Lần này Khương Phù Chi không phải giả vờ, mà thực sự không còn chút sức lực nào, mềm nhũn nằm sấp trong lòng anh.
Hạc Nam Chi thỏa mãn tựa lưng vào ghế sofa phía sau, không buông cô ra, mà ôm cô cùng nhau lười biếng tận hưởng khoảnh khắc thư thái này.
[Ký chủ, cô ổn chứ?] Tang Bưu lo lắng hỏi.
Khương Phù Chi thậm chí ngay cả sức trả lời trong đầu cũng không còn, mí mắt ngày càng nặng trĩu, trong chốc lát đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Ôm người trong lòng ngồi một lúc lâu, Hạc Nam Chi cuối cùng cũng có động tác.
Anh lại áp môi lên cổ cô, nhẹ nhàng liếʍ lên vết răng do chính mình để lại.
Một lúc sau, dấu vết răng nanh sắc nhọn ấy biến mất.
Cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Hạc Nam Chi nhìn làn da cổ cô vẫn trắng mịn không tì vết, hài lòng đứng dậy, bế cô ra khỏi phòng bao.
Đám người bên ngoài vẫn chưa rời đi, lúc này nhìn thấy thiếu nữ xinh đẹp ngất xỉu trong vòng tay vị thái tử gia nổi tiếng lạnh lùng, ai nấy đều kinh ngạc không dám tin.
Đây là uống say ngất hay bị làm cho ngất vậy?
Quả nhiên Thái tử gia lâu ngày không ra tay, đã ra tay là kinh động cả đám!
Chỉ là mọi người đều hiểu trong lòng, Hạc Nam Chi xưa nay không biết thương hoa tiếc ngọc là gì, giờ lại bế cô gái xinh đẹp ấy bằng tư thế tràn ngập chiếm hữu, e rằng từ nay bên cạnh anh sẽ không còn cảnh hoàn toàn vắng bóng phụ nữ nữa.
Hạc Nam Chi trực tiếp bế người xuống bãi đỗ xe ngầm, đặt cô vào ghế phụ, thuận tiện thắt dây an toàn cho cô, sau đó lên xe, đạp ga phóng đi.
Chiếc xe lao nhanh trên con đường đêm khuya, tiếng động cơ gầm rú vang vọng cả bầu trời, tại thành phố A phồn hoa, chiếc siêu xe màu đen ấy thu hút vô số ánh mắt ngoái lại.
Chỉ tiếc tốc độ quá nhanh, căn bản không thể nhìn rõ mà thưởng thức chiếc siêu xe được đặt hế tạo riêng duy nhất trên thế giới này.
Xe dừng lại trước cửa khách sạn Cleston, Hạc Nam Chi bế người vào sảnh khách sạn, tự nhiên có người tiến lên giúp anh đi gửi xe.
Hạc Nam Chi đặt cô lên giường, nhìn gương mặt ngủ yên tĩnh của cô, ánh mắt lại không nhịn được trượt xuống cổ cô.
Một lúc sau, anh buộc mình thu hồi ánh mắt, rời khỏi phòng ngủ.
Nếu lại xảy ra lần nữa, e rằng cô phải vào bệnh viện để truyền máu mất.
Hạc Nam Chi ngồi xuống ghế sofa, ánh mắt lơ đãng quét qua tủ lạnh trong suốt, bên trong xếp đầy hơn chục chai thức uống màu đỏ, anh bỗng thấy tất cả những thứ đó đều thấp kém vô cùng.
Anh đi vào phòng tắm, tắm rửa thay một chiếc áo choàng tắm màu đen, phần trước ngực lỏng lẻo, tăng thêm vài phần tùy ý và phóng khoáng.
Anh lười biếng ngồi trên sofa, bật điện thoại lên gọi một cuộc.
"Tiếp tục để tiệm hoa thuê cửa hàng, bảo hacker tấn công website dừng tay lại."
Ra lệnh xong, anh trực tiếp cúp máy.
Đột nhiên sau lưng vang lên tiếng cửa mở, Hạc Nam Chi quay đầu nhìn lại, thấy Khương Phù Chi chân trần đứng ở cửa phòng ngủ, cả người dựa vào khung cửa như thể đứng không vững.
Cô loạng choạng đi tới, vòng tay qua cổ anh từ phía sau ghế sofa, cọ cọ lên má anh, hơi rượu nồng đậm trên người cô cho thấy rõ ràng cô vẫn chưa tỉnh táo.
Hạc Nam Chi nhíu mày, nhưng không đẩy cô ra, "Làm gì đấy?"
"Anh ơi."
"Ừ?"
Sau đó, Khương Phù Chi không nói gì nữa.
Hạc Nam Chi nói, "Có chuyện thì nói, đừng ở đây làm nũng. Em tưởng ông đây là đám chó liếʍ của em, chỉ cần em làm nũng một chút là anh sẽ chiều em vô điều kiện ư?"
Nực cười, trên đời này chưa có ai khiến anh nhân nhượng vô điều kiện cả!
Dù mùi máu trên người cô gái này thực sự rất hợp khẩu vị anh, nhưng điều này không có nghĩa cô gái này là duy nhất trong lòng anh!
Khương Phù Chi nhẹ giọng bên tai anh, "Em đau đầu, xoa giúp em đi."
Hạc Nam Chi cười lạnh, "Em đang mơ đấy à?"
Người phía sau bỗng im bặt, ngay khi Hạc Nam Chi nghĩ rằng cô biết làm nũng với anh không có tác dụng sẽ tự động quay về, thì hai tay đang ôm cổ anh bỗng trượt xuống.
Không phải buông tay, mà thực sự đang trượt xuống.
Hạc Nam Chi lập tức quay đầu lại, kịp thời kéo lấy cô, ngăn cô ngã xuống đất, sau đó bóp eo cô, bế cô từ sau ghế sofa lên, đặt xuống ghế sofa.
Khương Phù Chi gối đầu lên đùi anh, ngay giây sau, chỗ thái dương truyền đến động tác xoa bóp nhẹ nhàng, khiến cô cảm thấy thoải mái như đang bay bổng.
Khương Phù Chi bụng nghĩ, ha ha, chỉ cần dùng chút mưu mẹo nhỏ, anh liền mắc câu.