Chương 5

Về đến trại mồ côi.

Bên trong căn phòng ngủ nhỏ nhắn, Huỳnh Y đang ngồi trên giường, im lặng chuyên tâm đọc sách.

Trịnh Lạc Âu thư thả nằm sải lai trên giường của mình, ngước mắt nhìn trần nhà.

Bỗng, Trịnh Lạc Âu vươn tay, nắm lấy bàn tay của Huỳnh Y, cất lời hỏi.

“Cậu nghĩ mình có thể đậu vào đại học Đại Hoan không? Mình sợ mình không được học chung với cậu."

Biết Trịnh Lạc Âu lại bắt đầu lo lắng rồi suy nghĩ linh tinh, Huỳnh Y úp cuốn sách đang đọc, đặt nó trên bụng, cất lời trấn an.

"Lạc Âu! Đừng lo lắng. Mình và cậu nhất định sẽ học chung trường, chung ngành.”

Trịnh Lạc Âu thực sự không biết Huỳnh Y lấy điều gì ra để đảm bảo cho việc cả hai sẽ học chung một trường, chung một lớp, trong khi thành tích học tập của Huỳnh Y thuộc hàng top, còn của cô thì nằm dưới đáy xã hội.

Không lẽ... Huỳnh Y cậu ấy điền nguyện vọng giống mình.

Nghĩ rồi, Trịnh Lạc Âu vội ngồi dậy xếp bằng, cau mày nói.

“Cậu… đừng nói cậu đăng ký nguyện vọng vào trường giống mình nha!"

Thông minh thật. Huỳnh Y khẽ mỉm cười nghĩ.

Ngày điền vào giấy đăng ký nguyện vọng, cô đã giả vờ đau bụng. Sau đó, cô nhờ Trịnh Lạc Âu đi đến phòng y tế lấy thuốc đau bụng giúp mình.

Trịnh Lạc Âu khi đó vốn rất lo lắng, cô không nghĩ gì nhiều, ba chân bốn cẳng vội vã chạy đến phòng y tế.

Ngay sau đó, Huỳnh Y đã lấy tờ nguyện vọng của Trịnh Lạc Âu đọc qua một lượt, âm thầm điền tất cả thông tin nguyện vọng giống y đúc của người kia.

Huỳnh Y khoanh tay trước ngực, khẽ cười đáp.

“Cậu đoán đúng rồi.”

Trịnh Lạc Âu thật muốn bổ hộp sọ của Huỳnh Y ra xem hai bán cầu não trong đó, có phần nào bị úng nước không.

Trong chuyện học hành, cô chưa bao giờ muốn Huỳnh Y phải đi thụt lùi, càng không muốn Huỳnh Y phải vì cô mà thụt lùi.

Nhưng nguyện vọng cũng đã điền rồi, thi cũng thi xong rồi, chẳng thể thay đổi được điều gì. Trịnh Lạc Âu thở dài nói.

“Cậu ngốc thật. Nói mình nghe, tại sao cậu lại làm như vậy?”

Huỳnh Y đứng dậy, sải bước đến bên giường Trịnh Lạc Âu, cô nhẹ nhàng ngồi xuống trước mặt Trịnh Lạc Âu, âm điệu nhẹ nhàng pha lẫn chút nghiêm túc đáp.

“Lạc Âu, từ nhỏ mình và cậu làm gì cũng đều có nhau. Thói quen cùng nhau đã in sâu trong người mình rồi. Đột ngột tách ra... mình thực sự không quen.”

Thói quen này không chỉ in sâu trong người Huỳnh Y mà còn in hằn trong người Trịnh Lạc Âu.

Tại thời điểm này, Trịnh Lạc Âu cực kỳ không muốn tách ra khỏi Huỳnh Y, nhưng cô cũng không muốn chính mình ảnh hưởng đến lựa chọn của Huỳnh Y.

Trịnh Lạc Âu không nhịn nổi, thốt lời.

“Mình cũng giống cậu. Chúng ta giống nhau. Nhưng mình thực lòng... không muốn cậu vì mình mà ảnh hưởng đến quyết định quan trọng đó.”

“Một người có thành tích xuất sắc như cậu vốn phải vào đại học top đầu thành phố Đại Hoan, nhưng lại vì mình mà chọn trường top dưới. Điều này khiến mình áy náy, khó chịu.”

Phải làm sao để cậu hiểu đây Lạc Âu. Mình chẳng bao giờ muốn tách khỏi cậu, một chút cũng không.

Huỳnh Y chợt vòng tay ôm lấy Trịnh Lạc Âu vào lòng, dịu dàng xoa dịu.

“Top đầu hay top dưới điều đó không quan trọng với mình, quan trọng là mình phải được học cùng cậu."

“Cậu và mình đều mồ côi từ nhỏ. Mình không biết động lực của cậu là gì? Là ai? Nhưng với mình, cậu chính là động lực.”

Nghe lời nói chứa đựng vô vàng tình cảm của Huỳnh Y, Trịnh Lạc Âu chợt ngồi bất động, lòng không khỏi bất ngờ.

Phải nói, một người cứng miệng như Huỳnh Y, rất ít khi nói ra những lời đông đầy tình cảm như thế này.

Nói không cảm động là nói dối, Trịnh Lạc Âu đưa tay lên xoa lưng Huỳnh Y, mềm lòng dặn dò.

“Mình biết rồi. Chỉ lần này thôi đấy. Mọi quyết định quan trọng như thế này, sau này phải đặt bản thân lên hàng đầu. Đừng vì một ai mà quyết định.”

“Nếu có lần sau, mình tuyệt đối không bỏ qua.”

Nói rồi, Trịnh Lạc Âu thoát khỏi cái ôm của Huỳnh Y, cô đứng dậy nhìn xuống Huỳnh Y, cười nói.

“Trên đường về, mình thấy trong thị trấn có tổ chức giải đua xe đạp, tiền thưởng hai mươi triệu. Cậu có muốn đăng ký đua không?”

Việc học hành vất vả đã khép lại, Huỳnh Y không có lý do gì để không đồng ý.

Hơn nữa, cô vẫn còn hối hận sự việc Trịnh Lạc Âu bị thua cuộc, bị bắt nạt năm xưa.

Không nghĩ ngợi gì nhiều, Huỳnh Y đứng dậy, khoác tay lên vai Trịnh Lạc Âu, cười đáp.

“Đi đăng ký thôi. Mình chở cậu.”