Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cách Giam Cầm Một Nam Quỷ

Chương 15: Đứa không cha không mẹ đáng thương

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Hòa Thanh” nói không sai, đêm nào cậu và anh cũng ôm nhau ngủ. Ban ngày cả hai đều bận rộn công việc, chỉ buổi tối mới có chút thời gian hiếm hoi để gần gũi. Lâu Tự bước lên hai bước, định chạm vào anh, nhưng Hòa Thanh lại lùi về sau, cho đến khi lưng chạm vào tủ ảnh. Anh khẽ hỏi:

“Giờ em còn cho rằng anh là Hòa Thanh thật sao?”

Anh cúi xuống, nhặt lên một tấm ảnh, kẹp giữa hai ngón tay, giọng chậm rãi mà lạnh nhạt:

“Hòa Thanh mà em biết... sẽ làm vậy sao? Sẽ cẩn thận giữ lại từng tấm ảnh về em như thế này sao?”

Nếu không phải vì “Hòa Thanh” trước mắt, có lẽ cả đời này Lâu Tự cũng sẽ chẳng bao giờ phát hiện ra những bức ảnh ấy. Cậu biết nơi anh cất chìa khóa, nhưng chưa từng có ý định mở ra, vì đó là đồ của Hòa Thanh, là bí mật riêng của anh.

Cảm giác này thật kỳ lạ, như đang vụиɠ ŧяộʍ yêu. Trong cùng một không gian sống, mỗi người lại giấu đi một phần bí mật không thể để đối phương biết.

Nhưng giờ đây, tất cả những gì thuộc về Hòa Thanh đều bị phơi bày ra trước mặt cậu. Những tấm ảnh vương vãi đầy đất, trần trụi đến đau lòng.

Hình ảnh người yêu dịu dàng, ôn nhu năm nào đã tan biến. Không rõ vì anh hóa thành quỷ mà thay đổi, hay thật ra, đây mới chính là Hòa Thanh thật sự.

Thế nhưng, tất cả điều đó lại khiến Lâu Tự cảm thấy yêu anh hơn.

Người yêu của cậu cũng từng yêu cậu sâu đậm đến thế. Dù là trước khi yêu hay sau khi cưới, việc tìm thấy những tấm ảnh ấy — chẳng đại diện cho điều gì khác ngoài tình cảm chân thật.

Tuổi thơ của Lâu Tự vốn chẳng êm đẹp. Cậu như trái đào bị sâu khoét rỗng ruột, bên ngoài đỏ au, bên trong thối nát. Quá khứ ấy, từng là đề tài để người khác đùa giỡn.

Chuyện cũ từ lâu đã chẳng còn gì đáng nói, nhưng nếu là Hòa Thanh, cậu lại muốn biết — khi anh nhìn thấy những tấm ảnh đó, trong lòng anh có cảm giác gì?

Cậu cúi xuống nhặt lên một tấm. Trong ảnh là cậu bé tám chín tuổi, nửa người trần trụi tựa vào tường, cơ thể chi chít vết bầm và sẹo, không chỗ nào lành lặn. Trên bụng còn có dòng chữ ai đó viết bằng bút đỏ: “Đứa không cha không mẹ đáng thương.”

Lâu Tự đưa tấm ảnh đến trước mặt anh, khẽ nói:

“Lần đầu anh nhìn thấy bức ảnh này... anh cảm thấy thế nào?”

Ánh mắt Hòa Thanh thoáng rung lên khi nhìn thấy bức ảnh, anh tưởng mình đã giấu được cảm xúc, nhưng ngay sau đó đã bị Lâu Tự ôm chặt vào lòng.

Ánh mắt của người yêu cậu... không thể nào che giấu được.

Lâu Tự không cần ai chứng thực, cậu tin chắc đây là Hoà Thanh. Cậu biết anh sẽ đau lòng, nhưng anh đã chết rồi, còn cậu thì vẫn sống, và cậu muốn anh đau cùng mình, dù chỉ một chút.

