Cố Sâm trốn trong nhà vệ sinh, lén lút gọi điện cho Giang Tô Thăng. Vừa kết nối, cậu ta đã bị bạn mình mắng cho một trận tơi bời khói lửa.
Cậu hận chết Giang Tô Thăng vì đã giới thiệu Quý Nhị Bạch. Quả nhiên, học sinh giỏi có tiếng trong trường dạy kèm không phải thứ người thường chịu nổi.
Cố Sâm tự nhận mình học dở chính gốc, người như cậu làm sao chống đỡ lại được!
“Thà tao khai thật điểm số với bố, cùng lắm bị đập một trận còn hơn cuối tuần nào cũng phải ở nhà học thêm như bây giờ!”
Cố Sâm gào lên. Tên tóc vàng ở đầu dây bên kia tò mò: “Đại ca, anh làm gì cậu ấy mà khổ thế?”
Cố Sâm bực bội: “Làm gì là làm gì? Rõ ràng là hắn hành hạ tao!”
Nói xong, cậu chợt nhận ra mình vừa tự đào hố chôn mình. Chẳng qua cậu chỉ đưa bài thi cho bố rồi làm theo lời Quý Nhị Bạch, học thuộc các bước giải đề.
Khi bố hỏi ai dạy, Cố Sâm định bảo tự mình nghĩ ra nhưng thấy ánh mắt sắc lẹm của bố, cậu đành khai thật tên Quý Nhị Bạch.
Dù sao người ta là học sinh giỏi của trường, quán quân các kỳ thi, lời nói đáng tin hơn cậu - một đứa đội sổ và lười nhát.
Bố cậu điều tra về Quý Nhị Bạch, với một loạt thao tác thần sầu, Quý Nhị Bạch lập tức được thuê làm gia sư cho Cố Sâm.
Lương bố cậu trả hắn 2000 một giờ. Mỗi tuần học hai buổi, mỗi buổi bốn tiếng.
Cố Sâm giờ mới thấm thía cái gì gọi là “tự vác đá đập chân mình”. Đau, đau thấu tim!
“Ngồi trong WC lâu thế, tôi nghi cậu bị táo bón đấy.”
Quý Nhị Bạch bước vào, dựa vào cửa, nhìn Cố Sâm đang đạp chân lên nắp bồn cầu, tư thế như hổ rình mồi.
Cố thiếu gia với đôi mắt đẹp bốc hỏa, trừng trừng nhìn giao diện điện thoại. Cậu bực bội tắt máy, chậm rãi rút đôi chân quý giá khỏi bồn cầu, tiện tay rút khăn ướt lau sạch nắp.
Cố Sâm nghiến răng: “Tôi ổn, rất ổn! Tôi thấy mình vẫn chiến tiếp được!”
Quý Nhị Bạch vuốt cằm: “Vậy làm nốt bài toán lớn đó đi. Tôi vừa xem lúc cậu trốn trong WC, tôi chụp hết các bài cậu làm sai, lưu vào album. Sau này in ra cho cậu nhớ đời.”
Cố Sâm sốc nặng, cậu không ngờ ngoài học giỏi ra Quý Nhị Bạch còn rất giỏi trêu chọc người khác.
“Không có việc gì thì tôi về tiếp tục sửa bài cho cậu đây.”
Cố Sâm im lặng không đáp, mặc kệ hắn.
“Đại ca, sao anh im re vậy? Không ngờ anh lại vì bọn em mà làm gương, mời hẳn học sinh giỏi nổi tiếng trong trường về nhà dạy kèm. Là đàn em, bọn em phải cố gắng học tập hơn nữa…”
Giang Tô Thăng thao thao bất tuyệt ở đầu dây bên kia.
Cố Sâm chỉ đáp gọn: “Câm mồm!”
Cậu cúp máy. Học cái quỷ gì mà học!
Nhưng rồi cậu tự nhủ: “Thôi, học thì học.”
Cố Sâm vỗ mặt mình, nhìn gương mặt tiều tụy nhưng vẫn sắc sảo trong gương, hình như cậu cảm thấy bản thân đã mũm mĩm hơn một tí.
“Đành cố gắng học tốt, mỗi ngày tiến bộ vậy! Thầy Quý, tôi tới đây!”
Quý Nhị Bạch sửa soạn xong tài liệu, thấy Cố Sâm đang nhìn bài thi với vẻ mặt nặng nề.
À không, chính xác là nhìn dàn “trứng vịt” lấp lánh trên bài.
Cố Sâm thầm nghĩ: [Tối nay phải ăn khoai chiên, gà rán, uống Coca mới được.]
Thấy cậu thất thần, Quý Nhị Bạch đóng laptop: “Hôm nay ôn xong rồi. Có muốn ra ngoài đi dạo không?”
Mắt Cố Sâm sáng rực: “Đi đâu?”
Quý Nhị Bạch nhìn ánh mắt long lanh như chú Husky của cậu, bật cười: “Đi hiệu sách, mua cho cậu vài cuốn vở mới với bút.”
“Thôi được…” Cố Sâm tiu nghỉu.