Đi lâu như vậy, đôi môi sớm đã đông cứng tê dại, đột nhiên bị sự ấm áp ẩm ướt bao phủ, Thẩm Kiến Lam chỉ cảm thấy xúc giác trên môi phục hồi, hơn nữa còn được phóng đại lên gấp ngàn lần.
Đầu lưỡi Ngu Tư Uyên nhẹ nhàng lướt qua môi cô ấy, nhồn nhột, như đang cào vào tim cô ấy.
Lời nói dường như không đủ để diễn tả lúc này, chỉ có những va chạm cơ thể nguyên thủy nhất mới có thể thể hiện muôn vàn suy nghĩ phức tạp trong lòng.
Thẩm Kiến Lam không dám cắn trả, chỉ an tâm nhắm mắt lại, cảm nhận sức nặng đè lên cổ, cô ấy bị buộc phải cúi đầu, nhưng lại dường như đã mong chờ khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.
Ngu Tư Uyên gần như không kiềm chế được bản thân, dùng cơ thể mình áp sát vào Thẩm Kiến Lam, giữa những cái chạm khít khao, nhanh chóng cạy mở đôi môi Thẩm Kiến Lam, đến khi nếm được mùi trà nhẹ nhàng còn vương lại mới đột nhiên thả lỏng, chuyển sang những nụ hôn mơn trớn.
Không hiểu sao, cô không muốn nghe Thẩm Kiến Lam nhắc đến người khác.
Dù chỉ là một người cũ đã hẹn ăn cơm nhưng lại cho leo cây từ mấy năm trước.
Nhưng có lẽ không chỉ đơn thuần là hẹn ăn cơm.
Mà đã mấy năm trôi qua, Thẩm Kiến Lam vẫn nhớ rõ như vậy, rõ ràng người đó rất quan trọng với cô ấy.
Vậy thì cô không muốn nghe.
Quấn quýt mơn trớn một lúc lâu, Ngu Tư Uyên liếʍ môi, thưởng thức đôi môi đỏ mọng vì bị mình cắn của người đối diện, nụ cười pha lẫn vẻ bực bội: “Chị ơi, lẽ nào chị không biết, có những chuyện trong quá khứ không nên nhắc đến sao?”
Thẩm Kiến Lam bật cười, cũng vô thức liếʍ môi mình, không hề bị rách, chỉ còn lại chút đau nhè nhẹ.
Cô ấy nhìn Ngu Tư Uyên, lời nói thẳng thừng: “Em… đang ghen sao?”
Từ ngữ này được nói ra một cách thận trọng, thêm vào không khí giữa hai người một ý vị kỳ lạ.
Ngu Tư Uyên có tư cách gì mà ghen, nhưng cô lại hùng hồn nhìn thẳng lại: “Không được sao?”
Giọng nói nhẹ nhàng, mái tóc đen xõa tung sau gáy trong màn đêm, bay lất phất theo gió, đôi mắt cáo sáng ngời, đẹp một cách kiêu sa mà không cần cố gắng.
Bất cứ ai nhìn thấy vẻ mặt của cô, đều sẽ ngây ngốc gật đầu, bất kể cô nói có lý hay không.
Thẩm Kiến Lam gật đầu: “Được. Vậy sau này tôi sẽ không nhắc nữa.”
Ngu Tư Uyên nhấn mạnh hai chữ: “Sau này?”
Vậy là vẫn chưa quên sao, lại còn nghĩ đến sau này.
Cô không khỏi tức giận, giọng nói cũng thêm vài phần trêu chọc, đưa tay giữ lấy cằm Thẩm Kiến Lam, nhìn thẳng vào mắt cô ấy: “Vậy bây giờ chị lại hẹn em đến quán này, là để hoài niệm về người đó sao?”
Ngu Tư Uyên tức đến bật cười, dồn ép từng bước: “Người đó có gì hay, mà chị cứ mãi nhớ nhung cô ta?”
Thẩm Kiến Lam không trả lời, chỉ có một tia cô đơn xẹt qua đôi mắt đen láy, càng khiến cô ấy không cách nào biện bạch.
Ngu Tư Uyên lại một lần nữa áp sát, khoảng cách giữa hai người cực gần, cô đưa tay nhẹ nhàng ấn vào sau gáy Thẩm Kiến Lam, môi lưỡi gần như dán chặt.
Thẩm Kiến Lam bị cô kiểm soát chặt chẽ, có chút xuất thần, nhưng vẫn không nhịn được, khẽ liếʍ một cái lên môi cô.
Như đang làm lành, lại như đang cầu xin.
Ngu Tư Uyên sững sờ một chút, sự bực bội đang lan tỏa trong lòng bỗng chốc trở nên đáng ghét hơn.
Chính cô cũng không biết, mình lại có một mặt mất kiểm soát như vậy.
Một lúc lâu sau, cô chỉ cười lạnh: “Cô ta có đẹp bằng em không?”