Chương 10

“Đội trưởng Trịnh! Một người dân sống tại khu phố b1 vừa mới gọi đến báo án. Họ phát hiện một thi thể nữ ở ngay công viên b1.”

Một nam cảnh sát vẫn cầm ống nghe điện thoại bàn trên tay, vẻ mặt khẩn trương nói với Trịnh Hinh Tâm đang đứng đợi vị lãnh đạo cấp cao của cục cảnh sát dẫn cô cháu nhỏ, Nhậm Âm Di đến nhậm chức.

“Cậu dẫn đội đến hiện trường trước, tôi gặp cục trưởng rồi đến sau.”

“Rõ, thưa đội trưởng.”

Một khi đã có vụ án, Trịnh Hinh Tâm không thể tốn thời gian cho những việc khác, cô vừa lấy điện thoại ra định gọi hối thúc Nhậm Lạc Anh, nhưng chỉ vừa bấm vào danh bạ thì ngoài cửa Nhậm Lạc Anh cùng Nhậm Âm Di tiến vào, cô vừa cất điện thoại vào túi quần vừa đi đến nói.

“Một người dân sống tại khu phố b1 vừa mới báo án. Việc ra mắt thành viên mới với đội để sau nha, Lạc Anh.”

Lạc Anh.

Nhậm Âm Di hơi đứng nép vào phía sau lưng Nhậm Lạc Anh, cô nhìn chằm chằm thân hình nuột nà được bao bọc bởi bộ đồng phục cảnh sát của Trịnh Hinh Tâm.

Cô cảm thấy trong lòng có chút khó chịu khi nghe người phụ nữ này gọi tên dì của mình một cách thân mật như vậy.

Nhậm Lạc Anh nhìn vẻ mặt đang hối hải muốn chạy đến hiện trường ngay lập tức của Trịnh Hinh Tâm, cô bình tĩnh nói.

“Vụ án quan trọng hơn. Cậu đưa Âm Di đến hiện trường đi.”

Sau đó, Nhậm Lạc Anh quay qua nhìn khuôn mặt tràn đầy tự tin của Nhậm Âm Di khi đang ngẩng đầu nhìn mình, nghiêm túc căn dặn.

“Cháu cứ tuân theo chỉ thị của đội trưởng Trịnh.”

“Dạ.” Nhậm Âm Di ngẩng đầu đáp, nhưng cô vẫn chưa rõ chức vụ của mình trong đội điều tra hình sự, cô liền hỏi: “Dì ơi, cháu…”

“Đến hiện trường trước.”

Dường như Nhậm Lạc Anh biết rõ Nhậm Âm Di đang muốn hỏi điều gì, cô lập tức cất giọng cắt ngang.

Đối với cô mỗi giây mỗi phút đều rất quý giá, không thể dùng nó để giải thích mấy câu hỏi mà cô có thể trả lời sau đó.

“Cháu hiểu rồi.” Nhậm Âm Di nói.

“Đi thôi.” Trịnh Hinh Tâm lên tiếng.

Từ nãy đến giờ Trịnh Hinh Tâm vẫn đứng yên quan sát thái độ của Nhậm Lạc Anh đối với Nhậm Âm Di, cô thật sự có chút cảm thấy kỳ lạ.

Vẻ mặt Nhậm Lạc Anh khi nói chuyện với cô cháu nhỏ vẫn tĩnh lặng, nghiêm nghị như thường lệ, không khác biệt lắm khi người phụ nữ đỉnh đạc này nói chuyện với cấp dưới.

Cô cứ nghĩ Nhậm Lạc Anh sẽ có bộ mặt khác khi đối xử với Nhậm Âm Di, dù sao người phụ nữ này giấu cô cháu nhỏ của mình kỹ đến mức, cô còn không được đến nhà chơi.

Còn đứa nhỏ Nhậm Âm Di thì hoàn toàn ngược lại, nhưng ngoài nhan sắc tựa như một bông hồng trắng nhỏ nhắn, cô vẫn chưa thể đánh giá được điều gì về Nhậm Âm Di.

Nhìn Nhậm Âm Di đi theo phía sau Trịnh Hinh Tâm, Nhậm Lạc Anh cảm thấy vô cùng yên tâm.

Cô biết hiện trường án mạng khác với hiện trường bắt những kẻ tội phạm khủng bố. Hung thủ sẽ không dám manh động, bất thình lình gây nguy hiểm đến lực lượng chức năng như những kẻ khủng bố.

Nhưng nói như vậy không có nghĩa là sẽ không có, cô không chắc hung thủ có ở quanh đó không, người báo án đôi khi cũng có thể là hung thủ giả danh.

Với nhan sắc tựa như đóa hoa hồng trắng dễ bị bắt nạt đấy, cô quả thực có một chút lo sợ hung thủ sẽ để ý đến cô cháu nhỏ của mình.

---

Ngồi trong xe, Trịnh Hinh Tâm nhìn đứa nhỏ đang nhìn chằm chằm ra cửa sổ, cô ban đầu cảm thấy đứa nhỏ này sẽ dễ nói chuyện.

