Trong một lần truy bắt tội phạm, Nhậm Lạc Anh vô tình cứu được một đứa nhỏ. Cô khi đó chỉ định chở đứa nhỏ đến bệnh viện chữa trị vết thương rồi sẽ đường ai nấy đi, nhưng cô không ngờ bản thân lại mềm lòng trước những lời năn nỉ, van xin cô đừng đi của đứa nhỏ ấy.
Sau khi suy nghĩ một số điều, Nhậm Lạc Anh quyết định nhận nuôi đứa nhỏ và dạy dỗ đứa nhỏ ấy trở thành một cảnh sát xuất sắc giống như cô.
Nhưng cuộc đời luôn có những biến số khó lường. Sau khi đứa nhỏ ấy lớn lên và trở thành một cảnh sát, Nhậm Lạc Anh không ngờ đứa nhỏ mà cô nuôi dạy lại chính là một con sói đội lốt cừu.
Nhân vật chính: Nhậm Lạc Anh x Nhậm Âm Di.
---
Ngay lúc nhìn thấy Nhậm Lạc Anh bước qua ngưỡng cửa sảnh bệnh viện, Nhậm Âm Di liền cất bước chạy đến trước mặt Nhậm Lạc Anh, nhíu mày hỏi.
“Dì định né tránh cháu như vậy sao? Rốt cuộc dì có yêu thương cháu không? Có xem cháu như một người quan trọng trong cuộc đời dì không? Dì trả lời đi!”
Bị hỏi đi hỏi lại câu hỏi khó trả lời này, Nhậm Lạc Anh mất kiên nhẫn nói.
“Đã nói cháu muốn nghĩ sao tùy cháu."
"Cháu tưởng người ở đời dễ thương đến mức sẽ bỏ thời gian, tiền bạc ra để nuôi nấng một người mà không có mục đích gì sao?”
"Trước khi nhận nuôi cháu, tôi cũng từng nói không nuôi kẻ vô dụng, cháu hiển nhiên phải hiểu rõ vị trí của mình chứ."
"Chuyện tôi có thương cháu hay không? Cháu nghĩ cháu có tư cách ép buộc, gặng hỏi tôi sao?"
"Nhậm Âm Di! Tôi nói cho cháu biết. Cháu không có tư cách hỏi tôi vấn đề này."
"Không có tư cách! Thì ra là vậy!" Nhậm Âm Di chợt hiểu ra điều gì đó, cô khom người, đau đớn bật cười.
Tiếng cười đau khổ của Nhậm Âm Di khiến tâm can Nhậm Lạc Anh đau nhói, nhưng lời đã nói, không thể rút lại, cô cũng không muốn rút lời, cũng không thấy hối hận.
Trên đường đi đến đây, Nhậm Âm Di đã nghĩ ngợi lại tất cả những gì mà Nhậm Lạc Anh đã làm cho mình, cô nhớ ngoại trừ việc hút thuốc, sử dụng đồ có cồn ra thì tất cả đều giống y đúc Nhậm Lạc Anh.
Đến cả phong cách ăn mặc, cô cũng phải mặc giống Nhậm Lạc Anh, sách mà cô đọc cũng là những cuốn mà Nhậm Lạc Anh đã từng đọc qua, chỉ là cô không rõ tại sao Nhậm Lạc Anh lại muốn biến cô trở thành bản sao. Cô chua xót hỏi.
“Mục đích đó có phải dì muốn biến cháu thành bản sao giống dì không?”
Nhậm Lạc Anh không có ý định giấu khi Nhậm Âm Di đã đoán ra được, cô thừa nhận.
“Như cháu đoán.”
“Tại sao dì muốn biến cháu trở thành bản sao?” Nhậm Âm Di đỏ mắt hỏi.
“Không thể nói.”
Điều này nằm ngoài giới hạn của cô, nếu nói ra chẳng khác gì để Nhậm Âm Di biết về quá khứ của cô, Nhậm Lạc Anh mặc kệ Nhậm Âm Di muốn nghĩ sao thì nghĩ.