Giờ giải lao đã đến, trợ giảng nhanh chóng chấm bài và công bố điểm, Thích Tư Minh tay nhanh miệng cũng nhanh, hắn liếc mắt nhìn số điểm vừa đủ qua môn rồi tặc lưỡi lắc đầu: "Sớm biết thế đã tự viết rồi, chép của mày làm gì."
Khương Tân nhỏ giọng phản bác: "Vậy sao cậu không đi chép của Ngụy Lê? Bài kiểm tra nào của hắn cũng được điểm tuyệt đối, không sợ bị kéo điểm quá trình."
Thích Tư Minh lạnh lùng hừ một tiếng, vẻ mặt tỏ ra vô cùng bực bội: "Cái tên giả tạo đó à? Tao thèm vào!"
Khương Tân cảm thấy trong lòng khẽ rùng một cái, đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy ai đó công khai hạ thấp Ngụy Lê. Tâm trạng cậu lúc này hơi giống như vừa gặp được tri âm tri kỷ khó cầu, nhưng nghĩ đến việc đối phương là Thích Tư Minh thì cậu lại thấy ghê tởm. Cậu quay đầu đi thì thấy hắn ta đã ngậm thuốc lá, ra ngoài làm bát hương di động rồi.
Thôi kệ, có lẽ cái tính nết thối tha của Thích Tư Minh khiến hắn ta thấy ai cũng khó chịu thôi, không chỉ riêng Ngụy Lê.
Khương Tân tan học, vừa ra khỏi giảng đường thì thấy Thích Tư Minh đang dựa vào cái cột lớn ở trước cửa. Hắn ta ngậm thuốc lá với vẻ mặt chán chường, đôi bốt Martin cứ gõ nhẹ xuống đất một cách vô thức. Khương Tân thầm so sánh: Thích Tư Minh dường như cao gần bằng Ngụy Lê, hắn ta thường mặc đồ đen khiến làn da càng thêm trắng bệch. Nếu tính tình hắn ta không hãm đến thế, nếu hắn ta đối xử với mọi người hòa nhã hơn thì có lẽ số người thích hắn ta cũng nhiều như Ngụy Lê. Chính vì có những công tử bột bị xã hội khinh thường như Thích Tư Minh để so sánh, Ngụy Lê mới trở nên đáng quý đến vậy trong mắt mọi người.
Khương Tân bước tới, đưa cho hắn ta cuốn sách chuyên ngành mà hắn ta đã bỏ quên.
Thích Tư Minh nhướng mày: "Mày cũng biết điều đấy."
…
Buổi tối, Khương Tân về ký túc xá sớm, Trần Ngọc trở về sau đó một lúc và bắt đầu chơi game, Ngụy Lê trở về cuối cùng. Hắn còn chưa kịp đặt gói hàng xuống thì tiếng chuông điện thoại quen thuộc đã vang lên.
Trần Ngọc quay đầu khỏi màn hình máy tính: "Nhà cậu quản cậu nghiêm thật đấy, cuối tuần nào cũng gọi điện thoại đúng giờ, không sai một phút một giây nào."
Ngụy Lê nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc trên bàn cho ngắn nắp rồi nhấn nút nghe.
Hai người trong ký túc xá không hề chú ý đến bóng dáng gầy yếu đã lách mình chui vào nhà vệ sinh.
Khương Tân cắm tai nghe có dây, những ngón tay khẽ run rẩy của cậu nhấn mở phần mềm nghe lén đã được cài đặt từ trước. Thật ra cậu không mong đợi lần này sẽ nghe được điều gì quan trọng, nhưng cái cảm giác rình rập bí ẩn này, nhất là cảm giác rình rập Ngụy Lê đủ để khiến đại não của cậu hưng phấn tột độ.
Ngụy Lê chào hỏi người nhà trước, sau đó dùng giọng điệu hưng phấn kể về những chuyện xảy ra trong tuần, như là công việc làm thêm hay tình hình ở trường. Cứ sau vài câu, hắn lại dừng lại một lát như thể đang nghiêm túc lắng nghe đầu dây bên kia nói gì, thỉnh thoảng phát ra vài tiếng "ừm", "vâng", "ồ".
Người nhà hắn hình như đã nói điều gì đó khiến Ngụy Lê phải nhẹ nhàng bật cười, giọng điệu thư thái: "Lần này thi không tốt cũng chẳng sao, mọi người đừng trách Tiểu Đào, tuần này là sinh nhật con bé, cứ cho nó xả hơi một bữa đi."
Khương Tân sững sờ, cậu kiểm tra lại phần mềm và tai nghe lần nữa, không hề thấy dấu hiệu lỗi hay hư hỏng, cậu cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Tại sao, tại sao trong tai nghe chỉ có duy nhất giọng nói của Ngụy Lê?
Bố Ngụy, mẹ Ngụy và Tiểu Đào ở đầu dây bên kia cứ như những bóng ma, không hề có chút động tĩnh nào, ngay cả một từ ngữ khí "ừm ừm à à" cũng không có.
... Ngụy Lê rốt cuộc đang nói chuyện với ai?
Khương Tân liên tục xác nhận phần mềm có vấn đề hay không, rồi đột nhiên phát hiện bên trong có hai kênh âm thanh khác nhau: một kênh phát ra từ phía Ngụy Lê, và kênh còn lại là âm thanh từ phía người nhà hắn.
Khương Tân tắt kênh của Ngụy Lê, chỉ mở kênh còn lại.
Trong ký túc xá, Ngụy Lê đang nói: "Con ăn hết đồ cả nhà gửi lên đây từ lần trước rồi, còn chia cho mấy đứa bạn một ít."
Trong tai nghe chỉ còn lại một khoảng im lặng.
Ngụy Lê bật cười: "Không cần đâu, lần sau không cần cố ý gửi thêm nữa, tiền bố mẹ cho đủ tiêu rồi, thiếu gì con tự mua."
Bên trong tai nghe vẫn im lặng như tờ.
Khương Tân không chịu bỏ cuộc, nhưng một ý nghĩ kinh hoàng đồng thời lại không phải không có khả năng chợt trồi lên mặt nước. Cậu vặn âm lượng của kênh âm thanh kia lên mức lớn nhất, tiếng điện “xè xè” gần như muốn xuyên thủng màng nhĩ cậu, thế nhưng vẫn không có bất kỳ giọng nói nào.
Cách cánh cửa nhà vệ sinh, cậu nghe thấy Ngụy Lê đang nói chuyện với em gái mình, giọng điệu vô cùng dịu dàng: "Tiểu Đào, anh vừa mua quà dỗ dành cho em đây, cuối tuần này anh mang về cho, đảm bảo em sẽ vừa lòng, lần này em không được đánh anh nữa đâu đấy."
Giọng nói của cô em gái đáng yêu được nuông chiều trong tưởng tượng không hề truyền qua dòng điện vào tai Khương Tân. Bên ngoài tai nghe là giọng nói đang mỉm cười nói chuyện với người nhà của Ngụy Lê, còn bên trong tai nghe là sự im lặng chết chóc.
Hắn cứ như đang lẩm bẩm một mình, diễn một vở kịch độc thoại mà không ai hiểu nổi.