Nhưng khi ở chung một không gian, bên cạnh không có Nhậm Lạc Anh, đứa nhỏ này làm cô cảm thấy rất khó để gần gũi được. Còn khó gần hơn cả Nhậm Lạc Anh.

Dù vậy, cô vẫn muốn bắt chuyện để xem xem đứa nhỏ bên cạnh sẽ có phản ứng như thế nào, cô mỉm cười nói.

“Dì tên Trịnh Hinh Tâm, bạn thân của Nhậm Lạc Anh. Rất vui được gặp cháu.”

Nhậm Âm Di quay mặt nhìn khuôn mặt nhàn nhạt của Trịnh Hinh Tâm, nhàm chán nói.

“Cảm ơn đội trưởng Trịnh.”

Ngồi trong xe của người phụ nữ xa lạ này, làm Nhậm Âm Di cảm thấy rất nhớ Nhậm Lạc Anh.

Bản thân cũng đang có chút thắc mắc tại sao dì ấy không đến hiện trường vụ án, cô liền chớp cơ hội hỏi.

“Đội trưởng Trịnh, dì Lạc Anh tại sao không đến hiện trường ạ?”

“Hả?” Trịnh Hinh Tâm thoáng ngạc nhiên hỏi, cô ban đầu còn tưởng Nhậm Lạc Anh đã nói rõ chức vụ cho Nhậm Âm Di nghe. Cô định sẽ không nói nhưng nhìn vẻ mặt mong chờ câu trả lời của Nhậm Âm Di, cô đúng là không thể từ chối trả lời được, cô mỉm cười nói.

“Dì của cháu là cục trưởng. Những vụ án không tầm cỡ liên quan đến tội phạm thông minh, khó giải quyết hay bị tổng cục trưởng thúc giục thì sẽ không cần đến hiện trường.”

“Cháu hiểu rồi.”

Nhậm Âm Di lại rơi vào trạng thái trầm lắng, xa cách, cô chống cằm nhìn ra cửa sổ.

Dì ấy là cục trưởng! Mình càng nhất định không để dì ấy mất mặt.

Không lâu sau khoảnh khắc nói chuyện của cả hai, chiếc xe nghiệp vụ màu trắng đã dừng trước hiện trường nơi xảy ra vụ án kinh hoàng đêm qua.

“Đội trưởng Trịnh.” Bạch Cận chạy đến trước mặt Trịnh Hinh Tâm, nghiêm túc chào cấp trên một tiếng.

Anh ta nhìn thấy khuôn mặt lạ lẫm của cô gái đứng bên cạnh vị đội trưởng mẫu mực, không khỏi tò mò hỏi: “Đội trưởng! Cô ấy là?”

“Đồng nghiệp mới gia nhập đội điều tra của cục.” Trịnh Hinh Tâm nhìn Bạch Cận nói: “Trước mắt giải quyết vụ án, về rồi giới thiệu sau.”

“Tôi hiểu rồi.”

Bạch Cận nhìn qua vẻ mặt nhỏ nhắn đang không ngừng ngó ngàng xung quanh khu vực hiện trường, dường như vị đồng nghiệp mới đến này chẳng đặt anh vào mắt.

Anh ta tiến đến trước mặt Nhậm Âm Di, đưa bàn tay đang đeo găng tay màu trắng ra trước mặt Nhậm Âm Di, lịch sự nói.

“Xin chào, tôi là Bạch Cận, phó đội trưởng đội điều tra hình sự.”

“Chào anh, tôi tên Nhậm Âm Di.”

Nhậm Âm Di nhìn Bạch Cận nói rồi lướt qua người anh mà đi vào trong hiện trường. Cô không muốn có những hành động tiếp xúc da thịt với người xa lạ.

“Xì.” Bạch Cận khẽ xì một tiếng, anh ta cảm thấy kiểu người khó gần như Nhậm Âm Di trước sau không khiến người khác cảm thấy không thích mới là lạ.

“Đừng để ý.” Vừa nói, Trịnh Hinh Tâm vừa đi về phía trước: “Báo cáo sơ lược cho tôi nghe.”

“Nạn nhân là cô gái tên Đặng Nghi, năm nay hai mươi hai tuổi, đã nghỉ học, nghề nghiệp công nhân vệ sinh môi trường, đang sống một mình tại chung cư b1.”

“Phần bụng nạn nhân đã bị rạch toang ra, nhưng nội tạng bên trong vẫn còn nguyên. Hai bầu ngực của nạn nhân đã bị hung thủ cắt và lấy đi."

"Thời gian tử vong qua kết quả khám nghiệm tử thi sơ bộ, nạn nhân đã mất cách đây năm tiếng.”

“Đã liên lạc với người nhà nạn nhân chưa?” Trịnh Hinh Tâm nhìn qua Bạch Cận hỏi.

