cháu có thói để ý nét mặt của dì?”

“Cháu... cháu xin lỗi.” Sợ Nhậm Lạc Anh nổi giận, Nhậm Âm Di vội vàng nói.

Không thấy Nhậm Lạc Anh đáp lại mà chỉ nghe thấy tiếng khởi động xe, Nhậm Âm Di khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm. Cô lấy chiếc bánh sandwich trong túi ra, chậm rãi giải quyết bữa sáng trước khi chiếc xe dừng lại trước cổng trường.

Bánh sandwich tuy hơi khô nhưng vẫn nuốt được, Nhậm Âm Di rất nhanh đã ăn xong phần ăn sáng của mình. Cô nhìn Nhậm Lạc Anh đang tập trung lái xe, trong đầu thầm nghĩ.

Dì ấy vẫn luôn như vậy, không hay nói chuyện.

Nhậm Âm Di không biết ở cục cảnh sát, Nhậm Lạc Anh có thường nói chuyện hay không, nhưng với cô thì dì ấy rất ít khi nói chuyện phiếm.

Dường như mỗi lần nói chuyện, dì ấy đều luôn hỏi đến điểm số của các môn thi kết thúc học kỳ, cũng may năng lực học tập của cô không tệ. Mỗi lần kết thúc học kỳ, cô luôn tự tin khoe thành tích vượt trội của bản thân với dì ấy.

“Học xong sớm cứ ở yên trong trường đợi dì.” Nói rồi, Nhậm Lạc Anh vươn tay cầm lấy túi rác từ tay Nhậm Âm Di: “Khi nào đến dì sẽ nhắn.”

Bị Nhậm Lạc Anh tịch thu túi rác, Nhậm Âm Di mỉm cười, cô rất thích cái cảm giác được Nhậm Lạc Anh quan tâm từng li từng tí như thế này. Dù rất vui, nhưng cô vẫn không quên đáp lời dì ấy: “Cháu nhớ rồi.”

Nhậm Âm Di cởi dây an toàn, mở cửa đi ra khỏi xe. Cô vừa đeo ba lô lên vai vừa dõi theo chiếc xe đang lăn bánh về phía trước.

Đi trên sân trường, Nhậm Âm Di nhìn thấy không ít những sinh viên học chung ngành, chung lớp với mình.

Dù đã không ít lần cùng nhau làm bài tập nhóm và chỉ còn hai ngày nữa là thi kết thúc học kỳ cuối cùng của chương trình đào tạo.

Nhưng dì ấy đã dặn dò cô, không được kết thân với bất kỳ ai, chỉ nói chuyện học tập, không nói chuyện riêng tư. Cô lại không muốn làm dì ấy thất vọng, nên tính tới nay, ngoài dì ấy ra, xung quanh cô không có thêm bất kỳ ai.

Mà nghĩ lại suốt bao năm qua hình như chẳng có ai đến bắt chuyện hay nói muốn làm bạn với cô.

Đi vào lớp học, Nhậm Âm Di ngồi xuống chiếc bàn thân quen đối diện với bàn giáo viên. Cô đặt ba lô xuống chiếc ghế bên cạnh.

Chiếc ghế bên cạnh vốn dĩ là để cho sinh viên khác ngồi, nhưng suốt bao năm qua, không có một ai đến ngồi ở chiếc ghế này, cô cũng không để tâm lắm.

Lịch học hôm nay không khác gì lịch làm việc, tám tiếng tại trường học, tựa như tám tiếng tại cơ quan, chỉ khác môi trường học tập đỡ áp lực hơn môi trường làm việc.

Nhậm Âm Di cầm điện thoại xem lại lịch học. Rõ ràng đã học xong hết tất cả các môn, nhưng có lẽ vì đây là học kỳ cuối cùng nên nhà trường sắp xếp thêm một ngày để giảng viên ôn lại kiến thức cho sinh viên.

Không biết dì Lạc Anh đã đến cục cảnh sát chưa nhỉ?

