Khi còn nhỏ, Trịnh Lạc Âu vì tranh giành xích đu với bạn cùng trại mồ côi mà nảy sinh mâu thuẫu.
Mâu thuẫn ban đầu chỉ dừng ở mức đôi co bằng lời nói, nhưng trong chớp mắt lại trở thành hành động, hai đứa trẻ ngây ngô lao vào tác động vật lý với nhau.
Khi đó, Trịnh Lạc Âu dù có cố gắng đánh trả, nhưng vẫn không thể đánh bại đứa nhỏ kia.
Ngay lúc cô không còn sức chống chọi thì Huỳnh Y lại bất ngờ xuất hiện, giúp cô đánh trả.
Khi lên trung học cơ sở, bước vào độ tuổi nổi loạn, Trịnh Lạc Âu vì không kiềm chế được sự ngạo mạn mà mạnh miệng tuyên bố với toàn trường rằng mình sẽ là người chiến thắng trong cuộc đua xe đạp của trường.
Chẳng phải vì năng lực giỏi giang mà cô mới mạnh miệng tuyên bố như vậy. Năng lực của Trịnh Lạc Âu khi đó có thể nói, vườn nhà thì là “chú gà trống dày dặn kinh nghiệm” vườn người thì chỉ là “bé gà con chưa trải sự đời”.
Cũng vì tuyên bố ngông cuồng đó, Trịnh Lạc Âu đã phải trả cái giá khá đắt, cô đã thua trong giải đua xe đạp lần đó.
Do nguyên nhân đó mà Trịnh Lạc Âu đã bị cả trường xa lánh, xem cô không khác gì một kẻ thất bại, cần phải loại trừ.
Có người còn vì lời nói chắt như đinh đóng cột của Trịnh Lạc Âu mà trao trọn hết niềm tin. Vì tin tưởng Trịnh Lạc Âu nói được sẽ làm được, họ đã đem tiền đi cá cược với đội bạn.
Đặc trọn niềm tin vào lời nói của Trịnh Lạc Âu, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại được hai chữ thua cuộc. Số tiền bỏ ra tuy không lớn, nhưng đối với một học sinh cấp hai, số tiền đó không hề nhỏ.
Mang tâm lý thua cuộc, không ai không khỏi sinh ra cảm giác khó chịu, tức giận. Trút giận lên đội bạn không được, bọn họ liền tìm đến người khiến họ thua cá độ mà trút giận.
Một Trịnh Lạc Âu từng được mọi người tung hô, ca ngợi là người có tài năng trong bộ môn đua xe đạp. Giờ đây, sau lời tuyên bố ngông cuồng đó, cô đã tự đưa bản thân vào trận đòn đau đớn, kèm với đó là những ánh mắt né tránh, những lời phỉ báng khó nghe.
"Không có tài còn bị bệnh ngôi sao."
"Dở mà hay tỏ vẻ ta đây."
"Không có Huỳnh Y thì thua cũng không có gì sai."
Trịnh Lạc Âu cứ chịu đựng như vậy, cho đến ngày Huỳnh Y kết thúc cuộc thi toán cấp thành phố.
Đêm chín giờ tối, Huỳnh Y trở về trại mồ côi, ngay lúc không thấy Trịnh Lạc Âu có ở trong phòng, đáy lòng liền dâng lên nỗi sợ hãi, cô vội vã chạy đi tìm Trịnh Lạc Âu ngay trong đêm.
Trong quá trình đạp xe khắp các ngóc ngách trong thị trấn, Huỳnh Y cứ tự trấn an bản thân rằng, Lạc Âu có lẽ vì buồn bã chuyện giải đua nên đã đi đâu đó giải sầu, chỉ là quên giờ về.
Nhưng khi nhìn thấy Trịnh Lạc Âu bị đám học sinh cá cược thua của trường đánh đập, Huỳnh Y liền không kiềm chế được cơn tức giận, cô không màn nguy hiểm, lao người vào chắn trước mặt Trịnh Lạc Âu, bọn chúng nhận ra Huỳnh Y liền vội vã rời đi.
Không phải vì bọn chúng đánh không lại mà bỏ đi. Sở dĩ bọn chúng sợ như vậy, vì Huỳnh Y là học sinh xuất sắc của trường. Nếu Huỳnh Y lên báo cáo sự việc cho nhà trường biết, chắc chắn bọn chúng sẽ bị kỷ luật, tệ hơn sẽ bị đuổi học.
Lạnh lùng nhìn bọn chúng rời đi khỏi tầm mắt của mình, Huỳnh Y liền vội đỡ Trịnh Lạc Âu đứng dậy. Cô lo lắng kiểm tra vết thương cho Trịnh Lạc Âu, sau một lúc kiểm tra, thấy Trịnh Lạc Âu không sao, cô liền thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Nhìn bộ dạng trầm mặc, ánh mắt đỏ ngầu, bàn tay siết chặt thành nắm đấm của Trịnh Lạc Âu, Huỳnh Y cũng chẳng biết nói gì, từ lâu cô đã biết sự ngạo mạn, hống hách của Trịnh Lạc Âu, trước sau gì cũng phải trả giá.
Sau một lúc im lặng, Trịnh Lạc Âu buồn bã quay người rời đi, mặc kệ sự có mặt của Huỳnh Y.
Thực ra, Trịnh Lạc Âu khi đó còn mong bản thân thà rằng bị bọn chúng đánh cho một trận nhừ tử, còn hơn để Huỳnh Y nhìn thấy một màn thất bại thê thảm của bản thân.
Nói đúng hơn, sự xuất hiện của Huỳnh Y mới khiến cô cảm thấy bản thân thất bại thảm hại.
Huỳnh Y cứ tưởng sau sự việc lần đó, Trịnh Lạc Âu sẽ trở nên điềm đạm, bớt đi sự ngạo mạn, tự cao tự đại, nhưng sự thật lại trái ngược hoàn toàn với tưởng tượng của cô.
Bản tính ngạo mạn đó chẳng có chút thay đổi nào, nhưng đáng ngại hơn khi Trịnh Lạc Âu nảy sinh thêm lòng tự ái.
Lòng tự ái khiến Trịnh Lạc Âu gặp không ít phiền phức, nhất là mỗi lần bị Huỳnh Y nhắc nhở.
Dù là bất cứ chuyện gì đi chăng nữa, Trịnh Lạc Âu luôn luôn cảm thấy ngột ngạt, khó chịu. Mỗi lần như vậy, Trịnh Lạc Âu đều luôn trầm mặc bỏ đi.
Huỳnh Y cũng cảm nhận được điều này, nên kể từ đó trở đi, cô không còn nhắc nhở Trịnh Lạc Âu về bất kỳ chuyện gì nữa. Bởi cô rất lo sợ tình trạng cứ mãi như vậy, mối quan hệ sẽ có sự xa cách.
Nhưng khi lo lắng cho Trịnh Lạc Âu, Huỳnh Y lâu lâu vẫn sẽ đưa ra lời khuyên, tựa như chuyện ôn thi của Trịnh Lạc Âu.
Dù Trịnh Lạc Âu phí thời gian, công sức, cố chấp giải bài toán dành cho học sinh xuất sắc, cô cũng chẳng dám có ý kiến hay nhắc nhở.
Yên lặng chờ đợi, mãi cho đến gần giờ đi thi, cô mới khẽ đưa ra một lời khuyên nho nhỏ. Mà Huỳnh Y cảm thấy như vậy cũng rất tốt.