Cậu đã quá lâu chưa thấy dáng vẻ này của anh. Thật sự rất nhớ anh, rất nhớ tình yêu của anh.

Lâu Tự ôm siết lấy Hòa Thanh, tựa đầu lên vai anh. Dù cơ thể trong vòng tay lạnh băng, không chút hơi ấm, cậu vẫn không nỡ buông ra. Bởi cậu tin... đây chính là Hòa Thanh của mình.

Hòa Thanh giãy giụa, muốn đẩy cậu ra, nhưng thể hình và sức lực đều kém xa, cuối cùng chỉ đành buông xuôi.

Cả hai cứ đứng lặng như thế hồi lâu. Rồi Lâu Tự mới từ từ buông anh ra, kéo anh ngồi xuống ghế, còn mình thì ngồi xổm xuống, cẩn thận nhặt lại từng tấm ảnh rơi vãi.

Hòa Thanh nhìn đỉnh đầu người đàn ông trước mặt — người từng luôn mạnh mẽ, giờ lại trông thật bất lực và đáng thương. Anh muốn đưa tay xoa đầu cậu, nhưng lại không làm được. Anh tuy là Hòa Thanh, nhưng cũng không còn là Hòa Thanh nữa.

Nếu lấy đi ký ức của một người, thì người ấy liệu có còn là chính mình nữa không?

Thật đáng buồn. Một người đàn ông bất lực, giam giữ một hồn ma trong phòng, cũng là đang giam luôn chính mình.

Ảnh lại được cất gọn vào rương. Lâu Tự đưa anh về phòng khách. Cả quãng đường, Hòa Thanh vẫn im lặng.

“Anh có thể chưa quen với em, nhưng không sao. Chúng ta có thể từ từ làm quen lại.”

Lâu Tự xoay người, chìa tay ra, khẽ nói:

“Chào anh, em là chồng của anh — Lâu Tự.”

Hòa Thanh cúi đầu nhìn bàn tay ấy, rồi cũng đưa tay mình ra, khẽ nắm lấy.

Hòa Thanh vừa đưa tay ra, đã bị Lâu Tự nắm chặt.

Cái bắt tay ấy không giống một cái bắt tay bình thường, mà lại siết mạnh, có chút cố chấp. Trong mắt cậu ánh lên một tia sáng, giọng nói mang theo ý cười:

“Chúng ta có thể từ từ mà làm quen lại. Nhưng dù sao em cũng là chồng của anh, nên e rằng em không thể bắt đầu với anh chỉ như một người bạn được. Anh nghĩ... những cái ôm và nụ hôn thông thường có thể khiến em hài lòng sao?”

Đối phương còn chưa đồng ý hợp tác gì, mà cậu đã nói lời trêu chọc như một kẻ lưu manh.

“Nếu anh không chấp nhận thì sao?” Hòa Thanh hỏi.

Lâu Tự cười, nụ cười vừa bất cần vừa dịu dàng:

“Thì anh có thể từ chối. Nhưng em vẫn sẽ hôn anh, cho đến khi nào anh chấp nhận mới thôi.”

Dứt lời, cậu liền giả vờ tiến lại gần, định hôn lên má anh.

Hòa Thanh nghiêng đầu né tránh. Lâu Tự chẳng giận, chỉ khẽ đưa tay xoa nhẹ lêи đỉиɦ đầu anh, như đang dỗ dành.

Ngoài cửa sổ, nắng sáng rực rỡ. Đêm qua mưa to tầm tã, vậy mà giờ bầu trời lại quang đãng. Mấy chùm hoa màu lam ngoài sân còn đọng những giọt nước nhỏ, nặng trĩu khiến cánh hoa khẽ cúi xuống.

Lâu Tự nhìn ra ngoài: “Hoa nở rồi.”
« Chương TrướcChương Tiếp »