Cậu gọi một ly chanh Frappuccino vì càng chua cậu càng thích.
Cho dù Quý Nhị Bạch mặc đồng phục nhân viên nhưng vẫn toát lên vẻ điển trai. Nhìn thấy Cố Sâm, hắn khẽ liếc thêm vài lần rồi hỏi: “Giúp bạn gái xếp hàng à?”
“Không có bạn gái.” Cố Sâm trả lời.
Quý Nhị Bạch khẽ nhướng mày: “Tự uống sao? Hiếm thấy con trai đi mua trà sữa một mình đấy.”
Cố Sâm nghe mà bốc hỏa, đầu nổi đầy gân xanh: “Tôi thích uống thì sao? Con trai uống trà sữa thì làm sao hả?”
Quý Nhị Bạch chỉ cười, nụ cười ngọt lịm.
Cố Sâm ôm ly trà sữa, mặt mày cáu kỉnh chạy sang tiệm bánh ngọt bên cạnh, ngồi đợi vài tiếng cho đến khi Quý Nhị Bạch tan ca.
Cậu gọi ba, bốn cái bánh ngọt nhưng ăn được ba cái đã no căng, cái cuối đành gói mang đi. Cầm hộp bánh gói sẵn, Cố Sâm đứng chờ trước cửa tiệm trà sữa.
Quý Nhị Bạch thay đồng phục bước ra, lập tức nhìn thấy Cố Sâm đang ôm hộp bánh với biểu cảm khó tả.
Cậu nhận ra Quý Nhị Bạch cao thật, cao hơn cậu cả cái đầu, dáng người cao gầy, đôi mắt đào hoa đẹp mê hồn, dường như nhìn ai cũng thấy rất thâm tình.
Quý Nhị Bạch tiến đến gần, kề sát mặt Cố Sâm hỏi: “Cậu thích tôi à?”
Cố Sâm đứng hình trước câu hỏi của Quý Nhị Bạch. Học sinh giỏi bây giờ đều tự luyến thế này sao?
Quý Nhị Bạch nhếch môi: “Nhìn ánh mắt cậu không thay đổi chắc là tôi lo xa rồi. Bạn học, cậu tìm tôi có việc gì?”
Cố Sâm đăm chiêu nhìn Quý Nhị Bạch, chỉ nghĩ: [Thằng cha này cao quá!]
Cậu kiễng chân chỉ để ngang tầm hắn ta, rồi rút bài thi tiếng Anh hùng hồn tuyên bố: “Sửa điểm bài thi tiếng Anh cho tôi!”
Quý Nhị Bạch cầm bài thi, liếc qua xem rồi cười khẽ: “Chín điểm.”
Cố Sâm nghe xong đỏ mặt vì xấu hổ. Bị một học sinh giỏi thẳng thừng xác nhận cậu là một đứa đội sổ trong lớp, đúng là mất mặt!
Quý Nhị Bạch bình thản nói: “Dịch vụ của tôi đắt lắm.”
Cố Sâm, với tư cách một phú nhị đại, vỗ ngực tự tin: “Ông đây có tiền! Một tháng 2000 tiền tiêu vặt đấy!”
Quý Nhị Bạch chậm rãi nói: “Sửa một lần 2000, hai lần giảm còn 3800, càng nhiều càng rẻ.”
Cố Sâm lập tức nổi khùng: “Cậu định đi cướp hả? Tôi không có nhiều tiền thế đâu!”
Quý Nhị Bạch xoa huyệt thái dương: “Điểm thấp quá nên phải viết lại từ đầu, dùng bút khác, bắt chước chữ giáo viên và chữ của cậu, còn phải viết xấu y như cậu, tẩy xóa, sửa tới sửa lui, mất thời gian lắm.”
Hắn nhíu mắt: “Cậu nghĩ tôi lừa cậu à? Nhưng tôi có cách rẻ hơn!”
Nghe đến từ “rẻ”, tai Cố Sâm dựng lên.
Quý Nhị Bạch thong thả nói: “Tôi dạy kèm cho cậu, một tháng 1000, học đến khi nào cậu biết thì thôi.”
Mặc dù Cố Sâm sốc nặng nhưng vẫn lập tức gật đầu đồng ý.
Trên đời này lại có chuyện tốt thế sao?