Nhậm Âm Di định nhắn tin hỏi, nhưng vị giảng viên phụ trách hai môn của học kỳ này đã xuất hiện trước ngưỡng cửa. Cô bất đắc dĩ cất điện thoại vào túi quần.

Nữ giảng viên đứng trên bàn giảng viên nhìn xuống dưới lớp, ôn hòa nói: "Hôm nay không có gì khó, các em hãy cùng nhau ôn tập, chỗ nào không hiểu cứ lên hỏi tôi."

Nói đến đây, nữ giảng viên nhìn xuống Nhậm Âm Di: "Âm Di, cô biết thành tích học tập của em rất tốt, nhưng sắp tốt nghiệp rồi, em cũng nên xuống dưới hòa nhập với các bạn."

"Không ai muốn hòa nhập với cậu ấy đâu cô."

"Chính kiến của cậu ấy rất mạnh, nói chuyện với cậu ấy chúng em cảm thấy lời nói của mình không có ý nghĩa."

"Mỗi lần làm bài tập nhóm với cậu ấy, chúng em đều phải nhẫn nhịn vì ý kiến của mình luôn bị bác bỏ. Khó chịu lắm ạ."

"Cô cứ mặc kệ cậu ấy đi."

"Thầy cô yêu cầu phải làm nhóm, mỗi lần đều bắt ép chúng em cho cậu ấy vào nhóm. Nếu không, ai mà dám cho một người như cậu ấy vào nhóm chứ, ha ha."

Bọn họ vốn nhẫn nhịn đã lâu, hôm nay còn là ngày học cuối cùng, tất cả không kiêng nể mà phanh phui hết nỗi lòng ra cho vị giảng viên phụ trách hai học phần, cũng là cố vấn học tập biết rõ.

Nữ giảng viên nhìn xuống Nhậm Âm Di vẫn đang chú tâm đọc sách, như thể nhân vật mà bọn họ nhắc đến không phải là mình, cô thở dài một hơi rồi nói: "Được rồi, các em ôn bài đi."

Tất cả những lời vừa rồi, Nhậm Âm Di đều nghe rõ mồn một, nhưng cô thực sự không bận tâm. Cô cho rằng lời nói của những sinh viên có thành tích kém hơn mình, không đáng được để tâm đến.

Nhậm Âm Di không quan tâm điểm số hay thành tích của bọn họ, nhưng nếu vì nghe theo lời họ mà kết quả học tập của cô không đạt như mong muốn của dì ấy, cô chắc chắn sẽ bị dì ấy phớt lờ.

Năm cô học trung học, học kỳ đó kết thúc vào mùa đông, cô đã bị sốt trước ngày thi môn toán. Nhưng không thể bỏ lở kỳ thi quan trọng đó, cô vừa đắp miếng dán hạ sốt vừa ngồi trong phòng thi làm bài.

Không thể ôn bài trước ngày thi, nhưng cô vẫn có thể làm bài, chỉ là làm bài trong trạng thái mơ màng, đầu óc không được tỉnh táo, nên cô chỉ đạt được tám điểm môn toán.

Sau khi dì ấy nhận được bảng kết quả, thấy môn toán thấp hơn tất cả các môn học còn lại. Dì ấy đã nói cô chưa đủ nỗ lực, kết quả như vậy không xứng để trở thành một cách sát giỏi.

Trong suốt hai ngày liên tiếp, dì ấy đã phớt lờ cô, không quan tâm cô như mọi khi, chỉ gọi đồ ăn về cho cô, bắt cô ở yên trong nhà tự kiểm điểm bản thân suốt một ngày một đêm.

Để dì ấy không thấy thất vọng về mình, Nhậm Âm Di cảm thấy bản thân cần phải nỗ lực hơn.

Suốt từ đó đến nay, cô vẫn luôn giữ được thành tích đạt như dì ấy mong muốn. Cũng kể từ đó, dì ấy chưa từng phớt lờ cô thêm một lần nào nữa.