Cô vừa đưa tay ra, vừa thử tiếp tục thương lượng với đại lão: "Mẹ thề, chỉ một chút thôi, một chút là được. Đợi mẹ sờ xong, ngày mai mẹ lại tiếp tục làm bít tết ngon cho con ăn, thế nào, giao dịch này rất hời phải không?"
Bít tết không cho gia vị, khó ăn chết đi được, hời cái con khỉ! Mèo đen thẳng tay gạt phắt tay Văn Tâm ra.
"Cục Cưng keo kiệt quá đi..." Văn Tâm ôm lấy mu bàn tay bị đại lão vỗ đỏ, tủi thân nói.
Tuy cú vỗ vừa rồi không giương móng, nhưng cô cũng không ngờ sức của con mèo này lại lớn đến vậy, cái bàn chân to dày đó, chẳng khác nào một viên gạch.
Cô có lý do để nghi ngờ, nếu vừa rồi thật sự bất chấp tất cả mà sờ vào thì bây giờ tay cô đã giống như vị bác sĩ ban ngày, có thêm vài vết sẹo rồi. Không thể chọc vào, quả nhiên là không thể chọc vào!
Không chiếm được lợi lộc gì từ chỗ đại lão, Văn Tâm liền lẻn vào bếp, định làm thêm chút gì đó cho mình ăn. Miếng bít tết buổi chiều đã cho mèo và trợ lý ăn, Văn Tâm chỉ ăn một quả táo, đến giờ bụng cũng đã đói đến mức kêu ùng ục.
Tuy nhiên, Văn Tâm mở tủ lạnh ra, phát hiện ngoài một ít thịt cô đặt mua buổi chiều, trong tủ lạnh không có lấy một cọng hành, chỉ có vài gói mì ăn liền.
Có bột mới gột nên hồ, Văn Tâm cũng không còn lựa chọn nào khác. Cuối cùng, cô lấy ra hai gói mì, sau đó chần thịt bò mua lúc chiều qua nước sôi rồi kho lên, đợi mì chín thì cho thịt bò đã kho lên trên, rồi ốp thêm một quả trứng.
Đơn giản, tuy trông không có dinh dưỡng gì, nhưng được cái thơm nức mũi. Bản thân Văn Tâm cũng đã lâu không ăn mì gói, lại thêm đang đói, thèm đến mức nước miếng sắp chảy ra.
Nhưng khi cô vừa ăn được một miếng, đột nhiên, cảm thấy sau lưng có thứ gì đó đang nhìn mình chằm chằm. Cô vô thức quay đầu lại, rồi đối diện với một đôi mắt màu vàng kim quen thuộc.
Văn Tâm đang định nói, đại lão, ngài đến đây là để thị sát công việc à? Giây tiếp theo, một cái đuôi lớn xù lông đặt lên tay cô.
Văn Tâm: "..." Mèo không được ăn mặn! Sẽ bị suy thận!
Nhưng, nhưng mà... cái đuôi trông sờ thích quá đi mất!
Trong sự lựa chọn khó khăn đầy đau khổ, cuối cùng Văn Tâm vẫn nghe theo tiếng nói của trái tim mình. Cô gắp ra một ít mì, nhúng qua nước lọc, sau đó đặt vào đĩa của đại lão, thêm vài miếng thịt bò, quả nhiên đại lão không ngoảnh đầu lại mà bắt đầu ăn ngay.
Tranh thủ lúc đại lão đang ăn, Văn Tâm cuối cùng cũng có cơ hội được chạm vào cái đuôi lớn mà cô đã thèm muốn từ lâu.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán của cô, cảm giác khi chạm vào chiếc đuôi này còn mềm mại hơn cả loại len lông cừu cao cấp nhất.