Trước hàng loạt máy quay, người đàn ông mặc trang phục cổ trang lộng lẫy, lông mày sắc bén như kiếm, thanh kiếm đạo cụ trên tay được chế tác tinh xảo, dưới ánh đèn trường quay được sắp đặt tỉ mỉ càng thêm lấp lánh, rực rỡ chói mắt.
Hiện tại chỉ còn ba ngày nữa là đóng máy, cảnh này cũng là cảnh quan trọng nhất trong toàn bộ bộ phim.
Cốt truyện đang tiến đến giai đoạn cao trào, tất cả mọi người trong đoàn đều nghiêm túc chờ đợi, nín thở tập trung nhìn vào màn hình trước mặt, đạo diễn thì hai mắt không chớp nhìn chằm chằm màn hình giám sát, lông mày nhíu chặt.
“Thầy Giang.”
Bên cạnh màn hình giám sát, trong không gian tĩnh lặng bỗng vang lên một giọng nói cực khẽ, trợ lý mới Tiểu Trì đeo khẩu trang, khom lưng chạy lon ton đến trước mặt Giang Trĩ Diễn, cố gắng hết sức để không gây chú ý, sau đó đưa thứ trên tay cho anh, khẽ nói: “Túi chườm nóng đây ạ.”
Cuối năm cận kề, nhiệt độ mỗi ngày một giảm, thời tiết cũng không mấy tốt đẹp, đã liên tục âm u ba bốn ngày, chỉ còn thiếu tuyết rơi nữa thôi.
Giang Trĩ Diễn sức đề kháng vốn không tốt, lúc này lại quấn mình kín mít, nửa khuôn mặt vùi trong chiếc khăn quàng cổ lông cừu màu tối.
Trên sống mũi anh đeo một cặp kính gọng đen, vì góc độ, vài sợi tóc đen mái hơi che đi đôi mắt, trên tay cầm kịch bản, những ngón tay thon dài ửng hồng vì trời quá lạnh, lúc này đang nhẹ nhàng lướt trên trang giấy.
Nghe thấy tiếng động bên cạnh, Giang Trĩ Diễn rời mắt khỏi trung tâm màn hình, hơi ngẩng đầu nhìn sang, thấy người đến thì hơi sững sờ, nhận ra đây là trợ lý mới của mình.
Anh đưa tay nhận lấy túi chườm nóng từ Tiểu Trì, híp mắt cười, dịu giọng nói: “Em vất vả rồi... À đúng rồi, chuẩn bị thêm một cái nữa nhé, lát nữa quay xong cảnh này thì mang qua cho thầy Lê.”
Tiểu Trì nghe vậy thì ngớ người, theo bản năng nhìn về phía người đang là trung tâm của mọi ánh nhìn, sau khi hoàn hồn vội vàng đồng ý, rồi lại tất tả chạy vào phòng nghỉ để chuẩn bị.
Thật ra ban đầu khi biết chuyện này, Trì Miểu, tức trợ lý Tiểu Trì, có hơi sốc.
Thầy Giang của họ ưu tú như vậy, vậy mà lại đi bao nuôi người khác.
Thoáng chốc cô không biết rốt cuộc ai là người chịu thiệt nữa...
Trì Miểu vĩnh viễn không thể quên lần đầu tiên nhìn thấy Giang Trĩ Diễn, đã bị vẻ ngoài của anh làm cho sững người mất mấy giây.
Việc cô nộp hồ sơ vào Trí Ngôn Giải Trí thực ra là một quyết định khá ngẫu hứng, lúc đó cô tình cờ thấy tin tuyển dụng trên mạng, thế là nộp đại, kết quả hôm sau đã nhận được thông báo phỏng vấn.