Cảm giác đó ảnh hưởng đến phán đoán của họ, khiến họ lầm tưởng rằng mình thích anh, rồi muốn có mối quan hệ sâu sắc hơn với anh.
Nhưng anh chỉ muốn duy trì mối quan hệ bao nuôi đơn giản và thuần túy với những người đó thôi.
Sao lần nào cũng khó khăn vậy.
"Vả lại tớ chưa bao giờ thể hiện bất kỳ xu hướng hay ám chỉ có thiện cảm nào với họ, chắc chắn là có vấn đề ở đâu đó..." Giang Trĩ Diễn càng nói càng chán nản.
Lần nào chấm dứt hợp đồng cũng vì đối tượng bao nuôi của anh muốn phát triển mối quan hệ vượt ngoài thỏa thuận, điều này gần như sắp thành lời nguyền rồi.
Hai người ở đầu dây bên kia đều im lặng.
Cuối cùng, vẫn là Hướng Nại Nhĩ lên tiếng trước: "Tiểu Dương Bì, cậu nói đi."
Tiểu Dương Bì nhớ lại cảnh tượng thê thảm khi Giang Trĩ Diễn bao nuôi người đầu tiên, thậm chí còn chưa kịp để tâm đến cách gọi có phần "xúc phạm" của bạn thân.
Giang Trĩ Diễn bao nuôi người đầu tiên khi còn đang học năm ba đại học ở nước ngoài, lúc đó, Quý Phàm Tây khi biết chuyện suýt chút nữa rớt cả tròng mắt.
Trong ba người họ, Giang Trĩ Diễn luôn là người trầm tĩnh nhất, cũng là người trông ngoan ngoãn nhất.
Không ngờ vừa ra tay đã chơi lớn đến thế.
Giang Trĩ Diễn học chuyên ngành biên kịch đạo diễn ở đại học, khóa học bốn năm, năm ba thì sinh viên được sắp xếp đi thực tập, vì vậy anh dự định dùng một năm này để quay bộ phim đầu tiên của mình.
Khác với các bạn khác, anh thực sự định quay một bộ phim chính thức, sẽ chiếu rạp.
Rồi sau đó không hiểu sao lại bao nuôi luôn nam chính của bộ phim đó.
Lúc đó Quý Phàm Tây vô cùng chấn động.
Bạn thân rất có chí, sau khi phim công chiếu phản hồi rất tốt, hơn nữa đây mới chỉ là bộ phim đầu tay của anh, đã thành công nhận được đề cử giải biên kịch của một giải thưởng danh tiếng.
Tại hậu trường lễ trao giải, anh và Hướng Nại Nhĩ mang theo quà, vượt ngàn dặm xa xôi lặng lẽ đến, định dành cho Giang Trĩ Diễn một bất ngờ.
Cánh cửa phòng chờ mở rộng, hai người vừa định bước vào thì nghe thấy một giọng nói lạ vang lên: "... Trĩ Diễn, hôm qua em nhận được hợp đồng quảng cáo rồi, bên anh Vương cũng nhận được nhiều lời mời chương trình và kịch bản lắm, giờ em có nhiều phim để đóng rồi."
"Chúc mừng cậu." Cách một bức tường, giọng Giang Trĩ Diễn vang lên trong phòng, mang theo nụ cười rất nhạt: "Sau này sẽ ngày càng tốt hơn thôi."
"Em có được ngày hôm nay đều là nhờ có anh..." Giọng người đàn ông khẽ ngừng, sau đó như hạ quyết tâm nói: "Em biết bây giờ em có thể chưa xứng với anh, nhưng em đã nghĩ kỹ rồi, sau này chúng ta..."
"À đúng rồi." Giọng Giang Trĩ Diễn vẫn không nhanh không chậm, nhưng lại khiến người ta không đành lòng ngắt lời: "Hôm nay tớ cũng vừa định nói với cậu, hợp đồng của chúng ta hai ngày nữa là hết hạn rồi, sau này cậu có thể không cần đi theo tớ nữa."
Trong giọng anh thậm chí còn mang theo chút vui mừng, như thể cũng đang vui mừng vì người đàn ông sắp được tự do, đồng thời cũng cảm thấy hơi áy náy vì đã chiếm quá nhiều thời gian của người khác.
Dù tất cả những điều này đều là trao đổi ngang giá.
Người đàn ông nghe vậy, lập tức không còn bình tĩnh được nữa.
"Gì cơ?" Giọng anh ta lập tức nghẹn lại, ngập ngừng và run rẩy: "Tại sao, lại kết thúc rồi, chúng ta không phải, không phải..."
"Không phải gì?" Trong giọng Giang Trĩ Diễn là sự nghi hoặc chân thật.