Chương 1

“Nhậm Âm Di! Ai cho phép cháu vào phòng dì.”

Nhậm Lạc Anh nhớ rất rõ đêm qua sau khi kết thúc buổi tiệc rượu, chúc mừng đội điều tra bắt được kẻ sát nhân hàng loạt và trở về nhà. Cô đã vào phòng ngủ của Nhậm Âm Di, kiểm tra xem cô cháu nhỏ nhà mình đã ngủ hay vẫn thức.

Ngay khi nhìn thấy đứa nhỏ đã nhắm mắt, vùng bụng nhấp nhô nhịp nhàng theo những hơi thở đều đặn, Nhậm Lạc Anh liền tiến đến kéo chăn đắp lên người Nhậm Âm Di. Trước khi rời khỏi phòng, cô còn tăng nhiệt độ máy lạnh.

Vậy mà Nhậm Lạc Anh không ngờ sáng sớm vừa mở mắt ra đã thấy Nhậm Âm Di đang nằm trên giường của mình, không những nằm ngay ngắn mà còn cả gan nằm trong lòng ôm chặt lấy mình. Làm cô phải tự hỏi bản thân.

Chính mình say đến mức nào, mới không phát hiện phòng ngủ bị Nhậm Âm Di đột nhập.

Nghe giọng nói nghiêm khắc của người dì có tính cách lúc gần lúc xa, Nhậm Âm Di từ trong giấc ngủ mơ màng mở mắt tỉnh dậy.

Cô hơi ngẩng khuôn mặt còn vương ngái ngủ, nhìn người phụ nữ đang nhìn mình với vẻ mặt không mấy dịu dàng.

Nhậm Âm Di rất sợ chọc giận người dì tên Nhậm Lạc Anh này, nhưng cô không biết chính mình không có khả năng cưỡng lại mùi men rượu hòa quyện cùng mùi hương nước hoa trên người Nhậm Lạc Anh.

Cô nhớ rõ mình không hề rời khỏi phòng sau khi tắm rửa sạch sẽ, nhưng tại sao sáng dậy cô lại nằm ở phòng Nhậm Lạc Anh.

Nhậm Âm Di vẫn nhớ đêm qua mình đã ngồi trên bệ cửa sổ tầng hai đợi Nhậm Lạc Anh về, nhưng rốt cuộc vẫn không thể chiến thắng cơn buồn ngủ.

Cô nhớ mình đã nằm xuống giường, sau đó bản thân đã ngủ thϊếp đi, nhưng hình như không lâu sau đó thì cô ngửi thấy mùi men rượu trên người Nhậm Lạc Anh.

Dường như sau đó Nhậm Âm Di đã đi đến phòng Nhậm Lạc Anh trong vô thức. Cô thực sự không thể nhớ, càng không biết giải thích như thế nào về sự việc này.

“Cháu... cháu sai rồi.”

“Về phòng đi.”

Nhậm Lạc Anh đẩy Nhậm Âm Di sang một bên, bước xuống giường. Cô mặc chiếc váy ngủ hai dây màu đen, đứng thẳng lưng, nhìn xuống cô cháu nhỏ đang mặc bộ đồ ngủ sọc đen và nhìn mình với vẻ mặt ngơ ngác.

Rõ ràng Nhậm Lạc Anh rất muốn phạt đứa nhỏ không biết chừng mực này, nhưng nghĩ đến hôm qua Nhậm Âm Di nhận được một chút thành tích tốt. Cô miễn cưỡng bỏ qua cho Nhậm Âm Di lần này.

“Không có lần sau.”

“Cháu xin lỗi.” Nhậm Âm Di ủ rũ mở chăn bước xuống giường.

Hôm qua, Nhậm Âm Di còn nghĩ sẽ lấy chút thành tích mà khó khăn lắm mới có được, năn nỉ Nhậm Lạc Anh dẫn cô đi xem phim, nhưng bây giờ thì không thể. Bởi vì vừa rồi Nhậm Lạc Anh đã không trách mắng hay xử phạt cô.

Nhậm Âm Di cũng muốn bản thân trở nên can đảm hơn một chút để đòi hỏi Nhậm Lạc Anh dẫn cô đi xem phim. Nhưng đứng trước Nhậm Lạc Anh, cô một chút cũng không có sự can đảm đó.

Cô cũng không biết nếu mình mở lời thì Nhậm Lạc Anh có từ chối hay không, nhưng cô cược là có. Dù sao Nhậm Lạc Anh là một người rất bận rộn.

Nhìn Nhậm Âm Di lủi thủi rời khỏi phòng, Nhậm Lạc Anh muốn hỏi Nhậm Âm Di đang muốn điều gì. Nhưng rồi cô nghĩ lại.

Vẫn nên để khi nào thực sự rảnh rỗi rồi hỏi sau vậy.

“Cạch.”

Tiếng đóng cửa vang lên, Nhậm Lạc Anh nhìn đồng hồ treo tường, cũng đã gần đến giờ đi làm. Cô quay người đi vào phòng vệ sinh.

Về mặc giờ giấc, Nhậm Lạc Anh là người sống rất có nguyên tắc, không bao giờ để người khác phải chờ đợi mình.

Đồng hồ sinh học của cô cũng như vậy, nhưng đó chỉ là thời gian thức giấc, bắt đầu công việc, còn thời gian ngủ nghỉ, kết thúc công việc thì luôn thường xuyên vi phạm nguyên tắc.

Tựa như đêm qua cô đã kết thúc công việc lúc chín giờ tối. Ngay sau đó cô đã chạy đến bãi biển tham gia buổi tiệc mừng.

