Chương 35

Cô nhấc khẩu súng phóng tên lửa có kết cấu phức tạp lên, mày mò một hồi mà không tìm thấy thứ gì giống như chốt an toàn, bèn lóng ngóng vác nó lên vai.

Thứ này khá nặng, hơn nữa kết cấu và kích thước của nó cũng rất kỳ lạ.

Cô thử nghiêng đầu, đưa mắt phải vào ống ngắm toàn ảnh có sẵn kính phóng đại, nhưng làm vậy lại khiến nòng súng liên tục trượt khỏi vai.

"...Đừng cử động."

Một giọng nam trầm ấm dễ nghe bỗng vang lên từ trên đỉnh đầu.

Một bàn tay to lớn vòng qua vai phải của cô, nắm lấy phần báng súng có thể thu vào bên dưới nòng pháo, vặn nhẹ rồi kéo sang một bên, lôi ra một đoạn giá đỡ có hình dạng vừa vặn để gác lên vai.

Người phía sau đặt giá đỡ lên vai cô, rồi lại cầm lấy tay phải đang đặt trên cò súng của cô, di chuyển nó đến chốt an toàn hình bu-lông chữ thập ở bên dưới vũ khí.

Tô Dao hít một hơi, đầu ngón tay khẽ gảy vào nó: "Hóa ra lại giấu ở đây, đúng là khó tìm thật."

Người phía sau tỏ vẻ đồng tình: "...Ừm, tôi cũng là vì đã từng thấy thứ tương tự nên mới biết."

Tô Dao lại nhìn vào ống ngắm, nhưng có vẻ độ cao vẫn chưa phù hợp.

"Bên này."

Người đó khẽ bước lên một bước, l*иg ngực rộng lớn gần như áp sát vào bả vai cô. Sau đó, anh ta hơi cúi người xuống, cánh tay còn lại vòng qua vai trái của cô.

Bàn tay to rộng từ phía sau đưa tới, giữ lấy xương hàm của cô, rồi đẩy mặt cô về phía tấm cách nhiệt bên cạnh, đặt vừa khít vào một rãnh lõm hình vòng cung một cách chuẩn xác.

Tô Dao nghe thấy một tiếng "cạch" nhẹ từ phía trên nòng súng.

Ống ngắm từ từ hạ xuống, tự động di chuyển đến ngay trước mắt cô.

Hoàn toàn khớp tiêu cự.

Bàn tay trên cằm cô buông ra.

Trong ống ngắm, lũ bị nhiễm bệnh ngày càng gần, chỉ còn cách khoảng bốn năm mươi mét.

Hàng chục khung ngắm hình vuông nhấp nháy hiện lên trong kính, tự động khóa chặt vào lũ quái vật.

Cô bóp cò, một lực rung truyền đến vai. Đầu đạn chùm gầm lên bắn ra, rồi phân tách giữa không trung, hóa thành vô số vòng sáng màu xanh lam.

Tiếp đó, chúng lại tiếp tục vỡ ra, biến thành hàng ngàn tia lửa điện rực rỡ, tựa như một bầy côn trùng đang săn mồi, rít lên lao về phía mục tiêu.

Khi những tia điện giáng xuống giữa bầy quái vật, lũ bị nhiễm bệnh lập tức bị thiêu thành than.

Mùi khét lẹt nồng nặc lan tỏa trong không khí.

Những chuỗi sét vẫn còn lẹt xẹt nhảy múa giữa các thi thể, rồi lại bổ nhào về phía những con quái vật còn sống sót ở phía sau, cho đến khi không còn một sinh vật nào trong phạm vi hai mươi mét.

"Oa!"

Tô Dao khẽ hạ nòng súng xuống: "Cũng dễ dùng phết nhỉ."

Cô lại nhìn vào ống ngắm, và phát hiện trong tầm nhìn của mình đã hiện lên đồng hồ đếm ngược thời gian hồi chiêu. Phải mất nửa phút nữa mới có thể bắn phát tiếp theo, trong khoảng thời gian này vũ khí cần phải nạp lại năng lượng.

Tô Dao: "..."

Coi như tôi chưa nói gì.

Phát bắn vừa rồi tiêu diệt được khoảng hai ba mươi con, nhưng đợt tiếp theo đã nhanh chóng ập tới.

