Hai chiếc xe đạp được đậu ngay ngắn trong khu vực để xe của học sinh.
Huỳnh Y khoác vai Trịnh Lạc Âu thong dong sải bước đến phòng thi.
Trên đường đi, Trịnh Lạc Âu không quên nhẩm lại các công thức đã học thuộc vào đêm hôm qua.
Những tiếng đọc thầm thì của Trịnh Lạc Âu tuy nhỏ, nhưng Huỳnh Y nghe không sót chữ nào.
Huỳnh Y vốn không muốn nhớ đến khối kiến thức toán học cho đến khi nhận được đề thi, nhưng nghe Trịnh Lạc Âu ôn lại bài, làm cô không thể không nhớ đến.
Nhưng thay vì ôn lại giống Trịnh Lạc Âu, Huỳnh Y lại chăm chú lắng nghe người bên cạnh đọc bài. Cô muốn kiểm tra số công thức, cùng cách giải mà Trịnh Lạc Âu đọc ra, có chỗ nào sai sót không.
Thực lòng mà nói, Huỳnh Y vô cùng lo lắng cho Trịnh Lạc Âu khi thi môn toán.
Trước đây, chỉ vì một người bạn cùng bàn nhờ Trịnh Lạc Âu chỉ bài, Trịnh Lạc Âu bản chất vốn tốt bụng, không nỡ từ chối.
Nhưng không ngờ hành động tốt bụng của Trịnh Lạc Âu, bị giáo viên bộ môn thẳng thừng mỉa mai.
“Đã học dốt rồi thì đừng chỉ bài cho người khác. Chắc gì kết quả mình đã đúng mà chỉ bạn làm bài.”
Lời nói mỉa mai đó đã vô tình đυ.ng trạm đến lòng tự ái của Trịnh Lạc Âu.
Sau khi nghe xong lời mỉa mai của vị giáo viên, Huỳnh Y đã định đứng dậy phản bác, nhưng Trịnh Lạc Âu nhanh hơn cô một bước.
Tính cách Trịnh Lạc Âu tại độ tuổi này vốn chẳng biết nhẫn nhịn, ngay khi giáo viên vừa dứt lời, Trịnh Lạc Âu đã đứng dậy, phản bác.
“Em có học dốt đi chăng nữa thì đạo đức của em cũng tròn mười điểm."
"Cô nghĩ cô làm giáo viên, cô nghĩ bản thân mình giỏi, muốn chê bai ai thì chê bai sao! Cũng may cô chê bai đứa mồ côi, nghèo nàn như em, nếu gặp người có tiền, có gia thế, thì cô đã bị trục xuất khỏi ngành giáo rồi.”
Sau khi nói xong, Trịnh Lạc Âu không muốn đôi co với vị giáo viên, liền bỏ ra ngoài. Ngay sau sự việc đó, Trịnh Lạc Âu đã bị nhà trường cấm học một tuần.
Thời điểm quay lại trường học, Trịnh Lạc Âu đã quyết tâm không đoái hoài đến môn toán, trừ khi nhà trường thay giáo viên bộ môn.
Nhưng xui xẻo thay, vị giáo viên ấy lại đảm nhiệm bộ môn toán học của lớp Trịnh Lạc Âu, suốt ba năm trung học phổ thông. Cũng vì điều đó mà Trịnh Lạc Âu mất luôn gốc toán học.
May mắn là bên cạnh cô có một Huỳnh Y giỏi toán, người bạn tâm giao từ thuở nhỏ đã tốt bụng giảng lại toàn bộ kiến thức, từ cơ bản đến trung bình, trước ngày thi cử.
Hài lòng với kết quả hoàn toàn chính xác mà Trịnh Lạc Âu đã đọc, Huỳnh Y mỉm cười khen ngợi.
“Không sai chữ nào. Giỏi lắm.”
Nghe được lời khen ngợi bất ngờ của Huỳnh Y, Trịnh Lạc Âu có chút há hốc, cô chỉ muốn thì thầm ôn lại bài trước khi vào phòng thi, không nghĩ Huỳnh Y lại có thể nghe thấy. Còn may mắn nhận được lời khen ngợi quý giá từ người trong lòng mình.
