Cố Sâm nhìn chăm chú vào bài thi tiếng Anh đầy mực đỏ, rơi vào trầm tư. Cái đề trắc nghiệm này mà cậu không đúng nổi một câu nào!
Cứ tưởng tượng đến khuôn mặt “hoa cúc tàn úa” của bố mình, Cố Sâm lập tức hoảng loạn. Nếu bố phát hiện lần kiểm tra tiếng Anh tháng này của cậu chỉ được 9 điểm, chắc chắn sẽ thuê cả một đội ngũ giáo viên đến chăm sóc tận tình!
“Lần này bố tớ xem điểm mà không đánh tớ, cũng là nhờ có bạn học sinh giỏi kia đấy!”
Một giọng nói vang lên bên cạnh. Cố Sâm lập tức dời sự chú ý sang cậu bạn cùng bàn - cái tên tóc vàng còn đang hí hửng khoe khoang.
Tên này rõ ràng không hề nhận ra ánh mắt “sói đói” của Cố Sâm đang săm soi mình. Tóc vàng thu dọn đồ đạc, quay sang thấy “đại ca” đang nhìn bài thi tiếng Anh với ánh mắt rực sáng như hổ rình mồi. Cố Sâm nghiến răng, gằn giọng: “Giang Tô Thăng, lần này mày chép nguyên đáp án của tao, tao 9 điểm, thế 59 điểm của mày từ đâu ra? Mày lén đi học thêm sau lưng tao à? Đã nói cùng nhau làm học sinh cá biệt, cùng nhau đội sổ mà giờ nhân phẩm của mày rớt xuống đâu thế?”
Giang Tô Thăng sững sờ, không ngờ Cố Sâm lại nghi ngờ đạo đức của mình. Cậu ta vội vàng xua tay, ra sức thanh minh: “Không có! Không phải tao! Tao chẳng làm gì cả!”
Cố Sâm đau đớn thở dài: “Thằng kia, mày thay đổi rồi. Mày không còn là thằng bạn cùng tao trốn học, ăn chơi nữa.”
Giang Tô Thăng bị công kích đến mức đầu hàng, đành khai ra cái tên: “Quý Nhị Bạch.”
Cố Sâm ngớ người: “Mày nhờ học sinh giỏi của lớp chuyên, làm giả bài thi để lừa bố mày à?”
Giang Tô Thăng lau mồ hôi lạnh trên trán: “Ừ, tại điểm tao thấp quá. Hắn bảo làm giả bài thi tốn nhiều công sức, đòi hẳn một nửa tiền sinh hoạt của tao. Một tháng tao chỉ có 4000 đấy!”
Cố Sâm nghe xong lại bắt đầu tính toán. Cậu chỉ có 2000 tiền sinh hoạt mỗi tháng, bố cậu cho rằng điểm thấp mà đưa nhiều tiền thế này cũng chỉ để cậu tiêu hoang nên thẳng tay cắt luôn thẻ phụ. Nếu làm giả bài thi tốn một nửa, vậy cậu chỉ cần chi 1000 là được, số còn lại đủ dùng rồi.
Giang Tô Thăng vỗ vai Cố Sâm động viên: “Học sinh giỏi ấy làm thêm ở tiệm trà sữa. Giờ mày qua đó chắc chắn gặp được. Nhớ nhé, trong đám đông, người có đôi mắt sáng nhất chính là Quý Nhị Bạch.”
Cố Sâm không đi chiếc Lincoln từ nhà đến đón. Cậu quyết định làm một thiếu gia độc lập, tự quét mã đạp xe đến tiệm trà sữa.
“Trời ơi, đẹp trai quá! Tim tớ đập thình thịch luôn, hồi hộp quá nên chưa kịp chụp ảnh.”
Một cô gái xuýt xoa. Cô bạn bên cạnh thì thầm: “Tớ chụp được rồi nhưng trong tiệm bảo không được tung lên mạng. Cậu ấy mới 17 tuổi, chưa đủ tuổi thành niên. Quản lý sợ ảnh hưởng không tốt.”
“Thôi, mình ngắm xong rồi xóa là được.” Cô kia đáp.
Cố Sâm tò mò ngẩng đầu, bắt gặp một chiếc cằm mịn màng và tiếng hét kinh ngạc của đám con gái xung quanh. Chỉ một cái xoay người của người kia thôi đã đủ làm đổ rạp cả đám fangirl.
Cố Sâm bình tĩnh xếp hàng suốt một tiếng rưỡi, thầm nghĩ bản thân đúng là thằng ngốc.