Chương 21

Anh nói quả không sai, nữ chính trong cảnh này bị bịt mắt bằng vải, nên tuy là diễn đối diễn, nhưng trọng tâm lại nghiêng về nam chính hơn.

Giang Trĩ Diễn nghĩ nghĩ, đồng ý với đề nghị của anh: “Vậy anh muốn tìm ai diễn cùng?”

Vừa nói, anh không chủ ý liếc nhìn Tiểu Trì, Tiểu Trì lập tức sợ hãi lùi ba bước, nổi hết da gà.

Giang Trĩ Diễn bị phản ứng của cô làm cho bật cười.

“Anh.” Còn chưa kịp thu hồi ánh mắt, giọng nói của Lộ Dụ Thiên đã vang lên bên cạnh anh một cách bình tĩnh: “Được không?”

Trong mắt Giang Trĩ Diễn xẹt qua một tia kinh ngạc, nhưng chỉ tồn tại trong chốc lát rồi biến mất.

Chắc là Lộ Dụ Thiên ngại tìm người phiền phức.

Dù sao thời gian để diễn viên nghỉ ngơi điều chỉnh cũng không dài, có thể nhanh chóng trình bày xong thì quan trọng hơn.

“Được.” Nghĩ nghĩ, anh đồng ý.

Khoảnh khắc lời nói vừa dứt, trước mắt Giang Trĩ Diễn tối sầm lại, sau đó một sự ấm áp bao phủ.

Anh ngây người, vừa định nói không cần, cuối cùng vẫn không mở miệng, chỉ theo cảm giác dặn dò về phía Tiểu Trì đang đứng: “Dùng điện thoại quay lại.”

Tiểu Trì đã đứng hình mấy giây, nghe vậy như tỉnh mộng, liên tục đáp lời, sau đó luống cuống lấy điện thoại nhắm vào hai người đang chuẩn bị diễn: “Được... được rồi.”

Lộ Dụ Thiên liếc nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh.

Sắc mặt Lê Vị lúc này không được tốt lắm... thậm chí có thể dùng từ xanh mét để hình dung.

Lộ Dụ Thiên ngừng lại, mỉm cười nhạt nhòa lịch sự với anh ta, sau đó chuyển ánh mắt trở lại người đang ở gần trong gang tấc.

Chàng trai bị anh che mắt, lông mi nhẹ nhàng chạm vào lòng bàn tay anh, mang theo một chút cảm giác ngứa ngáy khó tả.

Mặc dù bị che mắt, nhưng Giang Trĩ Diễn vẫn rất bình tĩnh, môi anh có màu hồng nhạt, hình dáng rất đẹp, đang tự nhiên khép lại.

Lộ Dụ Thiên rũ mắt nhìn anh một lúc.

“Lộ lão sư.” Giang Trĩ Diễn thấy người đối diện mãi không có phản ứng, nghĩ thầm Lộ Dụ Thiên có phải đang ngẩn người hơi lâu rồi không, thế là lên tiếng nhắc nhở: “Thời gian nghỉ ngơi sắp hết rồi.”

Lộ Dụ Thiên nghe vậy thu hồi ánh mắt, sau đó nhanh chóng điều chỉnh trạng thái theo cảm xúc mà nhân vật chính trong kịch bản nên có.

Khoảnh khắc tiếp theo, anh đưa tay kia ra, những ngón tay thon dài khẽ nâng cằm Giang Trĩ Diễn lên.

Tay của Lộ Dụ Thiên rất nóng.

Đây là suy nghĩ đầu tiên của Giang Trĩ Diễn.

Sau khi thị giác bị tước đoạt, các giác quan khác được phóng đại vô hạn. Bàn tay che mắt anh rất lịch sự không chạm hoàn toàn vào anh, nhưng chút hơi ấm truyền qua khe hở nhỏ lại như đang từng chút từng chút một quyến rũ người ta tiến lại gần.

Giang Trĩ Diễn do dự một lát.

Vẫn chưa đợi anh do dự ra kết quả, trước mắt bỗng nhiên sáng rõ trở lại, hơi lạnh cũng theo đó ập đến, anh theo bản năng khẽ cau mày.

“Được rồi.” Người đàn ông trước mặt khẽ lùi lại một bước.

Tiểu Trì sau khi nhấn dừng quay, sợ làm lỡ việc, liền vội vàng tiến lên đưa điện thoại cho Giang Trĩ Diễn.

Thế là anh không kịp có phản ứng khác, giơ tay nhận lấy điện thoại, mở video lên.

Vì là một nụ hôn lén lút, nên nam chính không có lời thoại, nhưng hai nhân vật chính đều hiểu rõ trong lòng.

Trong video, Lộ Dụ Thiên rũ mắt nhìn anh, dường như đang do dự, nhưng sự day dứt, quyến luyến và si mê ẩn sâu trong mắt lại được thể hiện trọn vẹn, chỉ là được ẩn nhẫn và kiềm chế.