Chương 38

Khải Nhĩ cũng đi theo cô nãy giờ, lúc cô nói câu vừa rồi, anh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cô.

Cô vừa mở lời, ánh mắt của mọi người cũng đồng loạt chuyển hướng, đổ dồn vào khuôn mặt anh.

Khải Nhĩ liếc nhìn cô một cái, cũng rất bình tĩnh đáp: "Đổ xăng xe bay được tặng vé cào trúng thưởng."

Mọi người im lặng trong giây lát.

"Vãi chưởng... Cậu này còn nặng đô hơn."

Có rất nhiều trạm năng lượng hợp tác với công ty Hoa Phong. Bất kể là nạp năng lượng cho phi thuyền hay xe cộ, chỉ cần mức tiêu thụ trong một lần vượt quá hạn mức nhất định, khách hàng sẽ nhận được thẻ rút thăm điện tử.

Tuy nhiên, trong tổng số năm trăm triệu thẻ cào ấy, quá nửa chỉ là dòng chữ "Cảm ơn bạn đã tham gia".

Số còn lại đa phần là các vật phẩm nhỏ hoặc tiền tệ trong những trò chơi khác, một số ít là các loại trang phục, thú cưỡi và nguyên liệu.

Nghe đồn rằng chỉ có vỏn vẹn một vạn suất là tư cách tham gia thử nghiệm game "Truyền Thuyết".

Tô Dao: "..."

Tô Dao không chắc những gì anh nói là thật hay giả, bởi lẽ chính cô cũng vừa mới bịa ra một lời nói dối trắng trợn.

"Quả nhiên mọi người đều là “Âu hoàng” cả."

Người chơi vừa chia sẻ bí kíp cảm thán: "Mọi người đang dùng khoang trò chơi loại nào thế? Tôi dùng dòng G cấu hình tầm trung..."

Một người khác gật đầu: "Tôi cũng vậy."

"Ây da.” Người có họ hàng quý tộc kia lập tức bĩu môi: “Dòng G trải nghiệm chán lắm, thỉnh thoảng cảm giác còn bị ngắt quãng nữa cơ."

"Đúng là vậy thật, nhưng loại đắt hơn thì tôi cũng chẳng mua nổi."

"Thế mới nói, khoang trò chơi dưới một triệu đều chẳng ra gì.” Người kia càng vênh mặt lên: “Ít nhất cũng phải mua dòng I chứ, tôi đang dùng bản 39 cao cấp ra mắt năm ngoái đấy."

Hai người còn lại lại lộ ra vẻ mặt ngưỡng mộ.

Ba người bọn họ chuyển chủ đề sang khoang trò chơi, rồi lại bàn về công việc, nói một hồi thì lan sang nghề nghiệp và chuyên ngành, hóa ra cả hai người kia đều đã là dân văn phòng "làm công ăn lương".

Người có họ hàng quý tộc kia vẫn đang học đại học, quay sang nhìn Tô Dao: "Còn cô thì sao?"

Tô Dao nhún vai: "Tôi không đi học, cũng chẳng đi làm, sống nhờ vào gia sản tổ tiên để lại và trợ cấp chính phủ."

Người kia ngớ người: "Cái gì?"

Anh ta đờ ra một lúc, rồi nhanh chóng phản ứng lại: "...Suất chơi game có thể trúng thưởng, nhưng khoang trò chơi thì ai cho không chứ! Cô phải nhịn ăn nhịn uống bao nhiêu năm mới gom đủ tiền trợ cấp để mua được cái khoang chơi nổi “Truyền Thuyết” hả?"

Tô Dao ngước nhìn trời: "Thì chẳng phải còn có gia sản tổ tiên để lại sao."

"Cô!"

Người kia tức điên lên, dường như đã chắc chắn cô đang nói dối, bèn quay sang nhìn đồng đội của cô với vẻ hằn học: "Còn anh thì sao?"

"Tôi à.” Khải Nhĩ thậm chí chẳng thèm liếc nhìn anh ta: “Cũng giống cô ấy."

Ba người kia nhìn chằm chằm vào hai người họ với những biểu cảm khác nhau, cứ như đang nhìn hai kẻ tâm thần.

"...Không muốn nói thì thôi."

Người kia lườm họ một cái: "Ai thèm biết chứ!"

Nói xong liền hậm hực bỏ đi.

Mọi người cũng theo đó mà giải tán.

Tô Dao nghiêng đầu nhìn đồng đội của mình: "Anh thật sự giống tôi sao?"

Khải Nhĩ khẽ nhướng mày: "Ý cô là gì?"

"...Cái phần thất nghiệp ấy."

Tô Dao xoa cằm: "Anh là quý tộc à?"

Người bình thường trong tình huống này chắc chắn sẽ hỏi ngược lại "Cô cũng vậy sao?".

Nhưng Khải Nhĩ vẫn chẳng hỏi gì cả: "Tôi quả thực không đi làm, khoang trò chơi cũng là người khác tặng. Tôi chỉ tình cờ thấy thứ này khi xem danh sách đồ đạc nên muốn chơi thử xem sao."

Anh khựng lại một chút: "Tôi cũng... không có tước vị quý tộc."

Tô Dao ngẩn người, rồi chợt nghĩ đến một trường hợp.

Có một số người được thừa kế di sản từ họ hàng quý tộc, nhưng vì cấp bậc huyết thống không đủ để nhận tước vị nên không thể chính thức kế thừa danh hiệu.

Tô Dao hỏi: "Anh nói anh cũng không có việc làm, vậy anh chỉ là người đam mê vũ khí thôi sao?"

Vừa nói cô vừa chỉ vào khẩu hoả tiễn trên tay.

Khải Nhĩ lắc đầu: "Khi tôi trở về gia tộc hiện tại, họ đã cho tôi xem rất nhiều... video hướng dẫn? Còn cả một số khóa học nữa, trong đó có nhắc đến."

Tô Dao gật gù hiểu ra.

Điều này trùng khớp với suy đoán của cô.

Bởi vì nguyên chủ trước đây cũng gần như vậy.

Tuy nhiên, cô ấy được thừa kế tước vị, lại còn là một đại quý tộc danh chính ngôn thuận, nên có quá nhiều việc phải làm.

Hơn nữa, vừa mới trở về gia tộc chưa bao lâu thì kết quả ghép đôi với vương thất đã có, Hoàng gia bắt đầu sắp xếp hôn sự, khiến cô ấy càng thêm bận rộn.

Tô Dao ngạc nhiên: "Anh thế mà xem hết đống đó rồi à?"

Nguyên chủ toàn ném mấy khóa học đó vào danh sách chờ làm.

Đợi khi nào rảnh thì xem, nói cách khác là có thể chẳng bao giờ xem đến.

Khải Nhĩ đáp: "Vì tôi muốn xem."

Tô Dao rất tán thưởng thái độ này: "Đúng vậy, quan trọng nhất vẫn là hứng thú. Thật ra tôi cũng có rất nhiều việc phải giải quyết, nhưng vì tôi muốn chơi game nên giờ tôi mới ở đây."

Khải Nhĩ im lặng một lát rồi nói: "Tôi chỉ là xem qua danh sách quà tặng, thấy có khoang trò chơi nên mới nhận ra mình chưa từng tiếp xúc với thứ này bao giờ."

Tô Dao gật đầu.