Tại một thị trấn nhỏ thuộc thành phố Đại Hoan, có một khu nhà cấp bốn cũ kỹ, tuy rất cũ, nhưng lại có phần nổi bật với tông màu hy vọng.
Xung quanh khu nhà được bao bọc bởi lớp lưới hàng rào B40 đã bị rỉ sét, cánh cổng chính ra vào nơi đây cũng không mấy lớn, chỉ vừa đủ cho một chiếc xe ô tô ra vào.
Khu nhà cũ kỹ lâu đời này chính là trại mồ côi Hoan Đại, nơi cưu mang vô số mảnh đời bất hạnh.
Bề ngoài trông vô cùng cũ, có vài phần không vững chắc, nhưng nơi đây lại là điểm tựa, niềm hy vọng của rất nhiều đứa trẻ bị bỏ rơi.
Tuy rằng thời gian chỉ mới điểm sáu giờ sáng, nhưng khu nhà ăn ở đây đã vang vọng vô số âm thanh nhộn nhịp, thứ âm thanh trong trẻo, vui tươi, đầy hồn nhiên của những đứa trẻ đã từng trải qua nỗi đau bị bỏ rơi.
Ngoài những âm thanh vui tươi đó ra thì đâu đó vẫn có sự trầm tĩnh, lặng im hơn.
Có những đứa trẻ vì đã đi qua cái tuổi hồn nhiên, vô tư kia mà trở nên trầm tính, nhưng cũng có những đứa trẻ từ nhỏ đã mang trong mình tính cách hướng nội đặc thù.
Trái ngược với sự nhộn nhịp, đông đúc bóng người ở khu nhà ăn.
Tại một căn phòng có diện tích khoảng hơn bốn mét vuông, nội thất bên trong rất đơn giản, chỉ có hai chiếc giường gỗ được đặt cạnh bên nhau, đối diện là một tủ quần áo nhỏ, chất liệu cũng được làm từ gỗ, nhưng do đã sử dụng qua nhiều năm, nên trông có phần cũ kỹ, và một chiếc bàn học đã bị bong tróc.
Dù mặt trời chỉ vừa mới nhô lên, nhưng chiếc bàn học chật hẹp, đựng đầy sách vở, đã được hai nữ sinh khoác bộ đồng phục trung học phổ thông, sử dụng.
Một người khoanh tay ngồi thẳng lưng, hướng mắt nhìn chằm chằm người đang cúi thấp mặt vào cuốn vở dưới bàn, vẻ mặt đầy sự căng thẳng, tay liên tục viết vào trang giấy trắng. Trong mắt người nhìn ánh lên một sự dịu dàng khó tả.
Mãi một lúc sau đó, cô thay đổi tư thế, nhẹ nhàng chống cằm, mắt quan sát các nét chữ nguệch ngoạc được người bên cạnh viết nên.
Nhìn trang giấy bao phủ vô số các con số lộn xộn, không có ý nghĩa, Huỳnh Y khẽ nói.
“Thức nguyên một đêm cậu cũng không giải được bài toán này. Vậy thì buông đi. Đừng cố sức với thứ không nằm trong khả năng của mình.”
Người con gái đang căng thẳng, đau đầu giải toán, nghe được lời này của Huỳnh Y, cô liền dừng bút, ngẩng đầu nhìn người bên cạnh, cau mày nói.
“Cậu nói xem! Được cậu giảng giải chi tiết từng chỗ, nhưng mình chẳng thể giải ra được kết quả. Mình thực sự khó chịu khi mà dành nhiều thời gian cho nó, nhưng kết quả nhận lại chỉ là con số 0 tròn trỉnh.”
“Có phải do mình học ngu hay não mình vốn dĩ không có nếp nhăn nên mới không giải ra được! Tự nhiên trên đời lại xuất hiện bài toán chết tiệt này. Tại nó mà bây giờ mình sinh ra chút tự ti.”
Nghe xong lời nói có phần than vãn của Trịnh Lạc Âu, Huỳnh Y khẽ mỉm cười, đứng dậy, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Trịnh Lạc Âu, dịu dàng nói.
“Cậu không học ngu. Bài toán này vốn dành cho người muốn lấy chọn điểm tuyệt đối. Ngày thường cậu không chú tâm học hành, hiện tại chỉ dành cho nó ba tiếng đồng hồ, giải không ra cũng là chuyện hiển nhiên.”
“Đừng tự ti. Theo công thức Pareto 80/20 thì cậu đã làm được 80, 20 còn lại, không làm được cũng đừng quan tâm đến.”
“Cũng sắp đến giờ thi rồi, cậu kiểm tra xem còn quên gì không.”
Nói đến đây, Huỳnh Y vươn tay lấy chiếc túi xách đang treo bên cạnh bàn, đặt chiếc túi trên bàn, lấy hết mọi tài liệu, máy tính đang để trên bàn, cho vào bên trong.
Trịnh Lạc Âu nhìn Huỳnh Y thu dọn đồ, cô cũng đứng dậy, đem sách vở, máy tính cho vào balo.
Xong xuôi mọi thứ, chiếc bàn học trở lại dáng vẻ gọn gàng thường ngày. Huỳnh Y cùng Trịnh Lạc Âu đeo túi xách, quải balo lên trên vai, mở cửa đi đến trường.
Trên con đường vắng vẻ, dưới ánh nắng mặt trời chói chang, Huỳnh Y cùng Trịnh Lạc Âu song song đạp xe đến trường.
Mặc dù đạp xe dưới ánh nắng mặt trời, nhưng trong người cả hai lại có cảm giác vô cùng mát mẻ, thoải mái.