Mãi đến gần mười hai giờ khuya, cô mới trở về nhà nghỉ ngơi, nhưng gần bảy giờ sáng cô đã thức giấc, chuẩn bị đi đến chỗ làm.

Bên trong căn phòng có tông màu trắng chủ đạo, Nhậm Âm Di mặc bộ đồng phục quần tây, áo trắng, áo vest màu đen. Cô đứng trước tấm gương gắn liền với tủ quần áo, nhẹ nhàng chải gọn gàng mái tóc màu đen ngang vai của mình.

Vào mỗi buổi sáng hằng ngày, trừ khoảng thời gian ở nhà và những ngày cuối tuần không cần phải đến trường, Nhậm Âm Di đều mặc trên người bộ đồng phục của trường đại học cảnh sát Đại Hoan.

Thực lòng, Nhậm Âm Di đã cảm thấy chán ngán cảnh mỗi sáng đều phải rời xa Nhậm Lạc Anh một quãng thời gian không dài không ngắn.

Cô thực sự rất muốn nhanh chóng kết thúc học kỳ cuối cùng này, tốt nghiệp rồi đến chỗ Nhậm Lạc Anh làm việc.

Chải gọn gàng mái tóc xong, Nhậm Âm Di đi đến bàn học. Cô cầm cuốn lịch trên bàn lên xem, vẫn còn hai ngày nữa mới đến kỳ thi kết thúc học kỳ. Cô đặt cuốn lịch xuống bàn, lấy ba lô đeo lên vai, mở cửa rời khỏi phòng.

Thấy Nhậm Lạc Anh đang ngồi trong phòng khách chờ mình, Nhậm Âm Di mỉm cười đi đến trước mặt Nhậm Lạc Anh, cô nhìn dì ấy mặc áo cổ lọ màu đen, che đi phần cổ trắng ngần, và khe ngực đầy đặn thường thấy khi Nhậm Lạc Anh mặc áo sơ mi. Nhậm Âm Di bất giác cảm thấy có chút hụt hẫng.

Nhìn bộ quần áo thẳng thóm, chỉnh tề trên người Nhậm Âm Di, Nhậm Lạc Anh cảm thấy rất hài lòng.

Nhưng thời tiết bây giờ đã bước vào mùa đông lạnh lẽo, cô vẫn nhớ rõ thời gian đứa nhỏ sắp bước vào kỳ thi quan trọng.

Không muốn Nhậm Âm Di bị bệnh, ảnh hưởng đến kế hoạch của mình, cô liền không tiếc lời nhắc nhở.

“Khăn choàng cổ đâu?”

“Cháu... cháu để trong ba lô.”

Nhậm Âm Di vội vàng cởi ba lô đặt xuống bàn sofa, cô mở khóa kéo, lấy khăn choàng len màu đen ra, chậm rãi quấn quanh chiếc cổ trắng nõn của mình. Sau đó cô kéo khóa ba lô rồi mang lên vai.

Cô định mở lời nói rằng “cháu mang xong rồi” thì Nhậm Lạc Anh bất chợt đứng dậy, vươn tay kéo cô sát lại gần hơn, đôi bàn tay dì ấy nhẹ nhàng tháo khăn choàng khỏi cổ Nhậm Âm Di.

“Cháu...”

“Im lặng.”

Nhậm Lạc Anh gắp chiếc khăn choàng dài hơn một mét lại, sau đó quấn vào cổ Nhậm Âm Di. Cô đút hai đuôi khăn vào lỗ tròn bên tay trái, dùng hai tay đẩy nhẹ đuôi tóc Nhậm Âm Di ra ngoài khăn choàng, động tác vừa chậm rãi vừa nhẹ nhàng.

Nhậm Âm Di nhìn vẻ mặt Nhậm Lạc Anh không bộc lộ cảm xúc khi đeo khăn choàng cho mình. Cô thú thật chính mình không thể đoán ra được Nhậm Lạc Anh đang có xúc cảm như thế nào?

Người dì này của cô rất ít khi bộc lộ cảm xúc ra khuôn mặt.

Nhưng cảm nhận Nhậm Lạc Anh nhẹ nhàng đeo khăn choàng cho mình, như thể dì ấy rất sợ tóc cô sẽ bị gãy rụng hoặc khăn choàng quấn tóc làm cô đau. Trong lòng Nhậm Âm Di không giấu được niềm vui, cô khẽ cúi đầu, môi nhẹ nhàng cong lên. Cô cực kỳ thích tận hưởng cảm giác được gần gũi, được Nhậm Lạc Anh quan tâm.

“Bình thường cháu vẫn ăn trưa một mình đúng không?"

Đang mải mê hưởng thụ sự quan tâm của Nhậm Lạc Anh, nhưng thính giác đột nhiên nghe thấy câu hỏi của dì ấy, Nhậm Âm Di liền có chút giật mình, hai tay vô thức đưa lên nắm lấy vòng tròn mềm mại trước cổ, thành thật trả lời.

“Cháu vẫn luôn ăn một mình.”

“Ừm.” Nhậm Lạc Anh hơi khom người cầm lấy chiếc điện thoại đời cũ, cô nhìn khuôn mặt dễ khiến người khác phạm tội của Nhậm Âm Di, điềm đạm nói: “Buổi trưa hôm nay dì đến đón đi ăn.”

“Hả? À, dạ.”

Thường ngày Nhậm Lạc Anh luôn rất bận rộn, không mấy khi dùng bữa trưa cùng Nhậm Âm Di, nhưng cô vẫn sẽ nhắc nhở cô cháu nhỏ của mình ăn uống đúng giờ, đúng giấc. Chính vì vậy, Nhậm Lạc Anh vừa thốt ra lời nói này, Nhậm Âm Di liền không khỏi cảm thấy bất ngờ.