“Về việc này, tôi nghe người dân xung quanh đây nói, cô ấy tính tình hiền lành, nhưng quanh năm suốt tháng chỉ lủi thủi một mình, không có bất kỳ người lớn tuổi nào đến thăm.”

Trịnh Hinh Tâm nhìn đến Nhậm Âm Di đang ngồi quan sát hiện trường nơi nạn nhân đang nằm.

“Camera thì sao?”

“Cách đây một tuần trước khi xảy ra vụ án, camera tại tuyến đường b1 đã bị tháo gỡ toàn bộ, vẫn chưa thay hệ thống mới kịp ạ. Ở khu vực công viên cũng không có camera.”

“Thời gian cô ấy rời khỏi nhà là khi nào?”

“Thời gian làm việc là từ giờ sáng đến 8 giờ tối, nhưng hàng xóm xung quanh nói nhà cô ấy thường tắt đèn vào lúc 11 giờ đêm.”

“11 giờ đêm!” Trịnh Hinh Tâm quay mặt nhìn sang Bạch Cận hỏi: “Trước 11 giờ đêm qua, có ai trong số họ thấy nhà cô ấy sáng đèn không?”

“Một bà cô khoảng 50 tuổi, là nhân viên phục vụ nhà hàng, lúc 10h30 phút tối qua, bà ấy nói lúc đi ngang vẫn thấy sáng đèn.”

“Cậu điều người đưa thi thể nạn nhân về cho đội pháp y tiến hành khám nghiệm đi.” Trịnh Hinh Tâm lấy khẩu trang ra đeo vào, cô nhìn vẻ mặt đang muốn hỏi thêm của Bạch Cận: “Cô ấy không có người nhà.”

“Tôi hiểu rồi.” Bạch Cận khẽ cúi đầu nói.

Từ lúc đi đến chỗ thi thể, Nhậm Âm Di đều tập trung quan sát mọi ngóc ngách, kể cả một phiến lá nhỏ nằm gần đầu nạn nhân, cô cũng không bỏ qua.

Ngồi cạnh một cổ thi thể lạnh lẽo, bốc mùi tanh, nhưng cô không hề cảm thấy sợ hãi hay khó chịu . Cô quan sát kỹ phần bụng bị rạch toang của nạn nhân rồi nhìn đến phần ngực đã bị lấy đi.

Dường như cô đã đoán ra được hành vi và tâm lý tội phạm, nhưng đây chỉ là suy đoán. Điều tra án vẫn phải dựa vào thu thập thông tin, đối chiếu số liệu, và để cô lập được hồ sơ tội phạm, cô cần phải có báo cáo điều tra, báo cáo pháp y, biên bản thẩm vấn.

“Tránh ra, tôi phải mang thi thể đi.” Một nam cảnh sát nói.

Không cất lời, Nhậm Âm Di đứng dậy, cô nhìn chằm chằm thi thể cho đến khi thi thể được bộc lại bằng lớp bao nilong màu đen.

Sau đó, cô đi đến xích đu trong công viên ngồi, người khác nhìn vào có thể thấy cô đang mang vẻ nhàn rỗi, nhưng thực chất cô đang tập trung suy nghĩ về vụ án.

Nhìn Nhậm Âm Di đang ngồi xích đu, cúi đầu, dáng vẻ không khác gì một người bị cô lập, Trịnh Hinh Tâm ôn hòa nói.

“Đừng nghĩ nữa, cháu cần phải trở về cục để họp và ra mắt với mọi người.”

“Họp sao?” Nhậm Âm Di ngẩng đầu hỏi.

Trịnh Hinh Tâm nhìn biểu cảm biến đổi trên khuôn mặt của Nhậm Âm Di, cô mỉm cười nói.

“Ở cục cảnh sát Đại Hoan, khi có án mạng, cục trưởng thường sẽ tổ chức cuộc họp để thảo luận.”

“Cháu hiểu rồi.” Nhậm Âm Di đứng dậy nói.

Cô sắp được gặp Nhậm Lạc Anh, sắp được nhìn thấy dáng vẻ uy nghiêm của Nhậm Lạc Anh khi ngồi trong phòng họp. Cô không kiềm được mà vội quay người đi về phía trước, khóe môi khẽ nhếch lên.

Đứa nhỏ này hình như rất dính Lạc Anh.

Trịnh Hinh Tâm đi phía sau Nhậm Âm Di, cô cảm thấy đứa nhỏ này ngoài Nhậm Lạc Anh ra thì hoàn toàn không muốn gần gũi với ai.

Là do tính cách hướng nội hay vì một lý do nào khác?

Bên trong cục cảnh sát cùng thời điểm đội điều tra đang ở hiện trường, Nhậm Lạc Anh ngồi yên trong văn phòng, cô vẫn chưa có việc gì để làm ngoài ký vài bộ hồ sơ lặt vặt.

Sau khi giải quyết một số công việc vặt vảnh, cô bất chợt nghĩ đến Nhậm Âm Di. Không biết Nhậm Âm Di ở hiện trường đã quan sát được những gì. Cô có chút mong chờ cuộc họp sắp diễn ra.