Chương 4

Hai người cùng ra ngoài. Họ đến hiệu sách Tây Phật Tư, gọi hai phần bánh ngọt và một ly hồng trà ở khu ăn uống. Quý Nhị Bạch vào trong chọn hai cuốn sách nấu ăn rồi ngồi đọc.

Cố Sâm nhìn hắn lại nhìn bánh ngọt: “Mời tôi ăn à?”

Quý Nhị Bạch gật đầu: “Ăn đi.”

Cố Sâm vui vẻ cắn bánh, tâm trạng tốt lên hẳn. Cậu thấy Quý Nhị Bạch cũng không tệ, rất thật thà mặc dù hơi cố chấp.

Bánh ngọt ở đây ngon hơn tiệm đối diện chỗ Quý Nhị Bạch làm thêm nhưng giá cũng bình thường - một phần bánh nhỏ hơn ba chục ngàn.

Tổng hóa đơn chắc khoảng trăm ngàn. Nghe tóc vàng nói nhà Quý Nhị Bạch khó khăn, phải làm thêm để kiếm tiền nên Cố Sâm càng nghĩ càng thấy mình đang lợi dụng hắn.

Cậu quyết định về sẽ bảo bố tăng lương cho Quý Nhị Bạch.

Nhưng nói thẳng thì ngại, nên Cố Sâm ăn hai miếng bánh, nhe răng chọc Quý Nhị Bạch: “Cậu còn mời tôi ăn gì nữa không? Tôi thấy tiền dạy kèm của cậu thấp quá. Tôi tăng lên 1500, phần còn lại bố tôi lo. Tôi còn 500, đủ xài rồi.”

Quý Nhị Bạch nhướn mày: “500 mà đủ à?”

Cố Sâm ngẫm một giây.

“Coi như đủ. Cùng lắm sang nhà Giang Tô Thăng ăn ké.”

Nghe đến tên Giang Tô Thăng, mắt Quý Nhị Bạch lóe lên tia lạnh, nhưng chỉ thoáng qua.

“Cậu có thể ăn cùng tôi. Tôi ăn ít, tiền tôi trả. Dù sao giờ bọn mình cũng là bạn cùng bàn.”

Mấy hôm trước, Cố Sâm bị Quý Nhị Bạch lừa chạy đi xin chủ nhiệm đổi chỗ, khiến Giang Tô Thăng và Quý Nhị Bạch bị hoán đổi với nhau.

Thế là Quý Nhị Bạch thành bạn cùng bàn của cậu.

Nếu Cố Sâm ở ký túc xá, không chừng hai người còn chung phòng. Nhưng bố cậu, để con trai học hành tử tế đã mua nguyên một khu nhà gần trường.

Quý Nhị Bạch tiếp tục “thao túng”: “Nghe nói ở cấp ba, mối quan hệ bạn cùng bàn là thân nhất. Cùng ăn cơm, cùng làm gì cũng bình thường. Như bàn trước, Thiệu Diên với Lục Thiến lúc nào cũng nắm tay đi ăn, đi lấy nước nóng, vào WC cùng nhau. Chuyện bình thường thôi.”

Cố Sâm nghe Quý Nhị Bạch thao thao, cảm thấy rất có lý, nhưng lại không rõ sai ở đâu.

Chắc tại não cậu dung lượng thấp.

“Ừ, được.”

Quý Nhị Bạch hỏi: “Nghe nói cậu sống một mình?”

Cố Sâm quay lại, trông hơi buồn: “Ừ. Bố tôi bận lắm, thường chỉ có tôi ở nhà một mình. Cô giúp việc chỉ dọn dẹp, nấu ăn xong là đi. Mẹ tôi bỏ đi từ lâu, bố tôi không tái hôn nên tôi là con một.”

Quý Nhị Bạch khẽ run, xoa đầu Cố Sâm: “Mấy năm qua chắc không dễ chịu.”

Cố Sâm thờ ơ: “Cũng bình thường.”

Bố mẹ cậu ly hôn khi cậu ba tuổi vì tính cách không hợp nhau. Mẹ cậu phóng khoáng, bố thích phụ nữ dịu dàng, đoan trang.

Hôn nhân của họ vốn là liên hôn thương mại, cưới nhau mười năm mà chẳng tạo ra “vàng”.

Là con trai ở giữa, Cố Sâm sống cũng khó nói. Hồi nhỏ thì khổ, lớn lên thì quen rồi.

Mẹ cậu ở nước ngoài tái hôn với một người ngoại quốc, sinh cho cậu một cô em gái. Cô bé xinh xắn, mắt to, mũi cao.

Cố Sâm chưa gặp nhưng rất quý em.