Lời khen ngợi vô cùng quý giá này, như khơi gợi lại sự tự tin vốn có của Trịnh Lạc Âu, cô ngẩng đầu nhìn lên Huỳnh Y, cười nói.
“Có được lời khen của cậu, mình chắc chắn sẽ thi qua điểm liệt.”
Di chuyển thêm vài bước chân, cả hai đã đi đến phòng thi.
Bên trong phòng thi các thí sinh đã ngồi vào đúng vị trí của mình, chỉ còn lại hai chiếc bàn trống phía dưới lớp.
Huỳnh Y và Trịnh Lạc Âu thư thả đi đến, ngồi vào vị trí của mình.
Đúng lúc này, giám thị coi thi cũng ôm túi đề thi đi vào.
Ngay sau khi nhận được đề thi, Huỳnh Y liền chú tâm vào làm bài. Trịnh Lạc Âu ngồi phía trước cũng cúi đầu giải đề.
Không khí bên trong căn phòng vô cũng căng thẳng, không một tiếng bước chân, dù giám thị vẫn luôn di chuyển xung quanh.
Trong không gian căng thẳng, ngoại trừ âm thanh “sột soạt” do ma sát giữa bút và giấy thi, cùng những tiếng hít thở sâu thì chẳng có thêm âm thanh dư thừa nào khác.
Khoảng sáu mươi phút sau khi làm bài, Huỳnh Y nhẹ nhàng đặt bút xuống bàn, cô kiểm tra lại một lượt bài làm của mình, sau đó khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Tiếng thở nhẹ nhàng như thể cô đã thực sự trút bỏ được gánh nặng học hành, trong suốt mười hai năm qua.
Sau đó, Huỳnh Y đưa mắt nhìn chằm chằm tấm lưng mảnh khảnh của người phía trước, âm thầm nghĩ.
Lạc Âu, cố lên.
Phía trước Huỳnh Y, Trịnh Lạc Âu đang nhíu hai hàng chân mày lại với nhau, vẻ mặt đầy căng thẳng khi giải đề.
Nhìn tờ đề nhàu nhỉ dưới bàn, Trịnh Lạc Âu thật sự muốn nhai nuốt nó vào bụng, cô vốn dĩ đã ôn bài rất kỹ, nhưng chẳng hiểu vì sao khi vừa nhìn thấy tờ đề thi, số kiến thức mà cô đã cố gắng ghi nhớ trước đó, tựa như không cánh mà bay.
Ngồi vắt óc hơn sáu mươi phút, nhưng cô chỉ làm vỏn vẹn được một nửa tờ đề.
Nửa còn lại, Trịnh Lạc Âu thực sự không nghĩ ra được cách làm, nó quá khó với một người chỉ mới lấy lại gốc như cô.
Một tay dò đầu bức tóc, một tay liên tục gạch bừa bãi vào tờ giấy nháp nhàu nhỉ không kém tờ đề thi.
Huỳnh Y ngồi phía dưới có chút đau lòng, nhìn tờ giấy nháp đã ghi sẵn đáp án trong quá trình giải đề của mình, cô khẽ liếc mắt nhìn sang người giám thị đang nhìn chằm chằm ra cửa sổ.
Tận dụng cơ hội này, Huỳnh Y liền đem tờ giấy nháp nhét vào trong lòng Trịnh Lạc Âu.
Trịnh Lạc Âu thoáng bất ngờ với hành vi liều lĩnh này của Huỳnh Y, nhìn tờ giấy nháp, cô biết Huỳnh Y lo sợ mình không làm được bài, mới bạo dạn làm ra hành động nguy hiểm này.
Tuy trong lòng Trịnh Lạc Âu có một chút cảm động, nhưng thay vì đem tất cả đáp án trong tờ giấy nháp chép vào bài làm, Trịnh Lạc Âu lại đem nó đặt dưới tờ giấy nháp của mình.
Cô không muốn dựa dẫm vào Huỳnh Y để đạt được một điều gì đó, trừ khi gặp phải trường hợp đặc biệt.
Mỗi khi Huỳnh Y vươn tay ra cứu giúp, cô luôn cảm thấy bản thân như một kẻ vô dụng, bất tài, chuyện gì cũng phải để Huỳnh Y ra mặt giúp đỡ.