Một nữa đề thi làm mãi vẫn không ra kết quả giống với một trong bốn đáp án trong tờ đề, Trịnh Lạc Âu bất mãn thở dài một tiếng.
Sau đó, cô quyết định phó mặt vào bốn chữ "học tài thi phận".
Không cần nhìn đáp án trong đề thi, Trịnh Lạc Âu bình thản lựa chọn, mười lăm câu đầu cô chọn đáp án A, mười lăm câu cuối chọn đáp án D.
Trịnh Lạc Âu nghĩ rằng "đầu xuôi đuôi lọt" mà đầu không lọt thì đuôi hên xui.
Nhìn tờ giấy trắc nghiệm đã được mình tô đen toàn bộ, Trịnh Lạc Âu hài lòng mỉm cười.
Cô không biết ba mươi câu khoanh đại đó có đúng được câu nào không, nhưng cô chắc chắn ba mươi câu đầu tiên cô đã làm đúng.
Và số điểm của ba mươi câu đầu tiên đủ giúp Trịnh Lạc Âu cô qua môn.
Đúng lúc này, thầy giám thị đang ngồi tại bàn giáo viên, nghiêm nghị nói.
"Giờ làm bài đã hết. Các bạn dừng bút và đưa giấy trắc nghiệm cùng đề thi ra cạnh bàn."
Một thí sinh nam nghe xong vẫn dửng dưng ngồi viết, thầy giám thị nhíu mày, lên tiếng nhắc nhở.
"Cậu kia nếu không ngừng viết tôi sẽ lập biên bản trừ một nửa số điểm cậu làm được.”
"Đừng để tôi nhắc thêm lần nữa."
Nói rồi, thầy giám thị đi dọc từ trên xuống, thu xong hết phiếu trắc nghiệm cùng tờ đề thi ở phía trên, ông liền di chuyển đến hai bàn cuối cùng, thầy giám thị nhìn Huỳnh Y, mỉm cười vươn tay lấy bài.
Đến Trịnh Lạc Âu, vẻ mặt thầy giám thị trở nên nghiêm nghị hơn.
Cầm bài thi của Trịnh Lạc Âu trên tay, ông khẽ lắc đầu, quay người ôm xấp giấy đi ra khỏi phòng.
Trịnh Lạc Âu bây giờ mới quay xuống nhìn Huỳnh Y, thư thả hỏi: "Cậu làm bài được không?"
Dù cô thừa biết Huỳnh Y thừa sức làm được, nhưng vẫn muốn nghe câu trả lời từ miệng người bạn thân của mình.
Huỳnh Y quải túi xách lên vai, mỉm cười đáp.
"Cũng được. Cậu thì sao?"
Dù Huỳnh Y có thể thoáng đoán được Trịnh Lạc Âu sẽ làm được ba mươi câu đầu, nhưng cô vẫn muốn hỏi để cho lòng yên tâm.
Đeo balo lên vai, Trịnh Lạc Âu khẽ cười đáp.
"Mình làm được ba mươi câu đầu. Còn ba mươi câu sau mình khoanh đại."
Lời xác nhận của Trịnh Lạc Âu làm lòng Huỳnh Y cảm thấy nhẹ nhõm hẳn ra.
Kiến thức vô biên, công thức toán học lại nhiều như nước biển, để mà trong vòng một tuần giúp Trịnh Lạc Âu lấy lại toàn bộ kiến thức cơ bản là điều bất khả thi.
Vì lẽ đó, trong quá trình giảng lại kiến thức cho Trịnh Lạc Âu, Huỳnh Y đã khéo léo giảng giải kỹ càng các kiến thức, mà ba mươi câu đầu thường sẽ áp dụng.
Còn những kiến thức, không liên quan đến ba mươi câu đó, cô sẽ âm thầm lượt bỏ.
May mắn cho cô là ba mươi câu hỏi đầu tiên trong đề thi năm nay, nằm trong khối kiến thức mà cô đã giảng cho Trịnh Lạc Âu.
Nếu như không giống, Huỳnh Y chắc chắn sẽ ăn không ngon, ngủ không yên, vì cảm giác tội lỗi.
Sánh vai đi ra khỏi phòng thi. Trịnh Lạc Âu và Huỳnh Y đi đến khu để xe.
Dắt hai chiếc ra khỏi cổng trường, Trịnh Lạc Âu cùng Huỳnh Y đưa mắt nhìn lại ngôi trường đầy ấp kỷ niệm của thời học sinh.
Một lúc sau đó, Trịnh Lạc Âu di chuyển ánh nhìn sang người đang chú tâm nhìn đến lớp học, nơi mà cả hai đã gắn bó suốt ba năm phổ thông.
Trịnh Lạc Âu muốn biết Huỳnh Y đang có cảm giác gì, cất giọng hỏi.
"Sao cậu lại nhìn đăm chiêu như vậy? Sắp rời khỏi nơi đây nên buồn sao?"
Huỳnh Y dời mắt nhìn đến Trịnh Lạc Âu, khẽ khàng nói.
"Ra khỏi nơi đây rồi, tương lai khó có thể quay trở lại đây được. Mình tranh thủ khắc sâu hình ảnh này thêm một chút. Còn cậu, tại sao cậu cũng nhìn đăm chiêu giống như mình?"
Nghe câu hỏi của Huỳnh Y, Trịnh Lạc Âu cười đáp.
"Hôm nay là lần cuối mình đặt chân vào nơi đây, trước khi chính thức rời khỏi đây, mình muốn nhìn lại một chút.”
Khoảng một lát sau đó, Huỳnh Y cùng Trịnh Lạc Âu đạp xe trở về trại mồ côi.
Mười hai năm cắp sách đến trường chính thức khép lại tại ngôi trường Trung học phổ thông Hoan Đại.