Từ hiệu sách bước ra, Cố Sâm xách một túi nặng trịch nhưng bên trong chẳng có quyển vở nào, toàn là đề thi thử nghiệm.
Mắt cậu tinh lắm, còn phát hiện cả đề cương ôn thi đại học lẫn vào đống giấy tờ ấy.
“Mình mới học xong học kỳ một lớp 10 còn những hai năm nữa mới đến lớp 12 mà.”
Cố Sâm lẩm bẩm, giọng đầy ngán ngẩm.
Quý Nhị Bạch giật lấy cái túi từ tay cậu, đáp: “Lớp 10 mà không nắm chắc kiến thức căn bản, hai tháng nữa thi phân ban là toi. Điểm số của cậu không khá lên nổi thì chọn khối văn hay lý cũng đau đầu lắm.”
Cố Sâm cúi xuống nhìn đôi giày AJ dưới chân, giọng uể oải: “Tôi vốn chẳng thích học, nhớ trước quên sau. Điểm tốt hay dở thì cũng chẳng ai quan tâm. Dù sao sau này tớ cũng thừa kế công ty trong nhà. Bố tớ bảo nếu thi trượt đại học, ông sẽ gửi tớ sang Mỹ du học.”
Ánh nắng chiều nhè nhẹ chiếu xuống, một tia sáng vàng nhạt lướt qua đỉnh đầu Cố Sâm làm cậu trông như đang phát sáng.
Quý Nhị Bạch liếc nhìn cậu qua ánh nắng, thấy vẻ chán chường hiện rõ trên khuôn mặt bầu bĩnh, đôi má hơi xị xuống càng làm làn da trắng trẻo kia nổi bật hơn. Hắn không kìm được, đưa tay nhéo má cậu:
“Yên tâm, sẽ ổn thôi. Tớ là gia sư của cậu mà.”
Cố Sâm hất tay Quý Nhị Bạch ra, chỉ về phía một cặp đôi đang đi phía trước:
“Mặt con trai chỉ có người yêu mới được sờ. Cậu đâu phải con gái đâu!”
Quý Nhị Bạch nghe vậy, mắt híp lại thành đường cong, cười tươi rói.
“Nhưng tớ mời cậu ăn đậu hũ thối được chứ?”
Cố Sâm nghĩ là làm, thấy quán đậu hũ thối Mường Hoa ở phía trước, lập tức lao đến xếp hàng.
May mà quán vắng, Cố Sâm - một tín đồ ăn cay gọi ngay một phần đậu hũ thối cay vừa và một đĩa mực xào cần hơi cay.
“Mực thì làm ít cay thôi, bớt cay hơn mức hơi cay nhé.” Cậu đứng bên cạnh dặn thêm.
Cô nhân viên xinh xắn nhìn Cố Sâm, bật cười:
“Mua cho bạn gái à?”
Cố Sâm gãi đầu, ngượng ngùng:
“Không, cho bạn tớ. Tớ không biết cậu ấy ăn cay được không, cứ làm vị vừa vừa, không cay là ổn.”
Cô gái cười lớn:
“Rốt cuộc là cay hay không cay đây?”
Là fan cuồng đồ cay, Cố Sâm thoáng bối rối như rơi vào khủng hoảng, rồi cậu quả quyết:
“Không cay!”
Thật ra cậu chẳng biết Quý Nhị Bạch có chịu được cay không.
“Được rồi, đây là hóa đơn của em.”
Cô nhân viên đưa hóa đơn. Cố Sâm nhìn hóa đơn, tổng giá các món ăn là 45 ngàn đồng.
Sau khi thanh toán xong Cố Sâm quay lại tìm Quý Nhị Bạch, cậu phát hiện anh chàng đã biến mất tiêu, chẳng biết chạy đâu.
Mãi đến khi Cố Sâm cầm đồ ăn xong, Quý Nhị Bạch mới lững thững xuất hiện, tay xách hai chai nước khoáng. Quý Nhị Bạch đưa một chai cho cậu.
Cố Sâm chớp mắt, ngoan ngoãn nhận:
“Cảm ơn nhé.”
