Chương 44

Trước đây ở nước ngoài, An Tĩnh ở nhà có người giúp việc chuyên chăm sóc, mỗi ngày được dẫn đi công viên dạo hai lần đúng giờ, sân sau nhà cũng đủ rộng cho nó thỏa sức chạy nhảy, nên hầu như không có lúc nào phá hoại đồ đạc trong nhà.

Ngay cả khi có, cũng sẽ không có ai trách mắng nó, người giúp việc sẽ chỉ lặng lẽ dọn dẹp mọi thứ, đồ bị hỏng sửa được thì sửa, không sửa được thì thay.

Cuộc sống của nó khá sung sướиɠ, điều này cũng dẫn đến việc nó thực ra hơi bị nuông chiều.

Sau khi tốt nghiệp về nước, Giang Trĩ Diễn mua một căn nhà tự ở, thế nên đương nhiên đưa thú cưng của mình về.

Rồi đó trở thành khởi đầu của một cơn ác mộng.

Sở dĩ An Tĩnh có tên là An Tĩnh, vì hồi nhỏ nó quả thật rất hay sủa.

Nhưng lúc đó, giọng nó non nớt, ngọt ngào, khiến người ta nghe xong chỉ thấy đáng yêu, thế nên người nhà sẽ vừa chiều chuộng vừa trêu chọc gọi nó là An Tĩnh, lâu dần nó dường như đã lấy đó làm tên của mình.

Nào ngờ một lời đã thành sấm, An Tĩnh quả thật trở thành chú chó mà ngày nào cũng cần được “an tĩnh” (yên lặng) một chút.

Giang Trĩ Diễn vốn nghĩ An Tĩnh sẽ vẫn ngoan ngoãn, nhiệt tình, đáng yêu như khi còn ở nhà.

Thế nhưng, khi về thành phố, nó không còn cái sân sau để mà chơi nữa. Giang Trĩ Diễn ban đầu vẫn như trước đây, ngày nào cũng dẫn nó ra ngoài hai lần, nhưng anh vốn không phải người yêu vận động, thể lực cũng không quá tốt. Dần dà, số lần dắt chó đi dạo mỗi ngày bị giảm xuống chỉ còn một lần.

Thế là An Tĩnh Điểm bắt đầu hành trình phá nhà của mình.

May mắn thay, công việc biên kịch của Giang Trĩ Diễn yêu cầu anh phải vào đoàn phim theo sát quá trình quay, nên mỗi khi đi công tác, An Tĩnh Điểm đều được gửi đến trại chó, sau đó anh phải trả một khoản phí gửi nuôi rất cao.

Mỗi khi đến lúc này, dù trong lòng có chút lưu luyến nhàn nhạt, nhưng anh cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

An Tĩnh Điểm thực sự quá ồn ào, nhưng vì chủ của nó trả rất nhiều tiền nên trại chó chỉ đành hết lòng giúp nuôi dưỡng, rồi cứ ba ngày lại gọi điện hỏi Giang Trĩ Diễn đã kết thúc chuyến công tác chưa, có thể đến đón chó về không, cứ như đi làm điểm danh vậy.

Hai hôm nay Giang Trĩ Diễn vừa kết thúc công việc, đang lúc cần nghỉ ngơi nhất. Nhưng có lẽ ban ngày đã nghỉ đủ, giữa đêm An Tĩnh Điểm lại lấy lại được chút sức lực, thế là bắt đầu phá phách như thường lệ.

Nếu là bình thường, Giang Trĩ Diễn có lẽ sẽ chỉ nhịn xuống.

Nhưng giờ phút này, dưới áp lực từ nhiều phía, dù bình thường anh có tính cách tốt đến đâu, lúc này cũng thực sự hơi không kìm được nữa rồi.

Lộ Dụ Thiên ngẩn ra, vươn tay ôm lấy anh vào lòng.

“Tôi muốn ngủ.” Giọng Giang Trĩ Diễn khàn khàn, truyền đến từ bên cổ anh.

“Ừ, ngủ đi.” Lộ Dụ Thiên khẽ cụp mắt, nhẹ giọng dỗ dành.

An Tĩnh Điểm bên cạnh lúc này im thin thít như tờ.

Ngày hôm sau, Giang Trĩ Diễn tỉnh dậy trong phòng khách.

Tối qua, quả thật anh đã mất kiểm soát cảm xúc một chút, sau khi nói xong những lời đó, cũng không để ý có gì không ổn, liền bị Lộ Dụ Thiên bế thẳng vào giường trong phòng khách.

Người này có thể nói là rất có đạo đức nghề nghiệp của một đối tượng bao nuôi, thậm chí là thái quá, sau khi sắp xếp anh ổn thỏa, anh ta lại đi ra ngoài.

Giang Trĩ Diễn không biết anh ta đi đâu, lúc đó anh mệt không chịu nổi, cũng không để tâm nhiều, gần như vừa chạm vào gối ý thức đã chìm xuống một nửa.