Con quái vật bị nhiễm bệnh gần nhất đã bật người khỏi mặt đất, nhe nanh múa vuốt nhảy bổ đến trước mặt cô.

Bất đắc dĩ, cô đành vung khẩu súng phóng lựu trên tay, giáng thẳng vào cái mặt chi chít những khối u thịt và gân máu của nó.

Trong tiếng xương cốt vỡ vụn, con quái vật bị đập nát nửa cái đầu, bộ xương của nó cũng sụp xuống, còn óc và máu thì văng tung tóe khắp nơi.

Tô Dao bị máu bắn đầy mặt.

Thế nhưng, cô còn chưa kịp lau đi, một con khác đã ở ngay trước mắt rồi.

Cô lại một lần nữa giơ khẩu súng lên.

Vừa rồi trong lúc vội vã, cô đã kiểm tra vũ khí một lượt và không hề thấy có thông số nào như "độ bền", điều này cho thấy món đồ này có lẽ sẽ không bị hỏng.

Thế là Tô Dao yên tâm, mạnh dạn dùng nó đập liên tiếp mấy con quái vật nữa. Cầm cự được nửa phút, cô không chút do dự mà bắn thêm một phát nữa.

Nhưng lần này khoảng cách lại quá gần. Ngay lúc vòng sáng màu xanh lam nổ tung trên không, đã có một con quái vật lao sầm vào người cô, trên thân nó còn quấn quanh những tia điện kêu lách tách.

Tô Dao chỉ cảm thấy mắt mình tối sầm lại.

Năm giây sau, cô mở mắt ra ở một nơi cách đó hơn mười mét và nhận ra rằng mình vừa mới chết một lần.

Chết vì bị điện giật từ chính đòn tấn công phạm vi của vũ khí mình.

Mãi cho đến khi một trong số chúng rơi ra một món vũ khí.

Đó là một món trang bị trắng, một con dao găm màu xám sắt trông vô cùng giản dị. Nếu xét về chỉ số, sát thương của nó chắc chắn kém xa khẩu "Châu Chấu" trong tay cô.

——Nhưng nó là vũ khí cận chiến! Không có thời gian hồi chiêu.

Tô Dao không chút do dự nhặt nó lên, cầm trong tay rồi chém loạn xạ vào con quái vật trước mặt.

...Đúng là không dễ dùng chút nào.

Cô phải chém liên tiếp mấy nhát mới hạ được một con. Ấy vậy mà còn chưa kịp vui mừng, cô đã bị hai con quái vật khác đè ngã xuống đất.

Lại chết thêm lần nữa.

Điều may mắn là, đây là khu vực tân thủ, điểm hồi sinh ở ngay trước mắt.

Những người chơi xung quanh cũng liên tục ngã xuống.

Người chơi mới không bị phạt khi chết, chỉ vài giây sau là có thể đầy máu quay lại chiến tiếp.

Trận chiến hỗn loạn và vô trật tự này kéo dài khoảng mười phút. Sau khi đợt quái vật cuối cùng bị tiêu diệt sạch, hệ thống bắt đầu tổng kết sự kiện.

Tất cả những người có mặt đều lóe lên ánh sáng vàng, báo hiệu đã được thăng cấp.

Tô Dao lồm cồm bò dậy, lau vệt máu trên mặt rồi lắc lắc khẩu súng trong tay, "Nếu không có anh, tôi còn chẳng biết dùng nó thế nào đâu."

"Cảm ơn anh."

Cô nhìn đồng đội của mình, sau đó lại liếc sang giao diện tổ đội và đọc to biệt danh của đối phương.

"Khải Nhĩ."

Người đồng đội cũng đang bê bết máu đứng bên cạnh, nghe vậy liền nghiêng đầu nhìn cô một cái, rồi ánh mắt cũng chuyển sang bên cạnh.

"Không có gì."

Người đồng đội bình thản đáp, đoạn liếc vào giao diện tổ đội rồi đọc to biệt danh của cô.

"Mỗi Ngày Gặm Một Miếng Cơ Ngực Của Bệ Hạ."

Tô Dao: "..."

Đồng đội: "..."

Người đồng đội từ từ quay sang nhìn cô.