Đã beta
Từ hiệu sách bước ra, Cố Sâm xách một túi vở nặng trịch nhưng bên trong chẳng có quyển nào, toàn là đề thi thử nghiệm.
Mắt cậu tinh lắm, còn phát hiện cả đề cương ôn thi đại học lẫn vào đống giấy tờ ấy.
“Mình mới học xong học kỳ một lớp 10 còn những hai năm nữa mới đến lớp 12 mà.”
Cố Sâm lẩm bẩm, giọng đầy ngán ngẩm.
Quý Nhị Bạch giật lấy cái túi từ tay cậu, đáp: “Lớp 10 mà không nắm chắc kiến thức căn bản, hai tháng nữa thi phân ban là toi. Điểm số của cậu không khá lên nổi thì chọn khối văn hay lý cũng đau đầu lắm.”
Cố Sâm cúi xuống nhìn đôi giày AJ dưới chân, giọng uể oải: “Tôi vốn chẳng thích học, nhớ trước quên sau. Điểm tốt hay dở thì cũng chẳng ai quan tâm. Dù sao tương lai tôi cũng thừa kế công ty trong nhà. Bố tôi bảo nếu thi trượt đại học, ông sẽ gửi tôi sang Mỹ du học.”
Ánh nắng chiều nhè nhẹ chiếu xuống, một tia sáng vàng nhạt lướt qua đỉnh đầu Cố Sâm làm cậu trông như đang phát sáng.
Quý Nhị Bạch liếc nhìn cậu qua ánh nắng, thấy vẻ chán chường hiện rõ trên khuôn mặt bầu bĩnh, đôi má hơi xị xuống càng làm làn da trắng trẻo kia nổi bật hơn. Hắn không kìm được, đưa tay nhéo má cậu: “Yên tâm, sẽ ổn thôi. Tôi là gia sư của cậu mà.”
Cố Sâm hất tay Quý Nhị Bạch ra, chỉ về phía một cặp đôi đang đi phía trước: “Mặt con trai chỉ có người yêu mới được sờ. Cậu đâu phải con gái đâu!”
Quý Nhị Bạch nghe vậy, mắt híp lại thành đường cong, cười tươi rói: “Nhưng tôi mời cậu ăn đậu hũ thối được chứ?”
Cố Sâm nghĩ là làm, thấy quán đậu hũ thối Mường Hoa ở phía trước, lập tức lao đến xếp hàng.
May mà quán vắng, Cố Sâm - một tín đồ ăn cay gọi ngay một phần đậu hũ thối cay vừa và một đĩa mực xào cần hơi cay.
“Mực thì làm ít cay thôi, bớt cay hơn mức hơi cay nhé.” Cậu đứng bên cạnh dặn thêm.
Cô nhân viên xinh xắn nhìn Cố Sâm, bật cười: “Mua cho bạn gái à?”
Cố Sâm gãi đầu, ngượng ngùng: “Không, cho bạn tôi. Tôi không biết cậu ấy ăn cay được không, cứ làm vị vừa vừa, không cay là ổn.”
Cô gái cười lớn: “Rốt cuộc là cay hay không cay đây?”
Là fan cuồng đồ cay, Cố Sâm thoáng bối rối như rơi vào khủng hoảng, rồi cậu quả quyết: “Không cay!”
Thật ra cậu chẳng biết Quý Nhị Bạch có chịu được cay không.
“Được rồi, đây là hóa đơn của em.”
Cô nhân viên đưa hóa đơn. Cố Sâm nhìn hóa đơn, tổng giá các món ăn là 45 ngàn đồng.
Sau khi thanh toán xong Cố Sâm quay lại tìm Quý Nhị Bạch, cậu phát hiện anh chàng đã biến mất, chẳng biết chạy đâu.
Mãi đến khi Cố Sâm ăn xong, Quý Nhị Bạch mới lững thững xuất hiện, tay xách hai chai nước khoáng. Quý Nhị Bạch đưa một chai cho cậu.
Cố Sâm chớp mắt, ngoan ngoãn nhận: “Cảm ơn nhé.”