Vừa dứt lời, Enoch đưa tay lấy quả táo để ăn tiếp nhưng lại sờ trúng khoảng không. Cậu ngẩng đầu lên, thì phát hiện quả táo của mình đã bị Miriel ăn sạch từ lúc nào.
Cậu tròn xoe mắt, hét lên: “Cậu lại ăn vụng táo của tôi nữa rồi!”
“Cậu bị bệnh à?” Miriel trợn mắt, quát lại: “Cậu đâu giống tôi, đâu cần phạm tội ăn uống quá độ để thăng cấp ác ma. Tôi ăn thêm một quả táo của cậu thì sao chứ?”
Enoch chìa tay ra: “Thế thì cậu đưa tiền đây. Đưa nhiều vào một chút, tôi muốn dựa vào tội tham lam, gom thật nhiều tiền để thăng cấp lên làm đại ác ma.”
Miriel lục túi, móc ra một đồng bạc địa ngục ném vào tay cậu: “Được rồi, cho cậu đấy.”
Số tiền này đủ để mua ba quả táo đỏ loại ngon.
Enoch nhận tiền, liền đi rửa sạch hai quả táo, đem cho Miriel ăn.
Miriel vừa nhai vừa hỏi: “Giờ cậu tích được bao nhiêu tiền rồi?”
Enoch đọc số tiền tiết kiệm của mình.
Nghe xong, Miriel trừng mắt, hét lên: “Ít vậy á?”
“Tiêu rồi, cậu không thành đại ác ma được đâu!”
“Ngài Mammon cho chó cưng ăn toàn món cao cấp, mỗi ngày tốn gấp mấy lần chỗ tiền này!” Miriel giơ năm ngón tay dí vào mặt Enoch: “Mà ngài ấy nuôi tận năm mươi con chó lận đó!”
Enoch: “…”
Mammon là một trong bảy đại ma vương sa ngã vì tội tham lam, đồng thời cũng là người giàu nhất địa ngục phương tây.
Vậy mà Enoch đi làm thuê ở địa ngục phương đông mấy năm trời, khi trở về lại không đủ tiền mua một phần cơm cho chó cưng nhà Mammon.
Cậu cảm thấy xấu hổ và buồn bã, lập tức mím chặt môi, khóe mắt ngân ngấn nước, hàng mi cũng ướt nhòe, từng sợi rối bời dính lại vào nhau. Cái mũi nhỏ cũng ửng đỏ cả lên, trông vừa tội nghiệp vừa chật vật.
Nhưng gương mặt nhỏ nhắn ấy vẫn gân cổ quát ngược Miriel: “Cậu hét to như vậy làm gì chứ? Đây là chuyện vẻ vang lắm sao?”
“Vậy bây giờ cậu tính sao…” Miriel cũng hạ giọng, nghiêm túc: “Theo tốc độ này, dù cậu có tham lam đến ngày ngài Satan quay về thiên đường đi nữa, thì cũng không bao giờ vượt mặt được ngài Mammon để lên chức đại ác ma. So với chó cưng của ngài ấy còn không bằng.”
Enoch: “…”
Cậu đặt chiếc gương khắc hình đôi cánh thiên thần xuống, cẩn thận cất vào hộp. Sau đó, suy nghĩ nghiêm túc ba phút rồi nói: “Tôi đổi sang một tội khác dễ hơn để sa ngã.”
Miriel tò mò hỏi: “Tội gì?”
Khóe môi Enoch cong lên, có vẻ rất đắc ý với suy nghĩ của mình: “Lười biếng.”
“Ồ, tội này ở dưới địa ngục cũng có giá trị lắm đấy.” Miriel tán thành.