Chương 17

Trong nhà vệ sinh, gió lạnh rít lên từng hồi thê lương, cảm giác lạnh lẽo bắt đầu lan tràn từ lòng bàn chân, đi qua bắp đùi, bụng, trái tim rồi thẳng lên vỏ đại não. Cậu nghe thấy tiếng "thịch thịch thịch" và sau khi cảm nhận, cậu mới nhận ra đó là tiếng tim đập của chính mình, không biết đã qua bao lâu, cánh cửa nhà vệ sinh đột nhiên bị kéo mở.

Khương Tân giật mình quay phắt đầu lại.

Là Trần Ngọc.

"Ối trời ơi, cậu đi vệ sinh cũng không bật đèn, cứ đứng trong này giả làm ma à?" Trần Ngọc bị dọa cho giật mình, dù là một người vô tư nhưng Trần Ngọc vẫn nhận ra sự khác thường của Khương Tân, bèn ngập ngừng hỏi: "Sao mặt mũi tái nhợt thế?"

Khương Tân lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Bị tiêu chảy chút thôi."

Cậu giật tai nghe xuống rồi nghiêng người bước ra ngoài, Ngụy Lê cũng vừa cúp điện thoại vào lúc này. Món quà hắn mua cho em gái vẫn còn nguyên vẹn, hàng thật giá thật đặt trên bàn, hắn cầm điện thoại lướt xem gì đó, khóe môi vẫn còn vương nụ cười.

Trong mắt người ngoài, hắn quả thực là một người anh trai tốt, biết lo cho gia đình và yêu thương em gái.

Ánh mắt Ngụy Lê đột ngột liếc về phía Khương Tân mà không hề có dấu hiệu báo trước. Ánh đèn lờ mờ trong ký túc xá chiếu vào đôi mắt đen trắng rõ ràng của hắn, phủ lên một tầng xám mỏng giống như điềm báo của một con rắn hổ mang chúa sắp sửa tấn công. Nhưng chỉ giây tiếp theo, người ta sẽ lại cảm thấy đó chỉ là ảo giác của chính mình, bởi rõ ràng Ngụy Lê vẫn cười ấm áp như gió xuân, độ cong nơi khóe mắt và miệng không khác gì ngày thường, thậm chí nếu dùng thước đo đạc thì sẽ phát hiện ra chúng giống nhau như đúc. Cả khuôn mặt hắn như một biểu cảm được công thức hóa, mỗi góc độ đều được thiết kế tỉ mỉ.

Khương Tân lúc này mới nhận ra sau lưng mình đã ướt đẫm một mảng mồ hôi lạnh.

"Cậu thấy không khỏe à?"

Ngụy Lê đứng dậy, cố ý bước đến trước mặt Khương Tân, hắn khẽ cau mày: "Có nghiêm trọng không? Nếu không ổn thì tớ đỡ cậu đến phòng y tế lấy thuốc nhé..."

Hắn vừa nói vừa đưa tay về phía trán Khương Tân, vẻ mặt vô cùng quan tâm, nếu là người khác thì chắc chắn sẽ khó mà không cảm động.

Trong đầu Khương Tân vẫn còn văng vẳng những lời Ngụy Lê lẩm bẩm qua điện thoại lúc nãy, vậy mà giờ đây đối phương đã có thể tỏ ra hoàn toàn tự nhiên, cảm giác lạnh lẽo và kinh hãi dâng lên trong lòng cậu. Thấy Ngụy Lê đưa tay về phía mình, cậu không kịp phản ứng mà vô thức hất mạnh tay hắn ra. Một tiếng "bốp" không hề nhỏ vang lên trong căn phòng ký túc yên tĩnh.

Lần đầu tiên, biểu cảm của Ngụy Lê cứng đờ lại trên khuôn mặt.

Khương Tân nhận ra mình vừa phản ứng thái quá, nhưng cậu lúng túng không biết phải giải thích thế nào. Cậu ấp úng nói rằng mình không sao rồi lấy cớ đi đánh răng rửa mặt, vội vàng cầm chậu rửa mặt rồi bỏ đi trong sự hoảng loạn.

Bàn tay của Ngụy Lê vẫn còn lơ lửng giữa không trung. Mãi một lúc sau, hắn mới từ từ hạ tay xuống, chỗ bị Khương Tân hất vào đã hơi ửng đỏ. Hắn liếc nhìn chiếc điện thoại di động còn cắm tai nghe mà Khương Tân vừa để lại trên bàn bằng khuôn mặt vô cảm. Ngụy Lê cúi mặt xuống, khiến đôi mắt bị ẩn sau mái tóc đen.

Thật khó để đoán được cảm xúc sâu thẳm trong ánh mắt hắn lúc này.

Khương Tân tát nước lạnh lên mặt vài lần, cậu nhìn bản thân đã ướt sũng trong gương, trong lòng ngổn ngang cảm xúc, vậu cảm thấy mình đã chạm vào một bí mật không nên biết.

Ngụy Lê đang diễn kịch sao? Đang diễn vở kịch gia đình hạnh phúc hòa thuận sao?

Hắn diễn cho ai xem?

Vì sao hắn lại phải làm như vậy?

Một lúc sau, cậu nghe thấy tiếng Trần Ngọc ồn ào bên ngoài hành lang, hình như cậu ta vừa gặp người quen, đang say sưa khoe khoang chiến tích cưa đổ cô bạn hoa khôi cùng lớp lần thứ bao nhiêu không đếm xuể.

Khương Tân cẩn thận nhớ lại, cậu nhận ra mỗi lần Ngụy Lê gọi điện thoại, không chỉ có mình cậu mà trùng hợp thay Trần Ngọc cũng luôn có mặt ở đó, mọi chuyện bỗng trở nên hợp lý.

Có lẽ đó là một vở kịch được hắn diễn cho kẻ miệng rộng như Trần Ngọc xem. Ký túc xá là nơi lan truyền tin tức nhanh nhất, một đồn mười, mười đồn trăm, chẳng cần tốn chút công sức nào để xây dựng hình tượng. Bạn cùng phòng là những người sống gần gũi nhất, thái độ của cái loa phóng thanh Trần Ngọc với hắn cũng sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ của những bạn học khác.

Mọi người sẽ chỉ nghĩ rằng dù trong học tập hay cuộc sống thì Ngụy Lê vẫn luôn là một người ấm áp và đáng tin cậy. Dù sao thì bạn cùng phòng của hắn sẽ không nói dối, trừ khi Ngụy Lê ngụy trang suốt hai mươi bốn giờ.

Chẳng ai lại không muốn kết giao với người có gia đình hạnh phúc mỹ mãn cả, con người luôn hướng về và luôn vô thức muốn dựa dẫm vào ánh dương.