Chương 36

Hạc Nam Chi biết cô tới tìm mình nhanh như vậy là vì chuyện gì, muốn xử lý những người phụ nữ dựa vào việc chơi đùa tình cảm đàn ông để đổi lấy cuộc sống xa hoa, cách đơn giản nhất chính là dùng quyền thế áp người, mà bọn họ hoàn toàn không có sức phản kháng.

Thật ra dùng sự an nguy của gia đình để ép cô phải cúi đầu cầu xin, anh cũng làm được.

Chỉ một câu nói, đối với anh đơn giản chẳng khác gì bóp chết một con kiến.

Nhưng anh lười làm những chuyện hèn hạ này, với người phụ nữ nhiều lần gây chuyện trước mặt mình, nếu không cho cô một bài học, cô thật sự không biết trời cao đất dày là gì.

Người đàn ông đang ôm gái bên cạnh cười híp mắt nói, "Ôi, tới tìm Hạc thiếu gia của chúng ta à?"

"Hạc thiếu gia của chúng ta đúng là có phúc, có một cô em cực phẩm chủ động tìm tới cửa."

"Em gái mau vào đây ngồi đi, rót cho Hạc thiếu gia một ly."

Đám người này có ai mà không biết Hạc Nam Chi chứ? Bên cạnh anh trước giờ chưa từng có người phụ nữ, với những người tự nguyện nhào tới đó, nếu tâm trạng không tốt, anh còn có thể khiến người ta không dám ở lại thành phố A nữa.

Đừng nói ở thành phố A, mà nhìn khắp cả nước, nhà họ Hạc chính là một trong những gia tộc tài phiệt hàng đầu. Những người muốn một bước thành phượng hoàng, trở thành Hạc phu nhân đâu có ít.

Chỉ là những năm gần đây số người dám thử vận may đã ít đi rất nhiều, vì không ai muốn gánh chịu hậu quả thất bại cả.

Dù vậy, vẫn có vài người liều mạng muốn đánh cược một lần.

Dĩ nhiên bọn họ chỉ đứng ngoài xem kịch vui thôi.

Với gia tộc như nhà họ Hạc, vị trí Hạc phu nhân nhất định phải môn đăng hộ đối.

Khương Phù Chi bước tới, hai bên chỗ ngồi của Hạc Nam Chi đều trống, cô ngồi xuống bên phải anh, rót một ly rượu, không đưa cho Hạc Nam Chi mà trực tiếp ngửa đầu uống cạn.

Ngay lập tức có không ít người reo hò ầm ĩ.

Hạc Nam Chi khẽ nhướng mày, nhìn cô tự phạt ba ly, trong mắt hiện lên chút hứng thú.

Gò má Khương Phù Chi ửng đỏ, lớp trang điểm vốn đã rực rỡ lúc này lại càng thêm vài phần quyến rũ mê hoặc lòng người, khiến ai nấy đều ngứa ngáy trong lòng.

"Trước kia là em có mắt không thấy thái sơn đắc tội anh, em tự phạt ba ly. Chỉ cần anh chịu buông tha, không còn nhằm vào tiệm hoa của em nữa, em có thể uống tới khi nào anh hài lòng mới thôi."

Hạc Nam Chi nhếch môi, "Chu Thuận, mang cho cô ấy mười chai rượu."

Chu Thuận bên cạnh nhìn Khương Phù Chi một cái, mười chai? Nông độ của loại rượu này đâu có thấp, uống vài ly còn có thể say khướt, huống hồ mười chai.

Nhìn cô em gái này đã hơi chếnh choáng, sợ rằng uống một chai thôi đã ngất xỉu rồi.

Chỉ là, Thái tử gia đã lên tiếng, anh ta không cần phải mềm lòng thương hoa tiếc ngọc. Dù sao cô em gái này đâu có đến tìm mình, nghe giọng điệu thì còn đắc tội Hạc Nam Chi nữa.

"Uống hết mười chai này, tôi sẽ tha cho em."

"Nếu không, đừng mong có ngày nào sống yên ổn, cũng đừng mơ tưởng được gả cho Đường Nghiên."

Tang Bưu nhìn mười chai rượu ngoại kia, không khỏi có chút lo lắng.

[Ký chủ, cô còn lại hai tấm thẻ đồng vàng, hay là cô mua thẻ tăng tửu lượng đi, chứ không uống hết chỗ này chắc chắn sẽ say đấy!]

Khương Phù Chi không nghĩ ngợi đã từ chối, cô vốn không định uống hết tất cả.

Hạc Nam Chi đã nói rồi, nếu cô uống hết mười chai rượu này thì anh sẽ tha cho cô.

Nếu anh tha cho cô, vậy cô còn dây dưa với anh thế nào nữa, cô đâu có muốn Hạc Nam Chi tha cho mình.

Khương Phù Chi thẳng thừng cầm lấy một chai trong ánh mắt chăm chú của mọi người, cô không rót ra ly từ từ thưởng thức, mà trực tiếp ôm chai uống.

Mọi người lập tức náo động cả lên, dường như không ngờ cô em gái xinh đẹp trông yếu ớt này lại chơi lớn như vậy.