Người tôi yêu đã chết — chết vì tôi. Mọi người xung quanh đều khuyên tôi nên buông bỏ, đừng quay đầu lại nữa. Họ nói như thể chuyện đó dễ dàng lắm. Tôi chỉ thấy họ thật nực cười. Làm sao Hòa Thanh có …
Người tôi yêu đã chết — chết vì tôi. Mọi người xung quanh đều khuyên tôi nên buông bỏ, đừng quay đầu lại nữa.
Họ nói như thể chuyện đó dễ dàng lắm. Tôi chỉ thấy họ thật nực cười.
Làm sao Hòa Thanh có thể bỏ tôi mà đi được chứ?
Tôi quay về ngôi nhà của hai chúng tôi.
Tôi biết, anh nhất định vẫn còn lưu luyến, không nỡ rời xa nơi này.
Đã qua thất đầu rồi. Tôi không biết lễ gọi hồn có thể gọi anh trở về hay không, nhưng tôi vẫn cầu nguyện, cầu cho anh quay lại bên tôi.
---
Gọi hồn thất bại.
Tôi không gọi được anh về, thứ tôi gọi về lại là một đám oán linh tanh hôi, khiến cả căn nhà trở nên âm u như một ngôi mộ sống.
Nhưng tôi không hề bận tâm.
Năm ngày sau, tôi buộc phải mời người đến trục chúng đi, vì anh đã trở lại rồi.
Tôi phải dọn dẹp nhà cửa thật sạch, nếu không anh sẽ giận.
Quả nhiên, Hòa Thanh giận thật.
Anh trở nên xa lạ, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.
Nhiều đêm trong mơ, anh bóp cổ tôi, như muốn lấy mạng tôi.
Tôi chỉ biết ôm anh, nhỏ giọng nũng nịu:
“Anh hung dữ quá... trước đây anh đâu nỡ đối xử với em như vậy... Em buồn lắm.”
Nhưng không sao, tôi biết đó chỉ là tạm thời.
Đợi anh nguôi giận, chúng tôi sẽ lại yêu nhau như thuở ban đầu.
Quả thật, chẳng bao lâu sau Hòa Thanh lại ôm tôi, lại cười với tôi như trước.
Tôi tưởng mọi chuyện đã yên ổn.
Nhưng tôi đã lầm — thế giới của tôi sụp đổ chỉ trong một đêm mưa.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Tôi nhìn qua mắt mèo, ngoài cửa là Hòa Thanh, người ướt sũng trong mưa, giọng run run:
“Không cho anh vào sao? Anh nhớ em lắm...”
Nếu người ngoài cửa thật sự là Hòa Thanh, vậy còn người đang nằm trên giường tôi, người đã ở bên tôi suốt bấy lâu nay... là ai?