Chương 6

Đối phương đứng yên không nhúc nhích, tấm lưng mảnh khảnh thẳng tắp một cách quá đáng, một lúc lâu sau mới chậm chạp hiểu ra ý cô, thử thăm dò cúi xuống chiếc eo quý giá.

Khi những đường cong ẩn hiện dưới chiếc áo len bó sát pha lẫn mùi hương thanh đạm lướt qua chóp mũi Ngu Tư Uyên, cô nhận ra mình đã bắt đầu "tâm viên ý mã".

Mượn men rượu mạnh, cô thả lỏng tâm trí mình tự do bay bổng trong phạm vi kiểm soát một lúc. Dù việc thầm tưởng tượng về sự mềm mại của những đường cong đó trước mặt người ta là không lịch sự cho lắm, nhưng cô cũng rất ý tứ mà không tưởng tượng đến những phần sâu hơn.

Tình cảm nảy sinh, suy nghĩ theo sau, ở một nơi như thế này, trong một bầu không khí như thế này, đối với người trưởng thành thì là chuyện quá đỗi bình thường, cô chẳng có gì phải hổ thẹn cả.

Nhưng khi chạm phải ánh mắt quá đỗi trong trẻo của Thẩm Kiến Lam, tạo thành sự đối lập rõ rệt với ánh đèn mờ ảo, Ngu Tư Uyên vẫn không khỏi cảm thấy có chút chột dạ.

Thế là giọng nói của cô pha thêm vài phần ngọt ngào, như thứ rượu mơ trong vắt: "Đắt đến mức... cô phải đích thân uống cùng tôi một ly... được không?"

Ba chữ cuối kéo dài lên giọng, cô khẽ nghiêng đầu, sự tinh ranh trong đôi mắt hồ ly tựa như cây trâm mảnh làm bừng sáng ánh nến. Trong khoảnh khắc, lửa lòng Thẩm Kiến Lam cũng bùng lên mãnh liệt.

Không có lý do để từ chối, người phụ nữ nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện, lưng vẫn thẳng tắp, như một học sinh đang chăm chú nghe giảng, ánh mắt cũng chuyên chú nhìn Ngu Tư Uyên.

Thẩm Kiến Lam vừa mở miệng: "Tôi tên là..."

“Suỵt.” Ngón trỏ đặt lên đôi môi đỏ mềm mại của mình, khẽ lắc lắc, Ngu Tư Uyên chớp chớp mắt: "Để tôi thắng rồi cô hẵng nói cho tôi biết."

Thẩm Kiến Lam nhịn không hỏi làm thế nào để thắng, Ngu Tư Uyên đã nhanh chóng gọi món.

Rất nhanh sau đó, lại có thêm một ly rượu giống hệt ly vừa bị đổ, cùng với mấy ly khác đủ màu sắc sặc sỡ, tất cả đều yên lặng đặt giữa hai người.

Thẩm Kiến Lam đưa tay định lấy ly rượu của mình, nhưng Ngu Tư Uyên đã nhanh hơn. Cô cầm lấy thân ly, lắc lắc chất lỏng trong đó: "Ưm, nói ra tên của nó thì mới là của cô."

Thẩm Kiến Lam: "..."

Cô ấy lục tìm trong đầu một lúc, nhưng vô ích. Một loạt tên rượu dài ngoằng, tất cả đều na ná nhau, với đủ loại từ ngữ hoa mỹ được sắp xếp và kết hợp, ma mới nhớ hết nổi.

Cô ấy thỏa hiệp: "Tôi đổi ly khác."

Ngu Tư Uyên nhìn chằm chằm cô ấy.

Cô ấy hơi mím môi đầy vẻ uất ức, biết rằng dù thế nào cũng không thể tránh được quy tắc này, đành phải lùi một bước: "Cô lại có thể nhận ra được đó là loại rượu nào."

Ngu Tư Uyên đắc ý cười: "Dù sao thì tôi cũng thường xuyên đến đây mà."

Le bar lớn nhất Lâm Thành, cũng là nơi tốt để "săn tình". Quan Hướng Lâm không ít lần kéo cô đi, mỗi lần đổi một loại, mấy năm qua cũng đủ để cô uống thử hết tất cả các loại vài lượt rồi.

Chỉ cần ngửi mùi, Ngu Tư Uyên đã biết Thẩm Kiến Lam vừa đổ lên cô là loại rượu gì.

Ly rượu này có một cái tên rất mãnh liệt: "Đọc xong đốt ngay". Khi uống vào thì trôi chảy êm ái, nhưng hậu vị lại đột ngột trở nên nồng đậm, đến cuối cùng đầu lưỡi còn bị bỏng rát một chút.

Đáng tiếc là vừa rồi lại làm "lợi" cho chiếc áo sơ mi và cánh tay của cô ấy.