Mỗi một khoa luôn có một kẻ bị các sinh viên khác coi thường và khinh miệt, chẳng hạn như Khương Tân. Cậu là một con chuột sống lay lắt trong cống rãnh tối tăm thối rữa, là một đám rêu xanh ẩm ướt mà …
Mỗi một khoa luôn có một kẻ bị các sinh viên khác coi thường và khinh miệt, chẳng hạn như Khương Tân.
Cậu là một con chuột sống lay lắt trong cống rãnh tối tăm thối rữa, là một đám rêu xanh ẩm ướt mà ai lỡ dẫm phải cũng sẽ thầm chửi một câu xui xẻo. Cậu luôn mang theo khí chất âm u, làn da xanh xao, tóc mái dày cộp che khuất khuôn mặt, cặp kính gọng đen quê mùa, không có nổi một người bạn.
Mà Ngụy Lê thì hoàn toàn trái ngược với cậu, hắn là trung tâm của vũ trụ, lúc nào cũng chói lọi như một siêu tân tinh đang bùng nổ.
Hắn rạng rỡ hòa đồng, thích giúp đỡ người khác, dù xuất thân từ gia đình giàu có nhưng chưa từng có thái độ trịch thượng.
Từ thầy cô, lãnh đạo cho đến các dì bán đồ trong căng tin và ngay cả chú bảo vệ ở cổng trường, không ai là không yêu mến chàng trai trẻ có nụ cười ấm áp tựa gió xuân này.
Trừ Khương Tân.
Cậu tin chắc rằng trên đời này không thể tồn tại một người hoàn hảo và rực rỡ đến thế, cậu muốn xé toạc lớp mặt nạ giả tạo của đối phương nhưng chưa một lần thành công. Ngược lại, cậu còn vô tình rơi vào cảnh khốn cùng, bị kẻ gian đánh ngất rồi bắt cóc đến một căn phòng xa lạ, sau đó còn bị chụp ảnh làm bằng chứng.
Đau đớn, tủi nhục, nước mắt, những nút thắt không thể tháo gỡ, những vết thương bị cọ xát đến trầy xước, tất cả đã để lại một dấu ấn không thể phai mờ trong ký ức cuộc đời cậu.
Cho đến nhiều năm sau, Khương Tân vẫn không dám tin gã đàn ông bí ẩn đã nhiều lần dùng ảnh để uy hϊếp cậu, gã đàn ông bí ẩn đã thô bạo đến tột cùng trên giường, khiến cậu ngột ngạt đến mức gần như ngạt thở.
Lại chính là Ngụy Lê.
Khương Tân vô cùng sợ hãi, liên tục lùi về phía sau vài bước, thế nhưng cậu vừa quay người đã bất ngờ đâm sầm vào l*иg ngực Ngụy Lê...
Khương Tân chỉ thấy đối phương ung dung châm một điếu thuốc, mùi thuốc lá quen thuộc gợi lên những ký ức đau khổ, làn khói thuốc từ từ phả vào mặt cậu.
Qua làn khói mờ ảo thoang thoảng mùi rượu vang đỏ, Ngụy Lê xé bỏ lớp ngụy trang, để lộ gương mặt vặn vẹo bên trong.
“Giờ em mới nhận ra sao, Khương Tân?”
...
Thụ âm u, tự ti, hèn nhát x Công vẻ ngoài sinh viên rạng rỡ, nội tâm méo mó điên khùng.
Tóm tắt bằng một câu: Phải u ám, vặn vẹo, điên cuồng hơn em ấy gấp trăm lần.
Ý nghĩa: Dù trải qua muôn vàn sóng gió vẫn phải không ngừng tiến lên phía trước, không ngừng trân trọng cuộc sống.